PHIĐẠO A-HIA. ĐƯỜNG BAY CUỐICÙNG

Đôi lời khuyên, đôi lời mắng, tô điểm sân trường, quét sạch lá bàng, tình nguyện vác ngà, kỹ thuật trục trặc, phòng học thiếu đèn, hàng quán thiếu thức ăn, khách thăm ngỡ ngàng.... Xin để lại đôi dòng nơi đây!!!

Moderator: khieulong

KhanhVan
Posts: 800
Joined: Sat Dec 11, 2004 6:11 am

Post by KhanhVan »

JEREMIAH 1: 4-8


4 - THE LORD said to me.

5 - “I chose you before I gave you life and before you were born. I selected
you to be a prophet to the nations

6 - I answered : “Sovereign LORD, I don’t know how to speak
I am too young

7 - But THE LORD said to me “do not say that you are too young
But go to the people. I send you to, and tell them everything.
I command you to say.

8 - Do not be afraid of them for I will be with you to protect you.
I THE LORD have spoken”!





Image

KhanhVan
Posts: 800
Joined: Sat Dec 11, 2004 6:11 am

Post by KhanhVan »

Image

EXODUS 3 : 13-15

13 - Then Moses said to GOD . “If I come to the people of Israel and say to them, THE GOD of your fathers has sent me to you". And they ask me
"what is his name? What shall I say to them?”

14 -
- GOD said to Moses, “I AM WHO I AM” . And He said,
“Say this to the people of Israel,
I AM send me to you”

15 –
– GOD also said to Moses, “ say this to the people of Israel," THE LORD, THE GOD of your fathers, THE GOD of Abraham, THE GOD of Isaac, and THE GOD of Jacob, has sent me to you’: This my name for ever, and thus I AM to be remembered throughout all generations.


KhanhVan
Posts: 800
Joined: Sat Dec 11, 2004 6:11 am

Post by KhanhVan »

THIỀN ĐỐN NGỘ
OSHO

KHÔNG NƯỚC KHÔNG TRĂNG "Ni Cô Chiyono đã tu học nhiều năm, nhưng vẫn chưa đạt được gì cả. Một đêm, cô quãy đôi thùng xuống suối múc nước. Khi cô gánh nước trở về tu viện, cô vừa đi vừa ngắm ánh trăng soi rọi xuống mặt nước trong thùng. Bất thình lình, đòn gánh gãy đôi, giây thùng đứt và thùng nước rơi xuống. Nước đổ ào ra, bóng trăng tan biến - không còn - và Chiyono hoát nhiên giác ngộ. Cô đã viết bài thơ:

"Bằng cách này hay cách khác, tôi đã kềm giữ đôi thùng nước,
Mong rằng chiếc đòn gánh dòn yếu kia sẽ không gãy
Bất chợt, giây đứt thùng văng,
Không còn nước trong thùng, không còn trăng trong nước,
Tay tôi rỗng không, chẳng có vật gì,
Tâm tôi rỗng không, chẳng có vật gì".
Giác ngộ không hẹn mà đến, thật bất ngờ, thật đột ngột. Không có sự tuần tự tiến trình tìm tới sự Giác Ngộ, bởi vì sự tuần tự thuộc về trí óc, và Giác Ngộ không phải là sản phẩm của trí óc. Giác Ngộ vượt qua hàng rào tư duy và nhận thức lô gích của trí óc. Vì thế, chúng ta không thể tiến dần về Giác Ngộ, mà đơn thuần chúng ta nhảy một bước vọt vào trong Giác Ngộ. Chúng ta không đi từng bước từng bước; không, không có những từng bước đó. Một là chúng ta đại ngộ, hai là không. Không có sự chứng đắc từng phần, từng mảnh. Chân Lý là Chân Lý hoàn toàn, là viên mãn, tròn đầy. Chứng đắc là chứng đắc toàn diện. Hãy nhớ kỹ một điều cơ bản là:" trí óc không thể nào suy lường hiểu thấu được Chân Lý. Trí óc có thể làm công việc phân tích, suy luận, cân nhắc, v.v... những gì chúng ta có thể chia chẻ ra được. Trí óc có thể hiểu tất cả những gì mà chúng ta đem ra cân đong, đo lường, tính đếm. Vì thế, nếu chúng ta nghe theo trí óc, chúng ta không bao giờ đạt tới Chân Lý viên mãn được.

Đó chính là điều mà ni cô Chiyono đã sai lầm. Chiyono đã tu học, đã tư duy nhiều năm và đã bao năm trôi qua, cô vẫn chưa gặt hái được điều gì. Không có một sự cố gì xảy ra cho cô cả.
Trí óc con người có thể nghiên cứu về Thượng Đế, về Giác Ngộ, về Tuyệt Đối. Nó cũng có thể lừa bịp chúng ta là tất cả mọi sự việc trên đời này đều đã được giải thích tường tận, đã cho ra một đáp số trọn vẹn rồi. Ngay cả khi chúng ta nói chúng ta đã hiểu rõ ràng tất cả "về" Thượng Đế, về Chân Lý, về Phật, về Chúa, chúng ta đã tự lừa dối mình vậy.

Trí thức viên mãn là trí thức không phải "về" một cái gì. Khi chúng ta nói "về", thí dụ như tôi suy nghĩ "về" anh, suy nghĩ "về" cuộc đời, suy nghĩ "về" tình yêu, v.v... chúng ta đã tự đặt mình trong thế nhị nguyên đối đãi. Vì có cái này nên có cái kia, vì có anh nên có tôi, vì có đối tượng nên có người suy nghĩ; chúng ta đang xoay vòng theo một vòng tròn như con kiến bò theo miệng chén; chúng ta không bao giờ nhảy vào được bên trong vòng tròn đó. Vì thế, khi một người nào đó nói rằng:" tôi đã hiểu được chân lý, tôi đã hiểu được "Thượng Đế", hắn ta thực ra chẳng hiểu được một tí gì cả.

Phật Tánh, Chân Lý, Thượng Đế, Chúa v.v... là trung tâm điểm; không phải là chu vi, ngoại giới, không phải là cái bên ngoài. Chúng ta phải thể nhập vào Chân Lý, chúng ta với Phật, với Chúa là một; đó là con đường duy nhất, không có con đường nào khác.
Đó là lý do Chúa Giê Su đã nói :" Chúa là Tình Yêu - Tình Yêu viết hoa - chứ không phải là sự ái nhiễm của nam nữ. Bạn không định nghĩa được Tình Yêu, bởi vì bạn chưa hội nhập được vào tình yêu; bạn chưa là một với tình yêu. Bạn có thể là một nhà nghiên cứu, một nhà tâm lý, bạn có thể trở thành một học giả vĩ đại, nhưng bạn chưa bao giờ thể nhập vào Tình Yêu, vào Chân Lý Tuyệt Đối.

Tình Yêu chỉ thực sự hiện diện khi bạn trở thành tình yêu. Ngay cả khi người yêu bạn biến mất đi, tình yêu vẫn còn đó, bởi vì tình yêu đơn thuần là tình yêu, không có chủ thể, không có đối tượng. Cả hai chữ "chủ thể" và "đối tượng" đều là cái bên ngoài, là đối đãi. "Có cái này nên có cái kia", "vì có anh nên tôi có mặt"; nếu còn có sự đối đãi, thì bạn đang đánh mất thực tại.

Khi hai tình nhân đứng bên nhau, cả hai đều vắng bóng. Chỉ có Tình Yêu hiện diện, chỉ có giai điệu Tình Yêu phát ra tiết tấu. Tình Yêu có mặt khi bản ngã con người vắng bóng; Tri Thức có mặt khi đầu óc con người chứa đầy ý niệm. Tri Thức thì thuộc về bản ngã, về cái tôi, và cái tôi đó không thể nào xâm nhập được vào trung tâm điểm cả; nó chỉ là chu vi, là vòng tròn ngoại giới. Với cái Tôi đầy ắp những quan niệm, Kinh Thánh, Kinh Vệ Đà, Áo Nghĩa Thư hay Kinh Koran, bạn mãi mãi là một kẻ xa lạ.
"Ni cô Chiyono đã tu học nhiều năm... "

Ni cô đó đã tu học nhiều năm hay nhiều kiếp rồi. Bạn cũng đã tu học nhiều năm hay nhiều kiếp rồi. Bạn đang chạy trên một vòng tròn. Bạn tưởng rằng bạn đã tới đích, nhưng không, bạn đang di chuyển trên một vòng tròn lập đi lập lại. Vòng tròn đó, người tín đồ Ấn độ giáo gọi là "Samsara", có nghĩa là bánh xe, là vòng tròn. Bạn di chuyển, di chuyển mãi và không bao giờ tới đích cả. Bạn không bao giờ thấy được cái vòng tròn đó vì bạn chỉ biết một phần của vòng tròn đó mà thôi. Nó mãi mãi là một con đường, một con đường vô tận. Đó là những gì đã xẩy ra cho bao kiếp nhân sinh.
"Chiyono đã tu tập và tu tập, nhưng vẫn chưa đạt được chân lý". Vì sao? Không phải vì chân lý, giác ngộ khó khăn, hóc buá, mà chính vì khi bạn nỗ lực tìm hiểu nghiên cứu chân lý, bạn đã đi lạc hướng rồi. Bạn đã đi trật đường rầy rồi. Điều đó cũng giống như khi một người nào đó muốn đi vào căn phòng lại đâm đầu vào bức tường vậy. Vào căn phòng không phải khó, nhưng phải vào qua cánh cửa, chứ không phải qua bức tường. Nhiều người, rất nhiều người, khi họ bắt đầu cuộc hành trình, họ bắt đầu bằng học hỏi, nghiên cứu, bằng kiến thức, thông tin, triết lý, hệ thống hay lý thuyết. Họ bắt đầu từ "cái... về một cái... gì đó" cho nên họ đã va mặt vào bức tường vậy.

"Hãy là Chân Lý, hãy là Tình Yêu". Nếu bạn muốn biết Tình Yêu. Nếu bạn muốn biết Thượng Đế, hãy thiền định. Nếu bạn muốn thể nhập vào vô tận, hãy lắng lòng cầu nguyện. Phải tự chính mình là Chân Lý, là Tình Yêu; chứ không phải là người đang cầu nguyện, không phải là người đang thu góp lại những gì người khác nhả ra và nhai lại. Hãy buông bỏ tất cả chữ nghĩa, kinh điển. Chúng nó chỉ là những hàng rào, những bức tường ngăn cản bạn nhảy vọt vào Bản Thể Tuyệt Đối. Cánh cửa Chân Lý sẽ không bao giờ mở ra nếu bạn ôm đồm một mớ Kinh Thánh, Kinh Vệ Đà, Kinh Koran, v.v... cũng như ni cô Chiyono đã tu học nhiều năm nhưng vẫn chưa đạt được gì.
Giác Ngộ là gì? Đó chính là sự tỉnh giác "Ta là Ai?. Giác Ngộ không có gì liên quan với thế giới bên ngoài. Giác Ngộ không có gì liên quan đến những gì người ta nói về nó. Những gì người ta nói đều lạc hướng hay chỉ diễn tả được một phần của Giác Ngộ. "Bạn đang có mặt tại đây, ngay phút giây này". Tại sao bạn phải đi tìm cầu nơi Kinh Thánh hay Kinh Vệ Đà? Hãy nhắm mắt lại và bạn đang ở đây, trong niềm hoan lạc thiêng liêng vô tận. Hãy nhắm mắt lại và cánh cửa đã mở. Bạn đang có mặt tại đây, ngay phút giây này. Không cần phải hỏi ai hết, không cần một tấm bản đồ chỉ dẫn. Trong thế giới nội tại, không có bản đồ, không cần có bản đồ, bỏi vì bạn không đi về một hướng vô định.

Bạn đang có sẵn trong tâm một "nẻo về của ý".
Thực ra, bạn cũng không di chuyển gì cả. Bạn đang ở đây; bạn là mục đích. Bạn không phải là kẻ tìm kiếm. Bạn chính là "Giác Ngộ"; bạn chính là "Giải Thoát"; bạn chính là "Chân Lý". Khi bạn chạy rong tìm kiếm cái bên ngoài, bạn là kẻ vô minh. Khi bạn quay ngược về bên trong mình, bạn chính là sự Giác Ngộ. Điều khác biệt duy nhất chính là sự chú tâm, sự quay ngược về.

Trong Kinh Thánh, danh từ "cải hoá" rất đẹp rất hay; nhưng nhiều người vì đã hiểu sai nên đã sử dụng nó không đúng. Sự "cải hoá" không có nghĩa là thay đổi một người Ấn Độ giáo thành một tín đồ Thiên Chúa, cũng không phải biến một người Công Giáo thành một tín đồ Ấn Độ giáo. "Cải Hóa" có nghĩa là quay lại. "Cải Hóa" có nghĩa là quay về nguồn, quay về bên trong, quay về tâm linh.

Tâm thức của bạn như một dòng sông, có thể trôi về hai phiá, bên ngoài hay bên trong; chỉ có hai phiá mà thôi, định hướng cho một dòng sông tâm thức. Nếu tâm thức bạn quay ra bên ngoài thì nó sẽ trôi qua nhiều đời, nhiều kiếp, và sẽ không bao giờ đạt tới mục đích; bởi vì mục đích chính là cội nguồn mà bạn đã quay đi, bỏ lại sau lưng. Cội nguồn đó không phải trước mặt, không phải là nơi mà bạn sẽ hướng tìm tới. Cội nguồn chính là nơi mà bạn đã quay lưng. Nếu bạn có thể quay ngược về điểm đầu tiên mà bạn đã xuất phát, bạn đã tìm thấy cội nguồn tâm linh rồi vậy.
Đó, đó là vì sao mà Chiyono đã tu học nhiều năm mà vẫn chưa đạt được gì, bởi vì cô đã chạy về phía trước tìm chân lý.

Còn một điều này nữa tôi muốn nói với bạn: "Đừng tìm kiếm Chân Lý trong kinh điển". Kinh điển chỉ là những xác chết, những thây mạ Đời sống là một đòng linh động, phát triển. Đi hỏi những xác chết về sự sống thì thực đáng buồn cười thay, phải không? (ghi chú của người dịch: Câu nói này có nghĩa là chúng ta không nên chấp trước vào văn tự chữ nghĩa, dù đó là kinh điển, mà hãy thực nghiệm tâm linh để thể chứng; Sự và Lý phải đi đôi, viên dung với nhau thì mới có thể đạt được giác ngộ; nếu chấp vào một bên thì sẽ rơi vào kiến chấp, sơ cứng tâm linh). Thần Krishna hay Chúa Giê Su cũng không thể giúp gì cho bạn - trừ phi chính bạn là Krishna hay Chúa Giê Sụ Nếu bạn nghĩ rằng bạn sẽ tìm thấy câu trả lời trong kinh điển thì bạn đã sai lầm lớn rồi vậy. Câu trả lời sẽ không bao giờ tìm thấy đâu, bạn ạ. Đó là lý do vì sao các triết gia, các học giả cứ lẩn quẩn, loanh quanh với mớ chủ nghĩa, lý thuyết, hệ thống v.v... Họ đã lạc hướng quá xa rồi.

Không, không có ai trả lời bạn được đâu. Đừng đi đến bất cứ ai để mong được câu trả lời về giác ngộ, giải thoát. Nếu bạn tìm đến vị đạo sư thì tất cả những gì ông ta làm là giúp bạn tìm ra chính bạn, tìm ra con người thật của bạn. Không có một vị đạo sư nào giúp bạn có câu trả lời sẵn; không có ai cho bạn cái chìa khóa đâu. Vị đạo sư chỉ giúp bạn quay về bên trong, nhìn vào bên trong bạn. Tất cả là ở đó; kho tàng là ở đó; chìa khóa là ở đó - bên trong con người bạn.
"Chiyono quãy đôi thùng cũ đầy nước... "

Chúng ta cũng vậy. Chúng ta cũng gánh cái đầu óc cũ kỹ đầy ắp những học thuyết, quan niệm, chủ nghĩa của chúng ta ngày nay qua ngày khác. Cái đầu óc đó đã cũ kỹ rồi, đã sơ cứng rồi, đã chết rồi.
Các thiền sư đã nói: "Qúa khứ không truy tìm, tương lai chưa kịp đến, an trú trong hiện tại, giây phút đẹp tuyệt vời". Thực tại là đây, bạn đang có mặt tại đây - nhưng giữa bạn và thực tại là bức màn tri thức. Những gì bạn thấy, bạn thấy qua bức màn tri thức đó. Những gì bạn nghe, bạn nghe qua bức màn tri thức đó. Chúa Giê Su đã nói với các tông đồ rằng: "Nếu các người có tai để nghe, hãy nghe tạ Nếu các người có mắt để nhìn, hãy thấy ta". Nhưng chúa Giê Su đã biết là các tông đồ đã mù và đã điếc rồi vậy.
Những gì bạn nghe qua tri thức, những gì bạn thấy qua tri thức, những gì bạn thấy qua tri thức đã bị tri thức tô mầu, thay đổi hay pha trộn. Tri thức đã đánh lừa bạn, đã đưa bạn vào vùng ảo giác, mê hồn trận.

Chúng ta không thể nào đổi mới được với tri thức. Đừng tự lừa dối mình hay người qua lớp vỏ tri thức. Vì thế, nếu bạn muốn làm một cuộc cách mạng tư tưởng, trước hết phải nhìn lại rõ mình. Những người Cộng Sản không thể nào làm cách mạng được, vì họ không bao giờ định tâm thiền định. Chủ nghĩa Công Sản mà họ đang tôn thờ đó là sản phẩm của tri thức. Họ không tin vào bất cứ một đấng thần linh nào, họ tin vào Karl Marx hay họ tin vào Mao trạch Đông (bản sao cuối cùng của Marx); nhưng họ tin. Những người Cộng Sản hay những tín đồ Ấn Độ giáo, Công giáo và Hồi giáo thực giống nhau, bởi vì những người này đều nhắm mắt tin theo những chủ nghĩa, giáo điều hay hệ thống thiết lập trên nền tảng không vững chắc của tư duy và khái luận. Vì thế, trên thế gian này, chỉ có tôn giáo nào dám lật đổ mọi giáo điều cũ rích, hệ thống tư duy sai lạc để đưa con người quay trở về với bản thể, chân như, giác ngộ; tôn giáo đó mới thực sự làm cuộc cách mạng vĩ đại nhất; tôn giáo đó mới có thể làm một cuộc cách mạng chính xác, đúng đắn và toàn diện nhất. Một khi bạn phá vỡ được thành trì kiến chấp, giáo điều, hệ thống, buông xả được tri thức, bản ngã, thì lúc đó, bạn sẽ nhìn vạn vật vạn sự trên cõi đời này khác hơn, xuyên suốt hơn, mới mẻ hơn. Vạn vật sẽ trở nên tươi thắm, linh động. Bạn sẽ trở thành trẻ thơ trở lại. Mắt bạn ngây thơ hơn, trong sáng hơn, vô tư hơn. Bạn sẽ nhìn vạn vật không xuyên qua một bức màn che phủ nào. Cây cối xanh tươi và tiếng chim hót du dương trên cành cây kia sẽ là điệu
nhạc đời muôn thưở.

Cảm giác khinh an đó rất khác với cảm giác mê ly của những người say ma túy. Aldous Huslley (một triết gia, tiểu thuyết gia, phê bình gia, nghị luận gia người Anh) đã sai lầm khi sử dụng ma túy, tưởng rằng sẽ tìm được cảm giác khinh an thoát tục. Thế hệ trẻ bây giờ nghiện cần sa ma túy cũng vì tưởng rằng sẽ tìm được an nhiên giải thoát cho những bế tắc khủng hoảng tâm linh. Dược tánh trong cần sa á phiện là độc dược. Nó làm tê liệt trung khu não bộ, và gây ra những ảo giác mờ mịt, khoái cảm bệnh hoạn cho người sử dụng nó. Hệ thần kinh của người sử dụng ma túy không còn hoạt động nhạy bén được nữa, và dần dần nếu còn dùng ma túy nhiều thì độc tố trong người càng tăng, mức độ khoái cảm càng bị kích thích cao. Ma túy đã đẩy trí óc qua một bên và chiếm chỗ, và những gì người sử dụng ma túy thấy và cảm giác họ kinh qua đều sai lạc và bệnh hoạn.
Tri thức con người cũng độc hại như ma túy vậy. Nó ngăn che không cho chúng ta nhìn rõ lại chính mình. Nó cũng tạo ra những ảo giác mê lầm, đưa đến bệnh Ngã - Kiến chấp cho chúng ta.

Chỉ có Thiền Định mới có thể giết chết bịnh Ngã - Kiến chấp đó. Chỉ có Thiền Định mới là liều thuốc giải độc tố tri thức của con người. Thiền định giúp người ta khai phóng mắt trí tuệ. Thiền định có nghĩa là nhìn - nhìn sâu vào bên trong.
Danh từ "Darshan" trong Ấn Độ giáo có nghĩa là "Nhìn" (looking at) - vì thế, tín đồ Ấn Độ giáo định nghĩa "Thiền" là "Nhìn" - nhìn sâu vào bên trong ta để tìm ra con người thật của chính mình.

Bạn hãy thử làm một thí nghiệm nhỏ này. Bạn vào phòng, đóng cửa lại, và bắt đầu lấy giấy bút viết ra tất cả những ý tưởng nào chợt đến, chợt đi, chợt thoáng qua trong đầu óc bạn. Hãy viết tất cả, bất cứ một ý nghĩ nào vụt đến. Bạn đừng thay đổi chúng, đừng biến dạng chúng, vì bạn không cần phải đưa mảnh giấy đó cho ai xem cả. Bạn cứ viết như vậy trong vòng mười phút thôi và sau đó nhìn lại: đó là những gì bạn tư tưởng, những gì bạn suy nghĩ. Nếu bạn nhìn kỹ, thì bạn sẽ nghĩ đó là tác phẩm của một kẻ điên loạn, mắc bịnh thần kinh. Những ý tưởng lăng xăng lộn xộn, không ăn nhập vào nhau, có cái thánh thiện, có cái ghê tởm, có cái thuần lương, có cái qủy sứ, v.v... Đó, trí óc con người là thế đó, là một cái hộp số chứa đầy những bí ẩn và phức tạp, và chúng ta lại đi che dấu sự điên loạn rối ren đó đằng sau cái mặt nạ con người. Chúng ta luôn luôn ẩn nấp, che dấu, không dám lộ diện con người thật của chúng tạ Đằng sau cái bộ mặt người đó, chúng ta chỉ là một kẻ điên, một người mắc bịnh thần kinh.

Nhưng tại sao chúng ta lại đánh giá "tư tưởng" quá cao như vậy? Phải chăng chúng ta đã say mê nó, đã nghiện phải nó. Tri thức là ma túy, là một chất hóa học đầu độc con người. Trong sự mê loạn đó, con người tưởng rằng có thể quên hết sự đời, buông bỏ lo âu, bổn phận trách nhiệm, hoặc trở thành một mẫu anh hùng lý tưởng nào đó. Đã ngủ quên trong mộng, con người lại chồng chất thêm những cơn mộng huyễn hoặc phù dụ Ban đêm họ đã ngủ mợ Ban ngày, họ cũng nằm mợ Những cơn mơ đó phủ vây con người và họ đắm chìm trong đó, không thể thoát ra và có lẽ họ cũng không muốn thoát ra. Con người đã tự giam hãm mình trong cái tù chật hẹp đó, để rồi thống trách bi thương, để rồi đau khổ. Nhưng, mặc dù đã biết rõ như vậy, họ cũng đã ở trong nhà tù tư tưởng đó quá lâu đến nỗi họ đâm ra quen thuộc với nó, ôm ấp nó như ôm tình nhân, cũng giống như những tên tội phạm vì ở tù quá lâu nên đâm ra sợ hãi thế giới bên ngoài, sợ hãi được trả lại tự dọ Thật mâu thuẫn và chua chát, phải không? Biết ở tù là đau khổ, là sợ hãi nhưng vẫn can tâm chịu đựng không muốn giải thoát. Cái sợ "được trả lại tự do" đó bắt nguồn từ nỗi sợ hãi phải đối diện với cái mới, trách nhiệm mới, nếp sống mới, con người mới, xã hội mới v.v... Sự lột xác toàn diện khiến người ta đâm ra sợ hãi phải đối diện, phải chui đầu ra khỏi cái vỏ sò, chui đầu ra khỏi nhà tù quen thuộc.
Con người đã bám víu lấy tri thức như cái bóng của mình; một khi đánh mất nó đi, con người cảm thấy mất thăng bằng, không đứng vững. Krishnamurti đã nói: "Con người cảm thấy như mất thăng bằng nếu không suy nghĩ". Có lẽ con người cảm nhận là nếu không suy nghĩ thì họ sẽ làm gì bây giờ?

Một bộ Óc bình thường có thể chứa đựng tất cả thư viện trên thế giới. Trong cái đầu bé nhỏ của bạn, có 70 triệu tế bào thần kinh, mỗi một tế bào có thể chứa đựng ít nhất là một triệu thông tin. Không có một cái máy vi tính nào có thể so sánh nổi với bộ Óc con người. Bạn mang cả một thế giới cồng kềnh trong cái đầu nhỏ bé của bạn, và lẽ dĩ nhiên, sức chuyên chở có hạn, ngày nào đó bộ Óc bị quá tải sẽ nổ tung ra, văng hết.
Ni cô Chiyono đã tu học, đã tu học nhiều năm. Cô đã cố chế đầy thêm nước vào thùng cũng như cô đã cố nhồi nhét tri thức vào đầu óc cô, và vừa quẩy đôi thùng đầy nước, Chiyono vừa ngắm ánh trăng phản chiếu xuống mặt nước trong thùng. Đó không phải là chuyện lạ. Không phải chỉ riêng Chiyono mà chúng ta đây cũng vậy. Chúng ta không bao giờ nhìn mặt trăng. Chúng ta luôn nhìn cái bóng của mặt trăng phản chiếu xuống nước, phản chiếu trong tư tưởng, trong đầu óc chúng ta.

Danh từ Ấn Độ "Maya" có nghĩa là "Ảo Giác". Tất cả những gì ta thấy, ta nghe đều là ảo giác; có nghĩa là chúng ta chỉ thấy bóng của mặt trăng chứ không phải là mặt trăng thật. Những gì chúng ta thấy, chúng ta nghe; chúng ta thấy nghe qua sự phản chiếu. Mắt chúng ta phản chiếu, tai chúng ta phản chiếu. Tất cả giác quan, mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, đều là những cái gương phản chiếu sự vật, đưa đến sự sai lầm, ảo giác.
Chân Lý không bao giờ xảy ra khi chúng ta chỉ biết nhìn cái bóng phản chiếu trong gương; Chân Lý chỉ đến khi tấm gương bị đập nát đi, thùng nước vỡ đi, nước không còn, sự phản chiếu biến mất.

Giác Ngộ đến thật đột ngột, bất thình lình. Giác Ngộ có thể ví như một tai nạn xảy đến đột ngột. Chúng ta không thể đoán trước tai nạn sẽ xảy ra lúc nào. Nếu chúng ta có thể biết chắc tai nạn sẽ xảy ra, thì đó là sự sắp đặt, không phải là tai họa. Giác ngộ cũng vậy. Chúng ta không thể sắp đặt chờ đón giác ngộ sẽ đến thế này thế kia. Không, không bao giờ có chuyện như thế cả. Đột nhiên, chúng ta tỉnh thức; đột nhiên, chúng ta giác ngộ. Thế thôi. Khi Bồ Tát Sĩ đạt Ta chứng đắc quả Phật, có phải ngài vẫn là con người cũ không? Không, con người cũ không thể chứng đắc. Con người cũ đã hoàn toàn chết đi, thành con người mới, một con người hoàn toàn mới. Thái tử Sĩ đạt Ta, người đã từ bỏ cung vàng điện ngọc, từ bỏ vợ đẹp con thơ, không còn nữa. Cái "Tự Ngã" của thái tử Sĩ đạt Ta không còn nữa. Cái "Tri Thức" của Sĩ đạt Ta không còn nữa. Con người cũ đã chết, cái thùng nước cũ đã vỡ. Bây giờ, là hoàn toàn một con người mới, một cái tên mới, chúng ta gọi Ngài một cái tên mới - Đức Phật - Bậc Giác Ngộ. Cái tên cũ "Sĩ đạt Ta" không còn thuộc về người này nữa.

Nhưng hãy cẩn thận coi chừng! Khi tôi ví dụ giác ngộ cũng giống như một tai họa bất ngờ, tôi không có ý nói là bạn không nên làm gì cả. Đó không phải là ý nghĩa xác thực của lời tôi nói. Nếu bạn ngồi yên không làm gì cả, lẽ dĩ nhiên tai nạn không xảy ra, giác ngộ không xảy ra. Ví dụ tai nạn chỉ xảy ra cho những người chạy xe nhanh quá hay ẩu quá; cũng vậy giác ngộ chỉ xảy ra cho những người công phu tinh tấn nhất. Nhưng điểm khác biệt là thế này: cái hành động chạy xe nhanh không phải là cái Nhân của tai nạn mà đó là cái Duyên đưa đến tai nạn; công phu tham thiền miên mật không phải là cái Nhân của giác ngộ. Vì thế, Đức Phật không thể nói khi nào giác ngộ sẽ đến với bạn. Có nhiều người đến hỏi tôi như vậy, và tôi trả lời họ "sắp tới rồi". Câu trả lời đó chẳng có ý nghĩa gì; "sắp tới" có thể sẽ là phút tới, có thể sẽ là ngày mai, có thể sẽ xảy ra trong nhiều kiếp sau, vô hạn. Bạn không thể đoán trước được. Bạn cứ việc làm, cứ việc tham thiền, cứ việc tu học. Đừng mong cầu, đừng ngóng đợi, đừng trông chờ. Cái gì đến sẽ đến. Bạn cứ an nhiên sẵn sàng trong tỉnh thức đón nhận cái gì đến với bạn. Vì nếu bạn không ở trong tư thế sẵn sàng, nếu bạn mơ ngủ thì có thể điều kỳ diệu sẽ tới và vụt tới, mất dấu. Ngay cả khi bạn sẵn sàng, bạn vẫn phải chờ đón. Bạn không thể bắt buộc giác ngộ phải xảy ra, bạn cũng không thể mong giác ngộ tới. Nếu bạn có thể bắt buộc, thì tôn giáo sẽ chẳng khác gì một môn khoa học. Đó là điểm khác nhau cơ bản giữa tôn giáo và khoa học. Khoa học có thể tạo ra những phản ứng hóa học, những kết quả vì nó tùy thuộc vào nguyên nhân. Khoa học có thể tạo ra sự vật vì nó tìm ra được cái nhân, ví dụ như: nếu bạn đun sôi nước lên 100 độ thì nước bốc hơi. Bạn biết chắc chắn rằng khi nước đun sôi tới 100 độ thì nước tự nhiên sẽ bốc hơi hay nếu bạn pha trộn hai nguyên tử oxy và hydro thì bạn sẽ tạo ra nước (H20). Bạn có thể tạo ra những phản ứng hóa học bạn muốn. Khoa học là môn học nghiên cứu tìm ra nguyên nhân vạn vật.

Tôn giáo thì khác, cơ bản rất khác, và tôn giáo không bao giờ trở thành một môn khoa học theo nghĩa đơn thuần của danh từ "khoa học", bởi vì tôn giáo đi tìm cái không cùng, cái không nhân, tôn giáo đi tìm sự Chuyển Hóa Tuyệt Đối.

Bạn có thể hỏi ngược lại tôi rằng :"Nếu giác ngộ xảy ra đột ngột, không biết trước được lúc nào giống như tai nạn xảy đến đột ngột như lời ông nói thì cần gì phải thiền? cần gì phải tham cứu? Cứ đơn giản ngồi chờ nó tới!" Không, sự chờ đợi của bạn không phải là sự chờ đợi biếng lười như vậy. Sự chờ đợi của bạn phải là sự chờ đợi tích cực, tươi mát, sống động. Bạn không nên ngồi chờ thụ động như một xác chết được; luôn luôn bạn chờ đợi trong tỉnh thức, trong chánh niệm, sống động và tươi thắm. Chỉ có trong trạng thái hồn nhiên tỉnh thức đó, điều kỳ diệu nhiệm mầu sẽ xảy ra cho bạn. Có bao giờ bạn quan sát cuộc đời và nhận xét rằng vạn sự vạn vật trên thế gian này đều vô thường, không chắc chắn, duy chỉ có cái chết chắc chắn sẽ đến với tất cả chúng sanh hữu tình không? Tất cả sự sự vật vật đều vô thường, không chắc thật! Tình yêu cũng vậy, không có cái tình yêu bất tử. Chỉ có một điều chắc chắn: đó là cái Chết, và sự chắc chắn thuộc về cái Chết, không phải thuộc về sự sống đâu, bạn ạ. Nếu bạn đang đi tìm Sự Sống Vĩnh Cửu, hãy sống cởi mở, an nhiên, bình dị ngay từ phút giây tỉnh thức này.

Tôi muốn kể cho bạn nghe về ni cô Chyonọ Trước khi xuất gia, Chiyono là một giai nhân tuyệt sắc. Sắc đẹp diễm lệ của cô quyến rũ đến nỗi khi cô muốn đi tu, đến nơi nào cô cũng bị từ chối vì các đại sư e ngại sắc đẹp của cô sẽ làm các vị sư khác đắm nhiễm mê saỵ Cuối cùng, Chiyono quyết định táo bạo là đốt phỏng gương mặt cô thành sẹo để không một ai mơ tưởng nữa. Từ đó, Chiyono sống yên trong một tu viện. Cô đã tinh tấn chiến đấu không ngừng với bản thân. Cô đã tu học tham thiền 10 năm, 20 năm, 30 năm, 40 năm liên tục không mệt mỏi, và đột ngột, một đêm kia, "kẻ lạ mặt" mà Chiyono đã cố công tìm kiếm đến gõ cửa nhà cô.
"Bất thình lình, giây thừng đứt, thùng nước rơi,
Nước đổ ào ra, bóng trăng biến mất - và Chiyono hoát nhiên đại ngộ".

Chiyono đang ngắm bóng trăng - bóng trăng thật đẹp, vì chúng phản chiếu cái Đẹp Tuyệt Đối. Thế gian này cũng rất đẹp vì nó là cái bóng phản chiếu Thượng Đế, phản chiếu cái Đẹp Thiêng Liêng. Ngoài thế gian, chúng ta không thể nào tìm ra cái Đẹp Tuyệt Đối. Những người đi tìm cái Đẹp Tuyệt Đối hay Chân Lý không bao giờ nhầm lẫn cái Thật và cái bóng phản chiếu. Anh ta không phủ nhận cái bóng, không chối bỏ nó, nhưng anh ta không đắm nhiễm nó, không nhầm lẫn nó với cái Thật. Anh ta mượn nó để tìm đến cái Thật, tìm thấy cái Thật.

"Chiyono ngắm bóng trăng phản chiếu trong thùng nước. Bỗng nhiên, giây đứt, thùng rơi, bóng trăng biến mất".
Chiyono ngước mắt nhìn lên trời - vành trăng tròn thực sự đang ở trên cao. Hoát nhiên Chiyono trực nhận rằng tất cả những gì cô ta thấy nghe đều là ảo ảnh, sai lầm - vì cô ta thấy nghe qua tri thức.

Nhưng, hãy coi chừng. Đừng đi theo Chiyonọ Chiyono không phải là bạn. Bạn không phải là Chiyonọ Cái hoát nhiên đốn ngộ đó sẽ không xảy ra cho bạn đâu. Chiyono là Chiyono; bạn là bạn. Mục tiêu giải thoát vẫn là một, nhưng không có phương cách nào giống phương cách nào; không có sự đốn ngộ nào giống với sự đốn ngộ nào. Không ai có thể là Chiyono thứ hai được. Thế giới không bao giờ lập lại. Chiyono chỉ sanh ra một lần, và không bao giờ có một Chiyono nữa. Bạn không thể lập lại hay bắt chước, vì bạn không phải là Chiyonọ Mỗi người tu tập một pháp môn; mỗi người tự thân chứng lấy một cách.

Ngay hình tượng Đức Phật cũng vậy. Bạn có thể ngồi kiết già thiền định như Đức Phật, dưới cội cây Bồ đề, y như Phật đã ngồi, mà thậm chí có thể bạn ngồi hay hơn Phật nữa kìa, nhưng mãi mãi bạn không bao giờ trở thành một Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thứ hai. (bạn có thể thành Đức Phật X, Đức Phật Y... nhưng không thể là Phật Thích Ca Mâu Ni).

Sự kiện Đức Phật Thích Ca ngồi dưới cội cây bồ đề là một sự kiện ngẫu nhiên. Nếu Phật không ngồi ở đó mà đi thiền hành hoặc ngồi ở cội cây khác thì Phật vẫn đạt ngộ như thường. Chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên Đức Phật đến dưới cội cây bồ đề và thiền định. Hình tướng không quan trọng; cây bồ đề không phải là nguyên nhân giác ngộ, cái dáng ngồi kiết già không phải là nguyên nhân giác ngộ - đó chẳng qua chỉ là những duyên đưa đẩy đến sự giác ngộ của Phật Thích Ca.

Đừng bao giờ mù quáng chạy theo bắt chước một ai, dù người đó là Đức Phật. Không phải bạn ngồi kiết già như Phật mà bạn mà bạn có thể thành Phật. Thực sự là chúng ta nên tu tập theo những lời dạy của Phật nhưng chúng ta vẫn phải tự mình chứng đạt, tự mình tìm ra tự tánh chân thật tự xưa của mình. Mỗi người chứng nghiệm một cách. Đức Phật, Lão Tử, Mahavira, Krishna hay Zarathustra - không có ai gánh nước như Chiyono mà giác ngộ. Trước và sau Đức Phật Thích Ca, không có ai ngồi dưới cây bồ đề mà giác ngộ.

Vì thế, đừng đóng khung trong lề thói, trong kinh điển, v.v... Hãy tỉnh thức và suy nghiệm! Đó là con đường duy nhất để thực hành, để chứng đạt. Tỉnh thức trong từng sát na, tỉnh thức trong từng hành động, ý nghĩ.
"Bất thình lình giây thừng đứt,
Không còn nước, không còn trăng trong nước,
Tay tôi rỗng không, chẳng có vật gì,
Tâm tôi rỗng không, chẳng có vật gì".
Đó chính là những gì mà Đức Phật chứng ngộ; đó chính là định nghĩa một vị Phật là gì.
"Không - vạn vật giai không".
"Không" không có nghĩa là không có gì, phủ định.
"Không" có nghĩa là "Có" -
"Có" có nghĩa là "Không".
Sắc bất dị Không, Không bất dị Sắc, Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc"

(Sắc chẳng khác Không, Không chẳng khác Sắc, Sắc tức là Không, Không tức là Sắc)... (Bát Nhã Tâm Kinh)

"Không" trong tay có nghĩa là suối nguồn giác ngộ trong taỵ Vạn vật giai không, không có cái tướng của ta, không có cái tướng của người, không có tướng chúng sanh, không có tướng lãnh thọ của chúng sanh (Kinh Kim Cang).

Và một khi bốn tướng đó đều là Không thì bạn chạm tới bộ mặt thật của Thiền rồi vậy.
Và Chiyono đã tìm ra: "Không Nước - Không Trăng"
"Tay tôi rỗng không
Tâm tôi rỗng không... "

Sưu Tầm của bạn Minh Hải gửi cho,
Cám ơn bạn nhiều

Image

KhanhVan
Posts: 800
Joined: Sat Dec 11, 2004 6:11 am

Post by KhanhVan »

CÓ THƯỢNG ĐẾ HAY KHÔNG?? Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image

KhanhVan
Posts: 800
Joined: Sat Dec 11, 2004 6:11 am

Post by KhanhVan »

I AM THE VINE AND YOU ARE THE BRANCHES, SAY THE LORD
HE WHO LIVES IN ME, AND I IN HIM,
WILL BEAR MUCH FRUIT,
ALLELUIA....ALLELUIA....

Image

KhanhVan
Posts: 800
Joined: Sat Dec 11, 2004 6:11 am

Post by KhanhVan »

" I Believe "



Birth Certificate shows that we were born
A Death Certificate shows that we died
Pictures show that we lived!
Have a seat . . . . . Relax .

And read this slowly.


I Believe...
That just because two people argue,
It doesn't mean they don't love each other.
And just because they don't argue,
It doesn't mean they do love each other.

I Believe...
That we don't have to change friends if
We understand that friends change.


I Believe....
That no matter how good a friend is,
They're going to hurt you every once in a while
And you must forgive them for that.


I Believe...
That true friendship continues to grow,
Even over the longest distance.
Same goes for true love.

I Believe...
That you can do something in an instant
That will give you heartache for life.


I Believe....
That it's taking me a long time
To become the person I want to be.


I Believe...
That you should always leave loved ones with
Loving words. It may be the last time you see them.


I Believe....
That you can keep going long after you think you can't.


I Believe....
That we are responsible for what
We do, no matter how we feel.


I Believe...
That either you control your attitude or it controls you.


I Believe...
That heroes are the people who do what has to be done when it needs
To be done, regardless of the consequences.



I Believe....
That my best friend and I can do anything or nothing and have the best time.

I Believe....
That sometimes the people you expect to kick you when you're down
Will be the ones to help you get back up.


I Believe...
That sometimes when I'm angry
I have the right to be angry,
But that doesn't give me the right to be cruel.


I Believe....
That maturity has more to do with what types of experiences you've had
And what you've learned from them and less to do with how many
Birthdays you've celebrated.

;
I Believe....
That it isn't always enough,
To be forgiven by others.
Sometimes, you have to learn to forgive yourself.


I Believe...
That no matter how bad your heart is broken
The world doesn't stop for your grief..


I Believe....
That our background and circumstances
May have influenced who we are,
But, we are responsible for who we become.



I Believe...
That you shouldn't be so eager to find
Out a secret. It could change your life Forever.


I Believe.....
Two people can look at the exact same
Thing and see something totally different.


I Believe....
That your life can be changed in a matter of
Hours by people who don't even know you.


I Believe....
That even when you think you have no more to give,
When a friend cries out to you -
You will find the strength to help.


I Believe...
That credentials on the wall
Do not make you a decent human being.



I Believe...
That the people you care about most in life
Are taken from you too soon.


I Believe...
That you should send this to
All of the people that you believe in, I just did.





'The happiest of people don't necessarily
Have the best of everything;
They just make the most of everything they have.


User avatar
VuPhong
Posts: 2910
Joined: Wed Dec 01, 2004 4:28 pm

Post by VuPhong »

Noi gương Chúa Giêsu
sống khiêm nhường và quảng đại

Hãy noi gương Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã nhận lấy chỗ rốt hết trong trần gian là thập giá, và học nơi Người sự khiêm nhường và quảng đại nhưng không, để kiên nhẫn trong các thử thách, hiền dịu trong các xúc phạm, vá vâng phục Thiên Chúa trong khổ đau.

Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã nói như trên với 2.000 tín hữu và du khách hành hương tham dự buổi đọc Kinh Truyền Tin chung với Đức Thánh Cha trong sân nhà nghỉ mát Castel Gandolfo trưa Chúa Nhật 29-8-22010.

Trong bài huấn dụ ngắn Đức Thánh Cha đã quảng diễn bài Phúc Âm kể lại biến cố Chúa Giêsu được mời tới dự tiệc tại nhà một người thủ lãnh giới Biệt Phái. Nhận thấy khách dự tiệc cứ chọn chỗ nhất mà ngồi, Chúa Giêsu mới mói với họ một dụ ngôn có bối cảnh là tiệc cưới như sau: ”Khi bạn được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi chỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng hơn bạn cũng được mời, và người đã mời cả bạn lẫn nhân vật ấy phải đến nói với bạn rằng: ”Xin ông nhường chỗ cho vị này”... Trái lại, khi được mời bạn hãy ngồi chỗ cuối... ” (Lc 14,8-10).

Đức Thánh Cha giải thích lời Chúa Giêsu như sau: Chúa không có ý cho chúng ta một bài học biết sống, cũng không có ý nói tới phẩm trật giữa các người có quyền bính. Ngài nhấn mạnh trên một điểm định đoạt là sự khiêm nhường: ”Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 14,11). Trong một ý nghĩa sâu xa hơn, dụ ngôn này cũng khiến cho chúng ta nghĩ tới vị trí của con người trong tương quan với Thiên Chúa. Thật vậy, chỗ rốt hết có thể diễn tả điều kiện của nhân loại bị tội lỗi hạ xuống thấp, điều kiện mà chỉ có sự nhập thể của Con Một Thiên Chúa mới có thể nâng nhân loại lên được mà thôi. Chính Chúa Kitô đã nhận lấy chỗ rốt hết trong trần gian là thập giám, và chính sự khiêm hạ triệt để đó đã cứu chuộc chúng ta và liên tục trợ giúp chúng ta” (Thiên Chúa là Tình Yêu, 35).

Vào cuối dụ ngôn Chúa Giêsu gợi ý cho vị thủ lãnh giới Biệt Phái mời vào bàn ăn: không phải bạn bè, thân thuộc họ hàng hay bà con lối xóm giầu có, mà là những người nghèo túng nhất và bị gạt bỏ ngoài lề xã hội, là những người không có gì để đền trả (x. Lc 14,1314), để cho món qùa được hoàn toàn nhưng không. Đức Thánh Cha nói thêm trong bài huấn dụ: Đúng thế, phần thưởng đích thật sau cùng chính Thiên Chúa sẽ ban cho chúng ta. Ngài là Đấng cai quản thế giới... Chúng ta phụng sự Ngài chỉ cho điều chúng ta có thể làm và cho tới khi nào Người còn ban cho chúng ta sức lực” (Thiên Chúa là Tình Yêu, 35).

Và Đức Thánh Cha nêu bật gương khiêm nhường và nhưng không của Chúa Giêsu như sau: Như thế, một lần nữa chúng ta hướng nhìn lên Chúa Kitô như mẫu gương của sự khiêm nhường và nhưng không: từ Người chúng ta học được sự kiên nhẫn trong các thử thách, sự hiền dịu trong các xúc phạm, sự vâng phục Thiên Chúa trong khổ đau, trong khi chờ đợi Đấng đã mời gọi chúng ta nói với chúng ta: ”Này bạn, hãy lên chỗ trên” (x Lc 14,10).

Thánh Louis IX, vua nước Pháp, mà chúng ta mới kính nhớ thứ tư vừa qua, đã thực thi điều được viết trong sách Huấn Ca: ”Càng làm lớn, con càng phải khiêm nhường, và con sẽ tìm được ân nghĩa trước mặt Chúa” (Hc 3,18 ). Vì vậy, thánh nhân mới biết trong ”Di chúc cho con” mình như sau: ”Nếu Chúa sẽ ban cho con sự thịnh vượng nào đó, con không chỉ phải cám tạ Người, nhưng hãy chú ý để đừng trở thành tồi tệ hơn vì khoe khoang hay vì bất cứ điều gì khác, nghĩa là hãy chú ý đừng phản nghịch cùng Thiên Chúa hay xúc phảm tới Người với chính các ơn Người ban cho con” (Acta Sanctorum Augusti 5 [1868], 546).

Rồi Đức Thánh Cha kết thúc bài huấn dụ như sau: Các bạn thân mến, hôm nay chúng ta cũng kính nhớ cuộc tử đạo của thánh Gioan Tẩy Giả, là ngôn sứ lớn nhất trong các ngôn sứ của Chúa Kitô, là người đã biết khước từ chính mình để nhường chỗ cho Đấng Cứu Thế, và đã khổ đau và chết vì chân lý. Chúng ta hãy xin thánh nhân và Trinh Nữ Maria hướng dẫn chúng ta trên con đường của sự khiêm nhường, để xứng đáng với phần thương của Chúa.

Sau đó, Đức Thánh Cha đã đọc Kinh Truyền Tin và ban phép lành tòa thánh cho mọi người.

Sau Kinh Truyền Tin Đức Thánh Cha đã chào tín hữu bằng các thứ tiếng Ý, Pháp, Anh, Đức, Tây Ban Nha và Ba Lan. Ngài nhắc cho mọi người biết ngày mùng 1 tháng 9 Italia cử hành Ngày bảo vệ thụ tạo, do Hội Đồng Giám Mục Ialia phát động. Nó đã trở thành một thói quen cũng quan trọng trên bình diện đại kết. Năm nay nó nhắc cho chúng ta biết rằng không thể có hòa bình, nếu con người không tôn trọng môi sinh. Qủa thế, chúng ta có bổn phận giao trái đất lại cho các thế hệ mới đến sau trong một tình trạng thế nào để họ cũng có thể sống một cách xứng đáng và duy trì nó. Xin Chúa trợ giúp chúng ta trong bổn phận này.

Bằng tiếng Pháp Đức Thánh Cha nói khi để cho Sự Khôn Ngoan của Thiên Chúa hướng dẫn, người khiêm nhường hướng cái nhìn lên Thiên Chúa và kiếm tìm chân lý trong mọi sự. Họ cũng khát khao vẻ đẹp của một cuộc sống đích thật.

Chào các nhóm nói tiếng Anh ngài cầu chúc họ, cho dù đang nghỉ hè hay hành hương hoặc tu học tại Roma, luôn biết sống gần gũi hơn với Chúa trong lời cầu nguyện và tạ ơn. Trong tiếng Đức Đức Thánh Cha nói trước mặt Chúa không phải sự to lớn của con người có gía trị, nhưng là cái bé nhỏ nhất, cái bị lãng quên nhất. Không phải sự tự tôn khiến cho con người cao cả, nhưng là việc sống theo thánh ý Chúa và kết hiệp với Chúa.

Linh Tiến Khải

Nguyễn_Sydney
Posts: 2581
Joined: Mon Dec 06, 2004 5:03 am
Been thanked: 1 time

Post by Nguyễn_Sydney »

Hôm nay là ngày 29 tháng 9 - ngày này cách đây 5 năm người bạn thân của Phu De và chúng ta đã qua đời Lê thanh Hải

xin dành 1 phút tưởng niệm bạn Lê thanh Hải .

User avatar
phu_de
Posts: 2917
Joined: Sun Nov 28, 2004 10:57 pm
Has thanked: 7 times

Post by phu_de »

Cám ơn anh Năng, thời gian qua nhanh quá hé, cũng cám ơn các anh chị 2 d/đcu`ng thân hữu, nhất là quý sư huynh 58/65 đặc biệt là anh Long, anh Viêm đã sốt sắng giúp hậu sự cho gia đình Hải .

tui giờ đang tìm bảo hiểm funeral do thanh nữ đảm trách, đóng tiền 1 tuần vài đồng để sau nầy khoẻ re, có bảo hiểm thanh nữ lo, hehehe

PD

KhanhVan
Posts: 800
Joined: Sat Dec 11, 2004 6:11 am

Lá thư gửi ban.

Post by KhanhVan »

Hương thương,
Nhận được thư bạn cả tháng nay, có hứa với Hương sẽ trả lời thư Hương trên phần đất Phi Đạo AHia. Mà mãi nay mới có chút thì giờ ngồi gõ thư cho bạn. Trong thư Hương hỏi mình :
….. “ có phải Vàng “nghỉ chơi” với mấy anh HNC rồi không ?? Vì sao không thấy Vàng vào sân chơi của các anh HNC nữa??.... Vàng “làm mất” mục của AHIA rồi đó ! Không thấy Vàng ra vào nữa, không thấy Vàng viết gì trên vùng đất này nữa….. mình cảm thấy thiếu vắng một thứ gì đó…. Bâng khuâng….và buồn chi lạ !.....Bao giờ Vàng về thăm VN, sang năm 2012 nhé, để bọn mình làm tiệc đón Vàng, cho kỷ niệm tình bạn tròn nửa thế kỷ (1962-2012), Vàng và OX cứ đi đâu đâu không về thăm quê hương, mấy năm chưa gặp lại Vàng. Nhóm thiện nguyện của cô Nam và bác sĩ Diên (HNC) mong vợ chồng bạn lắm đó. Tiền cứ gửi về mà chả thấy người đâu? Vàng “chê” quê hương mình nghèo đói và bẩn thiủ thiếu vệ sinh chăng??.....
Sao dạo này Vàng đẹp thế, bồ có chích botox hay căng da mặt không vậy….

Hương thương,
Hôm nay chủ nhật bên này, bên nhà thứ hai đấy. Thường thì thứ bẩy và chủ nhật mình bận ghê lắm. Từ sáng đến tối cơ. Nhưng hôm nay chủ nhật cuối tháng 10, mình xin nghỉ một buổi sáng để ngồi nhà trả lời thư bạn và vào mở lại mục AHIA cho bạn vui.
Vàng xin trả lời Hương từng câu hỏi của bạn đây.
Mặc dù đã về hưu lâu rồi, nhưng mình còn bận hơn những ngày đi làm. Đi làm còn có giờ break – ăn - nghỉ - đúng giờ. Bây giờ free thì giờ lại loạn cào cào…. Có ngày ăn sang lúc 2 giờ trưa, đa phần ăn tối lúc 9 hay 10 giờ đêm. Làm sao cái bụng không to bằng cái trống cái??
Hương và các bạn bên nhà hỏi: mày làm cái gì mà bận dữ vậy?
Hương ạ! ngày thường thì cũng ra đi từ sáng - đủ thứ việc để mình phải làm và bắt buộc phải làm cho xong. Kể ra đây bồ cũng sẽ không hiểu tại sao Vàng lại phải “ôm đồm” những chuyện mà theo người khác…. Làm chi cho mệt, việc quái gì đến mình? Mình xin lỗi không kể chi tiết được vì nếu mình viết ra, các người bạn khác, họ chưa “NGỘ” sẽ cho là mình show off – khoe khoang - Gặp lại nhau tại VN, mình sẽ nói chuyện, tâm sự nhiều hơn nhé! Nhưng quan trọng là Hương và các bạn LVD trong nước hiểu dùm cho là Vàng bận lắm, bận đến độ không có đủ thì giờ để ngủ… không có thì giờ ngồi vào computer để xem sinh hoạt của các nàng LVD sinh hoạt ra sao?? Nhất là hình ảnh ngày Đại Hội Thế Giới lần thứ 2 – Hoàng Nga tổ chức tại San Jose…. Vàng cũng chưa xem được - phải réo Hạnh và các bạn từ VN vào xem - gửi web site đó trong thư cho Vàng, tiện cho vàng - đỡ mất thì giờ dùm Vàng, để Vàng khỏi phải đi kiếm trong sân trường LVD….
Ngày đại hội kỳ này có Dì Phước từ Dalas về, cụ Lang từ Kansas,,, và nhiều bạn cùng niên khoá 62-69 lắm. Vàng rất muốn có mặt ở đấy với chúng nó. Chắc chắn là vui ghê lắm, nhưng tiền đâu ra mà đi cơ chứ, vì tháng 6 Vàng đến Cali 3 tuần. Có cùng Thanh Hằng xuống cô Tịnh 2 đêm, cuối tháng 9 Vàng và OX lại đến Cali 3 tuần nữa, hai đứa cũng xuống thầy cô ở 2 đêm. Kỳ này Hằng bận việc nhà, thì bù lại mình gặp 2 người bạn mới và Ngọc Hà. Đó là chị Liên và chị Kim Hoà. Vàng có nói chuyện với Huyền Diệu, và chị gái của Khánh Linh trên phôn… vì ngày thường họ bận đi làm, và ở xa quá không lái xe xuống cô gặp mình được. Có nhờ điện thoại của cô Tịnh phôn kiếm anh Khiêu Long, có để messages lại, nhưng không thấy hồi đáp. Bọn này đoán già đoán non là anh Long bận lo cho cụ - mẹ anh- Điều này lại càng làm Vàng quan tâm hơn, sốt ruột hơn – không biết cụ có làm sao không?? Nhân dịp ghé xuống San Marcos, nếu có chuyện buồn còn kịp đến thăm viếng nhau lần chót. Vẫn bặt tăm….

Sân trường LVD và sân trường HNC – Vàng vắng bóng…có lẽ cả năm rồi đấy. Thời gian qua mau quá, cứ tưởng chừng như mới hôm qua … hôm kia gì đó mà thôi. Ngay đầu thư Hương hỏi : Bộ Vàng “nghỉ chơi” với mấy anh HNC rồi, phải không?? Chữ nghỉ chơi của Hương thật ngây thơ và dễ thương như con người cùng tâm hồn bạn vậy. Mình “yêu” Hương quá!
Hai chữ “nghỉ chơi” đưa mình về với những kỷ niệm thời áo dài quấn quit bên chân, thời mà bọn mình còn dấu quà dưới hộc bàn, thời mút sirô đá nhận. Tuy nhiên lúc đó bọn mình có “nghỉ chơi”
đứa nào không nhỉ?? Thời O xịt …Vàng đoán là Vàng chả o…o xịt đứa nào ra cả, chả giận hay hờn đứa mô…bạn tất …vui quá thể, không có
“nghỉ chơi” ai hết. Tuy nhiên có đứa rất thân , rất “bồ tèo” rất là “buddy”….
Bây giờ Vàng vào mở lại mục này cho Hương đọc, bạn không còn cảm thấy bang khuâng hay mất mát điều gì nữa nhé…
Ừ thế nào năm 2012 Vàng và OX cũng cố thu xếp về thăm gia đình và bạn bè LVD, Vàng không chê quê hương mình nghèo đâu. Vàng quan tâm nhiều lắm, chứng tỏ Vàng luôn ủng hộ và lien lạc với nhóm cô Nam đấy thôi. Hình ảnh và DVD – cùng thư từ - Vàng nhận được đủ cả. Cám ơn Ngọc Dân – Hương – Tú Anh cùng các anh HNC bên nhà rất nhiều.
Còn việc Hương hỏi Vàng có đi sửa sắc đẹp không? Có chích botox không ? có căng da không?? Thì Vàng thành thật trả lời Hương – Vàng không có dư tiền để đi làm các chuyện vớ vẩn đó, nếu có tiền dư Vàng nghĩ sẽ tặng cho các bà con nghèo ở các vùng sâu vùng xa đôi mắt cho họ nhìn được ánh sang và nhìn được người thân yêu của họ. sắc đẹp với Vàng
không quan thiết bằng cái TÂM – cái tâm con người mới là quan trọng mới là tất cả . Người mà không có tâm trong sang thì dễ trở thành đê tiện – hành động rất bẩn thiủ - dám làm tất cả mọi thủ đoạn chỉ để thoả mãn tự ái nhất thời của mình. Hạng người tâm lu mờ này, mình nên tránh cho xa.
Sau 50 năm nhình lại – tình bạn LVD của bọn mình – có đứa hơi … hơi xấu , chơi chưa được đẹp đấy. Xong chưa đến nỗi Tâm đen…. Chưa có đứa nào Tâm xấu, hại bạn đến chết…. hay dìm bạn xuống mương…bôi nhọ bạn… dựng chuyện nói xấu bạn….đo bạn sát ván….
Tạ ơn Thiên Chúa.
Nam Mô A Di Đà Phật.
Thiện tai.. Thiện tai…

Tới giờ phải rời bàn phím rồi, mình phải đi đây, thư sau Hương nhé.
Thương nhiều. Gửi lời thăm tất cả LVD, từ nhóm Long Hải đến nhóm Lăng Ông….



Post Reply