HồNgọcCẩn Forum Index Ho Ngoc CanPortal
 FAQ  •  Search  •  Preferences  •  Usergroups  •  Register  •  Profile  •  Log in to check your private messages  •  Log in
Calendar 
View next topic
View previous topic

Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic
Author Message
saohom




Joined: 26 Aug 2009
Posts: 1924

blank.gif
PostPosted: Tue Nov 14, 2017 4:55 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Donald Trump đổi nhân quyền lấy bạc cắc

Phạm Trần



- Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, Donald Trump đã tạt gáo nước lạnh vào mặt các Tổ chức đấu tranh dân chủ, nhân quyền và các nạn nhân của chế độ Cộng sản Việt Nam đang bị giam cầm chỉ vì muốn được sống tự do và dân chủ.

Hành động của ông Trump không những chỉ diễn ra trong Diễn văn trước 20 Nhà lãnh đạo các nền kinh tế của khối Á châu-Thái Bình Dương (APEC, Asia-Pacific Economic Cooperation) dự hội nghị tại Đà Nẵng ngày 10/11/2017 mà còn trong Tuyên bố chung Việt-Mỹ, đưa ra tại Hà Nội ngày 12/11/2017 sau chuyến viếng thăm chính thức Việt Nam.

Lập trường coi nhân quyền không quan trọng và cần thiết bằng dollar của Chính quyền Trump còn diễn ra ở Bắc Kinh, nơi ông Trump gặp và thảo luận hợp tác kinh tế với Chủ tịch, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Tàu Tập Cận Bình nhưng không hề nói gì về nhân quyền, trước khi sang Việt Nam. Thay vào đó là 15 thỏa thuận kinh tế trị giá 250 Tỷ dollars đã được ký kết giữa các công ty Mỹ và công ty Tàu.

Và sau đó, vào ngày 12/11/2017, khi thăm chính thức Phi Luật Tân, ông Trump cũng không hé răng nửa lời về những vụ tàn sát khoảng 7000 người Phi trong chiến dịch bài trừ băng đảng và ma túy hơn năm qua của Tổng thống Rodrigo Duterte. Nhiều Nhà Lập pháp Mỹ và các Tổ chức nhân quyền của Mỹ và Thế giới đã lên án ông Duerte hà khắc, coi thường mạng sống con người vì đa số các nạn nhân đã bị vây bắt để hành quyết ngay tại những khu nhà ổ chuột, trước mặt mọi người mà không được đưa ra xét xử trước tòa án.

Tại cả 3 nước Việt Nam, Tàu cộng và Phi Luật Tân, ông Trump, một tỷ phú giàu lên vì biết “có tiền mua tiên cũng được” nên đã không ngại quay lưng trước những ánh mắt đau khổ và gương mặt tang thương của nhiều tầng lớp người dân bị chính phủ của họ cướp đi quyền sống và các quyền tự do ở Việt Nam, Tàu và Phi Luật Tân.

Vì vậy hành động của ông Trump đã xóa đi tất cả những thành tích bảo vệ và tôn trọng quyền con người là điều kiện quan trọng trong quan hệ ngoại giao với Mỹ mà các vị Tổng Thống Hoa Kỳ thuộc cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa đã đặt ra với Chính phủ Việt Nam trong 24 năm, từ thời Tổng thống Bill Clinton (Dân chủ); George W. Bush (Cộng hòa) và Barack Obama (Dân chủ).

Rất tiếc ông Trump đã bịt mắt, che tai trước những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng ở Tàu cộng, Việt Nam và Phi Luật Tân để dành thời gian kiếm bạc cắc cho các công ty Mỹ và nước Mỹ.

Hợp tác theo kiểu Trump

Trong diễn văn dài khoảng 30 phút ở Đà Nẵng, ông Trump đã tập trung cổ võ chính sách mậu dịch “song phương”, trái với lập trường “đa phương và hội nhập” của Chủ tịch, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Tàu Tập Cận Bình.

Ông Trump nói:

“Mỹ sẵn sàng phối hợp với từng lãnh đạo trong hội trường này hôm nay để đạt được thương mại cùng có lợi mang lại lợi ích cho cả nước bạn lẫn nước tôi. Đó là thông điệp mà tôi muốn truyền tải ở đây.

Tôi sẽ ký các thỏa thuận thương mại song phương với bất cứ quốc gia Ấn Độ - Thái Bình Dương nào muốn trở thành đối tác của Mỹ và sẽ tuân thủ nguyên tắc thương mại công bằng và có đi có lại. Điều chúng tôi không tiếp tục làm là tham gia vào những thỏa thuận lớn trói tay nước Mỹ, ảnh hưởng đến chủ quyền, cũng như khiến việc thực thi điều đó một cách có ý nghĩa trở nên bất khả thi trong thực tế...”

“...Từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ cạnh tranh một cách công bằng và bình đẳng. Chúng tôi sẽ không để nước Mỹ bị lợi dụng thêm nữa. Tôi sẽ luôn đặt nước Mỹ lên hàng đầu, như cách mà tôi mong muốn tất cả các bạn trong hội trường này đưa tổ quốc mình lên trên hết.” (theo APEC-Việt Nam)

Lập trường Tập Cận Bình

Ngược với chủ trương co cụm của ông Trump, Tập Cận Bình đã nhiệt liệt cổ võ hợp tác “đa phương” và “hội nhập toàn cầu” để mưu cầu phúc lợi cho các dân tộc.

Ông Tập nói:

“Chúng ta cần thượng tôn chủ nghĩa đa phương cùng theo đuổi phát triển chung thông qua xây dựng các mối quan hệ đối tác, xây dựng cộng đồng chung vì tương lai của mọi người. Tôi tin rằng đây là điều cần phải làm.

Đối mặt với những thay đổi sâu sắc trong kinh tế toàn cầu chúng ta nên dẫn đầu toàn cầu hóa kinh tế hay chỉ ngờ vực và do dự, bỏ lỡ cơ hội. Chúng ta có nên cùng nhau thúc đẩy hợp tác khu vực hay mỗi người, mỗi nước đi một đường. Đây là câu trả lời của chúng ta: chúng ta phải đi cùng với thời đại, đáp ứng được trách nhiệm của mình.”

“...Chúng ta cần tiếp tục thúc đẩy nền kinh tế mở có lợi cho tất cả mọi người, sự mở cửa mang lại tiến bộ còn đóng cửa khiến chúng ta ở lại phía sau, các nền kinh tế chấu Á - Thái Bình Dương hiểu điều này quá rõ.” (APEC-Việt Nam)

Trump-Việt Nam

Sau Đà Nẵng, ông Trump đến Hà Nội để chính thức thăm Việt Nam 2 ngày 11 và 12/11/2017.

Trong thời gian ngắn ngủi này, đoàn Mỹ đã tập trung vào ký kết các thỏa thuận thương mại trị giá 12 tỷ dollars với Việt Nam.

Trong tất cả các cuộc họp chính thức với Chủ tịch nước CSVN Trần Đại Quang, hay 2 cuộc thăm xã giao với Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, vấn đề nhân quyền và nhu cầu tự do dân chủ của người dân Việt Nam đã không được nói tới.

Trong Tuyên bố chung 14 điểm phổ biến trước giờ Donald Trump rời Hà Nội, hai bên chỉ ghi 19 chữ ngắn ngủi:

“Lãnh đạo hai nước ghi nhận tầm quan trọng của việc bảo đảm và thúc đẩy quyền con người.”

Thật tẻ nhạt và tầm thường. Tổng thống một cường quốc đứng đấu thế giới về bảo vệ nhân quyền và các quyền tự do căn bản của con người mà chỉ biết “ghi nhận” thì sự quan tâm về tình hình nhân quyền ở Việt Nam của ông Trump quá tệ hại, hay là ông ta đã bị Trần Đại Quang xỏ mũi lôi đi mà vẫn thỏa mãn với chuyến đi Việt Nam đầu tiên trong cuộc đời ông?

Tất nhiên, khi hành động như thế, ông Trump đã chà đạp lên những giá trị truyền thống của nước Mỹ về quyền con người. đồng thời cũng dung dưỡng nhà nước Cộng sản Việt Nam được tự do đàn áp những ai chống chính sách cai trị độc tài và phản dân chủ của đảng CSVN.

Càng nghiêm trọng và mất thể diện hơn là chủ trương không quan tâm đến những vi phạm nhân quyền ở Việt Nam của ông Trump đã đi ngược với lập trường của Bộ Ngoại giao Mỹ trong phúc trình đưa ra hồi tháng 3/2017, sau 2 tháng ông Trump bước vào Tòa Bạch Ốc.

Bản phúc trình về tình hình nhân quyền ở Việt Nam năm 2016 viết rằng:

“Những vấn đề nổi bật nhất về quyền con người ở Việt Nam là sự hạn chế nghiêm ngặt của chính quyền đối với quyền chính trị của công dân, đặc biệt là quyền của công dân trong việc thay đổi chính quyền thông qua các cuộc bầu cử tự do và công bằng; hạn chế các quyền tự do của công dân bao gồm tự do hội họp, tự do lập hội và tự do biểu đạt; chưa có sự bảo vệ đầy đủ đối với các quyền về quy trình tố tụng hợp pháp của công dân, bao gồm sự bảo vệ chống giam giữ tùy tiện. Những vi phạm quyền con người khác bao gồm việc tước đoạt sinh mạng tùy tiện và trái luật; công an tấn công và dùng nhục hình; bắt giữ người và giam cầm tùy tiện do các hoạt động chính trị; công an tiếp tục ngược đãi nghi can trong quá trình bắt và giam giữ, kể cả việc sử dụng vũ lực làm chết người, cũng như các điều kiện khắc khổ của trại giam; từ chối quyền được xét xử nhanh chóng và công bằng.”

Bản phúc trình viết tiếp:

“Chính quyền hạn chế tự do ngôn luận và trấn áp những người bất đồng quan điểm; thực hiện kiểm soát và kiểm duyệt báo chí; hạn chế quyền tự do sử dụng Internet và tự do tôn giáo; duy trì việc theo dõi chặt chẽ thường xuyên các nhà hoạt động; tiếp tục hạn chế quyền riêng tư và quyền tự do hội họp, tự do lập hội, tự do đi lại. Chính quyền tiếp tục kiểm soát chặt chẽ việc đăng ký của các tổ chức phi chính phủ (NGO), trong đó có các tổ chức nhân quyền. Nhà chức trách hạn chế sự thăm viếng của các tổ chức phi chính phủ về nhân quyền.” (Trích bản tiếng Việt của Sứ quán Mỹ ở Hà Nội, Việt Nam))

Thất vọng

Ngoài ra, khi ông Trump coi các mối lợi kinh tế to hơn bảo vệ quyền con người cho các dân tộc bị đàn áp, như trường hợp Việt Nam, thì ông còn bôi tro trát phấn vào mặt 17 Tổ chức Phi Chính phủ và 40 Học giả trên Thế giới. Họ là số người đã gửi thư yêu cầu ông Trump và lãnh đạo các nước APEC đặt vấn đề vi phạm nhân quyền với nhà cầm quyền Việt Nam và đòi cộng sản Hà Nội trả tự do cho những nhà đấu tranh đang bị giam giữ, đặc biệt hai bà Trần Thị Nga, và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Mẹ Nấm. Bà Quỳnh, bị bắt hồi tháng 10 năm 2016 và bị kết án 10 năm tù, trong khi bà Nga, bị bắt hồi tháng giêng năm nay, bị tuyên án 9 năm tù.

Trong số người còn bị giam giữ có các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Luật sư Nguyễn Văn Đài và ông Nguyễn Văn Oai. Ông Oai bị kết án 5 năm tù và 4 năm quản thúc tại gia vì kháng cự công an và rời khỏi nhà trong thời gian quản chế.

Riêng Luật sư Đài, người đã ra tù vào khám từ năm 2007 với tội bị gán cho là "Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam", vẫn còn ở tù từ tháng 12/2015.

Kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức, một trong số lãnh đạo của Tổ chức “Con đường Việt Nam” bị bắt vào ngày 24 tháng 5 năm 2009 với tội danh ban đầu là “trộm cắp cước điện thoại”, sau đó với các cáo buộc hoạt động chính trị nhằm “lật đổ chính quyền nhân dân.” Cùng với một số nhân vật như Ls. Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long bị tòa án nhân dân TP. Hồ Chí Minh đưa ra xét xử vào ngày 20 tháng 01 năm 2010, riêng cá nhân ông Thức bị tuyên án 16 năm tù giam và tịch thu một phần tài sản.

Ông Nguyễn Tiến Trung, bị án 7 năm, nhưng được phóng thích trước thời hạn ngày 12 tháng 4 năm 2014. Ông Lê Thăng Long, bị án 5 năm tù, được tự do từ tháng 6 năm 2012. Luật sư Lê Công Định nhận án 5 năm đã được tự do năm 2013.

Con gái Mẹ Nấm

Ngoài ra, bên cạnh những vấn đề gọi là “quốc gia đại sự” quanh chuyến công du 11 ngày qua Á Châu của ông Donald Trump, Văn phòng Tòa Bạch Ốc đã không đả động gì đến bức thư cầu cứu của con gái mẹ Nấm gửi đệ nhất phu nhân nước Mỹ, bà Melania Trump kêu gọi can thiệp giúp Mẹ Nấm ra tù về với 2 con nhỏ và mẹ già.

Trong thư phổ biến rộng rãi trên mạng điện tử, cháu Nguyễn Bảo Nguyên, 10 tuổi viết:

"Chỉ còn vài ngày nữa là đã tới sinh nhật con và em con là Gấu, thế là một lần sinh nhật nữa mà không có mẹ bên cạnh chúng con, chúng con yêu mẹ nhiều lắm và chỉ mong muốn mẹ về với chúng con."

"Xin bà hãy giúp gia đình con được đoàn tụ vì con biết mẹ con chẳng làm gì sai cả và vì chính Bà cũng đã trao tặng giải thưởng 'Phụ nữ can đảm' cho mẹ con, con và gia đình con xin thay mẹ cảm ơn Bà lần nữa."

Bà Melania không theo chồng qua Việt Nam mà đã quay về Mỹ sau chặng dừng chân và thăm danh lam thắng cảnh ở Bắc Kinh. Cả phát ngôn viên của bà Trump và phát ngôn viên báo chí Tòa Bạch Ốc, Sarah Huckabee Sanders không nói gì đến lời cầu cứu của cháu Bảo Nguyên.

Một sự lạnh nhạt đến rung mình và đáng bị lên án từ phía Chính quyền Donald Trump đối với những vi phạm nhân quyền ở Việt Nam.

Nhưng đây không phải là lần thứ nhất ông Trump đã coi thường vấn đề nhân quyền ở Việt Nam. Cách nay 6 tháng, ông Trump cũng không hé răng nói chuyện nhân quyền với Thủ tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc trong 3 ngày ông Phúc thăm Hoa Kỳ từ 29 đến 31/05/2017, gồm cả cuộc gặp tay đôi Trump-Phúc tại Tòa Bạch Ốc.

Ngược lại, thì Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đã hân hoan khoe rằng: “Chúng tôi đã ký hợp đồng gần 15 tỷ USD, chủ yếu từ nhập khẩu các thiết bị dịch vụ từ Hoa Kỳ”.

Nhân Quyền Từ Bush Tới Obama

Khác với cách ứng xử của ông Trump, là người đến Hà Nội tham dự Hội nghị APEC rồi thăm chính thức Việt Nam năm 2006, Tổng thống George W. Bush cũng đã họp với Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và thăm xã giao Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng Bí thư đảng Nông Đức Mạnh.

Sau đó hai nước cũng ra Tuyên bố chung, trong đó có đoạn viết:

“Tổng thống George Bush thông báo về Chiến lược An ninh Quốc gia của Hoa Kỳ, trong đó nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tôn trọng đầy đủ các quyền con người và các quyền tự do cơ bản đối với hoà bình thế giới cũng như đối với sự phát triển ổn định của mỗi quốc gia. Chủ tịch Nguyễn Minh Triết thông báo cho Tổng thống George Bush về các luật và quy định mới được ban hành về tự do tôn giáo cần được thực thi tích cực tại tất cả các địa phương của Việt Nam. Hai nhà lãnh đạo cũng ghi nhận tầm quan trọng của việc tiếp tục đạt tiến bộ trong đối thoại song phương về quyền con người và tái khẳng định rằng đối thoại cần được tiến hành một cách toàn diện, xây dựng và có kết quả.”

Sau đó năm 2007, trong chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, Thông cáo của Tòa Bạch ốc viết về tuyên bố của Tổng thống Bush về nhân quyền như sau:

“I also made it very clear that in order for relations to grow deeper that it's important for our friends to have a strong commitment to human rights and freedom and democracy. I explained my strong belief that societies are enriched when people are allowed to express themselves freely or worship freely.”

(Tạm dịch: “Tôi cũng nói rất rõ là để có được mối quan hệ vững chắc hơn, tôi nghĩ rất quan trọng là những người bạn của chúng ta cũng cần có những cam kết về nhân quyền, các quyền tự do và dân chủ. Tôi cũng đã giải thích tôi mãnh liệt tin rằng xã hội chỉ có thể phồn vinh khi con người hoàn toàn được phép bày tỏ quan điềm của mình và quyền được tự do thờ phượng.”)

Đến năm 2013, khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thăm Mỹ và gặp Tổng thống Obama tại Bạch Ốc, bản Tuyên bố chung cũng viết:

“Hai bên cũng đã trao đổi về một số vấn đề còn khác biệt, trong đó có vấn đề quyền con người; nhất trí tiếp tục thông qua đối thoại xây dựng và tôn trọng lẫn nhau để tăng cường hiểu biết, giảm thiểu khác biệt, không để vấn đề này ảnh hưởng tới quan hệ đang phát triển tốt đẹp giữa hai nước.”

Và sau cùng, trong chuyến thăm Mỹ lần đầu tiên của Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng tháng 7/2015, hai bên đã ra Tuyên bố về Tầm nhìn chung, trong đó khẳng định:

“Hai nước hứa hẹn tiếp tục ủng hộ việc thúc đẩy và bảo vệ quyền con người và ủng hộ việc duy trì đối thoại tích cực, thẳng thắn và xây dựng về quyền con người nhằm tăng cường hiểu biết lẫn nhau và thu hẹp khác biệt.

Hai nước khuyến khích sự hợp tác hơn nữa nhằm bảo đảm rằng mọi người, bao gồm cả những thành viên của các nhóm dễ bị tổn thương, không phân biệt giới, chủng tộc, tôn giáo hoặc khuynh hướng giới tính, và bao gồm cả người tàn tật, được hưởng đầy đủ các quyền con người.”

Như vậy, tại sao đến lượt ông Donald Trump thì hai nước chỉ nói vỏn vẹn có 19 chữ: “Lãnh đạo hai nước ghi nhận tầm quan trọng của việc bảo đảm và thúc đẩy quyền con người.”

Theo Đại từ điển Tiếng Việt của Trung tâm Ngôn ngữ và Văn hóa Việt Nam (Bộ Giáo dục và Đào tạo) thì “ghi nhận” có nghĩa là “ghi lại để nhớ”. Nhưng nếu chỉ “ghi để nhớ” mà không có hành động để bảo vệ, bênh vực và tôn trọng thì cũng chỉ như “nước đổ đầu vịt” mà thôi.

Ông Donald Trump cũng nên biết trong dân gian người Việt Nam có câu “đồng tiền không mua được nhân cách con người”.

14.11.2107
Phạm Trần


   OfflinePersonal Gallery of saohomView user's profileSend private message
saohom




Joined: 26 Aug 2009
Posts: 1924

blank.gif
PostPosted: Fri Nov 17, 2017 3:22 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Với 19 văn kiện VC bán nước cho Tàu cộng, đất nước ơi, có còn không?!

Xót thương quê hương


(Danlambao) - Sau hội nghị APEC, những người dân VN nào không vô cảm với đất nước, đều ngơ ngẩn tâm hồn như bị thất thần! Lợi ích cho dân tộc từ APEC đâu chưa thấy, nhưng hại thì rõ rành rành trước mắt, vì đất nước hầu như đã mất về tay Tàu cộng, với 19 văn bản mà tên tổng bí thư CS Nguyễn Phú Trọng vừa mới ký kết với Tập Cận Bình, TBT CS Tàu, khi hắn đến VN dự hội nghị kinh tế này! Ngoài việc nhà cầm quyền CSVN bị nhiều nhà lãnh đạo các nước đến chê bai chửi bới xa gần về tội bán nước hại dân (như TT Mỹ), và đề nghị thả những người yêu nước đang bị cầm tù (như thủ tướng Canada) mà không được rồi họ bỏ đi, thì Nguyễn Phú Trọng đã một mình ký một lúc hàng loạt các văn kiện công khai bán nước cho Tàu theo lệnh của Tập, tên gian manh lãnh đạo CS Tàu!

Nhìn từ cung cách mà bọn chóp bu CS tiếp đón thằng giặc Tàu cướp nước, đến thái độ nô lệ rập đầu tuân lệnh thằng giặc, khiến chúng ta không khỏi lộn gan lộn tiết, nhục nhã và căm phẫn, nó còn hơn cha của bọn nô cộng VN! Nhưng bị ức chế nhất là chúng ta không thấy một người nào, từ nhà cầm quyền đến người dân, từ lãnh đạo tôn giáo đến giới trí thức, dám mạnh dạn tỏ thái độ hay kêu gọi người dân phản đối tên mãi quốc Trọng lú, để cho nó một mình ngang nhiên giao đất nước của người dân ta cho quan thày Tàu! Trong 19 văn kiện mà tên phản quốc này cắm đầu ký kết không hỏi ý kiến ai, và có thể là còn không kịp đọc trước khi ký, thì mọi lãnh vực của đất nước VN đã bị Tàu khống chế, quyết định và nắm trọn, kể cả kinh tế, y tế, giáo dục, cho đến chính trị, an ninh, quốc phòng và cả biển đảo! Nào là phải để Tàu có mặt trong mọi lãnh vực của quốc gia, nào là phải để cho nó tự do hoạt động, thao túng! Thậm chí các tướng lãnh, sĩ quan quân đội từ cấp úy trở lên, và cả cấp lãnh đạo CSVN đều phải đưa qua Tàu để học tập đào tạo, để về VN cai trị dân theo lệnh của Tàu. Nào là ngân hàng của VN phải liên kết với Tàu, theo sự điều khiển, thao túng của chúng; nào là nền giáo dục VN cũng phải để Tàu xen vào, học sinh phải học tiếng Tàu, nội dung học tập theo hướng dẫn của Tàu, thiết lập các trung tâm văn hóa Tàu, cho đến báo chí của VN cũng có Tàu đứng cạnh “chăm sóc, hướng dẫn”!

VN còn phải ký kết cho Tàu lập các khu kinh tế tự trị, các khu bệnh viện do Tàu điều hành, mục đích thâm sâu là chúng được toàn quyền giệt chủng người dân VN bằng thuốc giả, hoặc giết người để lấy nội tạng đem về Tàu cho dễ. Chúng chủ trương tiêu giệt người VN cho trống chỗ để chúng đưa dân Tàu qua chiếm đất đai nhà cửa! Tàu cũng được quyền nắm hết các dự án xây dựng đường xá, cầu cống, các dự án lớn của VN, được đem các loại cây giống, thủy sản… để gieo trồng và chăn nuôi ở VN. Tàu còn trực tiếp tham gia vào việc an ninh quốc phòng, thế là hết không còn gì để nói nữa! Kinh tế, y tế, giáo dục, ngân hàng chúng nắm, cả quân đội, quốc phòng chúng cũng nắm, tình báo Hoa Nam được tự do hoạt động tại đất nước VN mà VN không được dò xét, cản trở! Đặc biệt hải quân VC không được tuần tra, xét hỏi hay gây khó khăn cho bọn ngư phủ và hải quân Tàu có mặt ở biển Đông, nhưng Tàu thì được toàn quyền tung hoành không cần ranh giới!

Như vậy là cả đất liền và biển đảo của VN thằng tội đồ bán nước tổng bí thư CSVN cũng đã giao trọn cho Tàu, trong khi ngược lại, không có một văn bản hay điều khoản nào cho phép VN được tham gia vào bất cứ lãnh vực nào của Tàu, còn khủng khiếp hơn kẻ nô lệ, và tệ hại hơn thời VN bị Pháp thuộc! Quân đội VN đâu, 90 triêụ dân VN đâu, sao lại để đất nước thế này? Khi xưa sau cách mạnh tháng 10, Nga cũng đi thôn tính các nước xung quanh để lập nên liên bang Nga, trong đó có Ukraina bị CS Nga giết hơn 7 triệu người, bằng cách tịch thu hết lương thực để họ bị chết đói rồi chiếm nước! Ngày nay Tàu không thể giết hết dân VN nên đã nắm đầu để thuần hóa thằng Trọng lú và một số lãnh đạo CS, bắt chúng tự nguyện dâng toàn cõi VN cho Tàu, thì còn uất ức và nhục nhã hơn vạn bội, vì 90 triệu dân VN hiện còn đang sống, mà cam tâm cúi đầu làm nô lệ thằng Tàu một cách êm ái ngoan ngoãn như thế là sao? Các vị lãnh đạo tôn giáo đâu? Các vị nghĩ sẽ được an thân mà hành đạo, mà mở mang nhà thờ, nhà dòng, nhà chùa, mà giảng đạo, giữ đạo sao? Các vị biết rõ CS là vô thần, nhất là bọn CS Tàu hung tàn bạo ngược, nó sẽ để yên cho các vị khi nó đã vào chiếm nước VN sao? Các nhà trí thức VN đâu hết rồi mà không thấy lên tiếng trước tình hình thập tử nhất sinh này của đất nước? Kiến thức của các vị để làm gì? Trách nhiệm trí thức của các vị để ở đâu mà không hướng dẫn cho dân? Ngôn từ tiếng nói của các vị đã tắc, đã cạn rồi chăng? Hay các vị đang im hơi lặng tiếng để tìm cách “tạo thế đứng mới” trong xã hội nô lệ Tàu?

Nên nhớ CS, đặc biệt là với CS Tàu, không thể có tôn giáo, và chúng ghét cay ghét đắng hàng trí thức (Mao Trạch Đông gọi trí thức là cục phân!), lại còn là trí thức của nước thù! Chúng sẽ tiễu trừ tận gốc cái quân đội, CA của nước mà chúng đã chiếm lĩnh để tránh sự nổi dậy, liệu các người sẽ sống thế nào? Các người sẽ chạy trốn sang nước ngoài được sao? Ai chứa chấp các người, và chứa sao cho hết? Nhất là Thượng đế sẽ không làm ngơ cho những kẻ có vị thế, có trách nhiệm trên dân trên nước, trên giáo hội, giáo dân, tín đồ, mà ươn hèn, ù lì, thoái thác trách nhiệm, ỉ lại vào người khác lo cho dân cho nước, cho cả mình, mà họ là thành phần quá ít ỏi, không đủ tiếng nói, không đủ quyền lực, uy tín để kêu gọi, thúc đấy số đông người dân, chưa kể các vị còn ngăn cản, lên án và cô lập họ! (Những người có tinh thần yêu nước và can trường này gồm cả một số nhà tu hành lẫn trí thức và thường dân, nhưng họ quá ít ỏi và cô đơn, nên không thể tạo được những cơn sóng mạnh hầu quét đi bọn CS kẻ thù của dân tộc Việt! Tiếc thay!).

Tổ tiên giống Việt cũng không thể bỏ qua cho những đứa con bất hiếu bất trung, phá hoại tiền đồ Tổ Quốc và triệt tiêu dân tộc mình! Thế hệ con cháu sau này sẽ oán hận các người đã để mất nước, mất tổ quốc, mất ngôi nhà ấm êm mà Thượng Đế đã ban cho dân Việt làm nơi dung thân ngàn đời! Thiên Đường chắc chắn không dành chỗ cho những kẻ ở trần gian chỉ cầu an thân hưởng lợi, trước bao nhiêu con chiên, đồng đạo, đồng bào bị chà đạp, áp bức, giết hại! Và chắc chắn khi đã mất nước mà các người còn ở lại VN, các người sẽ không thể yên thân. Các người sẽ không còn cơ hội làm giàu trên xương máu của dân, hay bảo vệ được đồng tiền bất chính cướp được, trục lợi được từ người dân, do dân nước mà có, vì đất nước đã thuộc về giặc Tàu, mà các người là những thành phần bị chúng nghi kỵ, cần phải loại bỏ để tránh hậu họa! Nếu trốn ra nước ngoài, với tư cách là những trí thức, những lãnh đạo tôn giáo, lãnh đạo người dân, do vị trí trong tôn giaó, xã hội mà các vị đã nhận lãnh, các vị sẽ bị người bản xứ nhìn với con mắt khinh khi, vì các nhà lãnh đạo của họ (như TT Obama, TT Trump…) khi đến VN đã nhiều lần nhắc nhở các người hãy yêu nước, hãy noi gương tiền nhân mà giữ nước, nhưng các người đã làm ngơ vì ươn hèn, vì ích kỷ! Các người cũng như toàn dân VN sẽ không còn ngôi nhà, không còn quê hương Tổ Quốc, không còn chỗ để đi về, và sẽ muôn đời phải sống kiếp lưu vong hay nô lệ, con cháu hậu duệ các người sẽ chẳng còn tương lai!

“Thà chết vinh hơn sống nhục!”, mọi người đều đã rõ điều đó! Vậy “hãy tát nước khi nước chưa ngập cổ”, hãy đứng lên hô hào, lãnh đạo toàn dân cùng chống nội thù và ngoại xâm! “Hãy nhớ đến Tiền Nhân uy dũng ngàn năm chống xâm lăng phương Bắc, để biết chúng ta phải làm gì”, “Hãy chọn lựa độc lập, dân chủ, tự do và phát triển, chứ đừng chọn nô lệ, nghèo đói, nhục nhằn!”, như lời nhắc nhở của TT Trump trong chuyến dự hội nghị Apec và thăm chính thức VN vừa qua.

Nguyện xin Thượng Đế thương giữ gìn đất nước VN con, che chở cho đồng bào con, và thức tỉnh toàn dân VN biết giữ vững nền Độc lập, tự do và dân chủ, để chúng con sống xứng đáng với nhân phẩm làm người và làm con cái của Ngài!

17/11/2017

Xót thương quê hương


   OfflinePersonal Gallery of saohomView user's profileSend private message
nangchieu



Age: 64
Joined: 19 Apr 2009
Posts: 1764

canada.gif
PostPosted: Sat Nov 18, 2017 4:01 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Những Kẻ Phản Bội.

Đặng Chí Hùng



Sau ngày 30/04/1975 – cái ngày mà cộng sản đặt cho một cái tên mỹ miều là “giải phóng” nhưng thật sự đó là một ngày “ăn cướp” lên ngôi thì cái đám “ăn cơm Quốc gia mà thờ ma Cộng sản”đã bị ném ra đường. Những Trần Văn Trà, Dương Quỳnh Hoa vv…đã bị đảng cho những chức vị “hữu danh, vô thực”. Những Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng vv…thì được đảng ban phát cho một số của cải, nhà cửa cướp được của Miền Nam nhưng chỉ làm những chức vụ “ngồi chơi xơi nước”.

Đến khi thất sủng thì quay lại “đấu tranh, dân chủ” cho nên các vị đó chỉ hô hào chống Tàu, dân chủ mà chẳng bao giờ dám hô hào xóa bỏ cộng sản, nói lên tội ác của họ Hồ. Đơn giản bởi vì các vị ấy chỉ “chống đảng” vì đảng không ban cho nhiều quyền lợi mà thôi… Cái tên phi công Nguyễn Thành Trung cuối cùng thì trở về với thân phận một kẻ tầm thường sau những gì được đảng CSVN tung hô sau năm 1975.

Số phận của những kẻ phản bội Quốc Gia đã rõ ràng đã được định đoạt bởi vì đảng CSVN không bao giờ tin đám này. Đảng CSVN ngay nội bộ chúng còn không tin nhau thì lấy gì mà tin cái đám người “Sống trong tự do mà lại phò trợ lũ ăn cướp”. Lũ ăn cướp đó chẳng bao giờ tin cái đám người được sống sung sướng mà lại phản bội cái chính thể làm cho chúng được sung sướng. Đảng CSVN luôn nghĩ rằng “Chúng nó có thể phản bội Miền Nam tự do thì chẳng có lý gì chúng không phản bội mình cả”. Thế là đám người ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản bị gạt sang một bên…

Tiếp theo của những kẻ phản bội đó là những người từng là tướng lĩnh VNCH, sĩ quan VNCH, ca sĩ, doang nhân tị nạn CS… mà lại vì tham tiền, tham danh lợi mà quay về làm tôi mọi cho cộng sản. Đám đó không ít, có thể kể đến Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lâp vv…nhưng cái mà những kẻ phản bội dân tộc có được từ cộng sản cũng chỉ là những thứ dẻ rách mà CSVN ban phát mà thôi. CSVN chẳng bao giờ tin lũ người lá mặt lá trái này. Cụ thể như Nguyễn Cao Kỳ, ông ta đến chết mà cũng không được đảng CSVN cho đem tro cốt về VN. Cái đó nói lên rằng ai phản bội quốc gia dân tộc thì cuối cùng họ cũng chẳng bao giờ được tôn trọng ở trong mắt băng đảng cướp CSVN.

Rồi nhìn xa hơn, chúng ta có thể thấy những Ngọc Huyền, Thu Phương vv… quay về VN hát hò cho CSVN. Nhưng mà đảng CSVN cũng chẳng thèm để mắt đến họ. Đơn giản bởi vì đám này đã từng là cộng sản, vì muốn có quốc tịch Mỹ nên giả vờ “tị nạn”, khi có rồi thì lại đá đít “tị nạn”. Vì thế mà bọn CSVN chẳng bao giờ tin đám người lá mặt lá trái này cả.

Nói một chút rộng hơn, ngay cả bọn CSVN cũng là những kẻ phản bội lại dân tộc Việt Nam để làm tay sai cho Tàu cộng. Vì thế mà bọn chúng cũng chẳng được bọn Bắc Kinh tin tưởng. Một ngày nào đó, khi Việt Nam đã hoàn toàn nằm trong tay Tàu cộng như Tây Tạng thì chắc chắn bọn dư luận viên, công an, côn đồ, đảng viên cũng sẽ bị Tàu cộng vứt vào xọt rác. Đơn giản là bọn Tàu cộng đã nghĩ “Mày có thể phản bội dân tộc mày thì có gì mà mày không dám phản bội lại chúng tao…”

Cái ngu của đám ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản hoặc đám tay sai cho Tàu đó là chúng nghĩ rằng khi chúng bán linh hồn cho quỷ thì sẽ được quỷ cho yên thân, trọng dụng hay ban phát cho những điều tốt đẹp. Nhưng ở đời thì luôn có luật nhân quả và những kẻ phản bội đó thì không bao giờ có kết cục tốt đẹp.

Cuối cùng, ngay cả một số những kẻ lợi dụng đấu tranh để kiếm tiền, kiếm danh cũng chẳng khá hơn. Bọn chúng sớm hay muộn cũng sẽ bị lộ ra bộ mặt thật đó là hám tiền, hám lợi thông qua những hành vi bỉ ổi của mình như lừa gạt, thờ Hồ, coi cờ đỏ là cờ dân tộc vv…Đám này cũng là những kẻ phản bội lại quốc gia dân tộc và cả tình yêu thương của đồng bào tị nạn. Nhưng nói cho cùng thì đám này cũng chỉ là những kẻ phản bội vì “xôi thịt” cho nên kết cục của bọn chúng cũng sẽ chẳng khác gì đám mặt trận giải phóng Miền Nam…

Sẽ có những tên dư luận viên ngu dốt nói rằng “Thằng Đặng Chí Hùng cũng phản bội lại đảng CSVN vì mày từng học dưới mái trường XHCN…”. Nhưng sự thật là thằng Đặng Chí Hùng chưa từng là đảng viên và nó đã phải tự tay móc túi trả tiền học phí dưới chế độ XHCN, tự tay móc túi đóng thuế để trả chứ chẳng có đảng, có “bác” nào cho không cả. Hơn nữa, khi mà chống lại bạo quyền, chống lại lũ quỷ thì không phải là “phản bội”. Mà cứ cho là “phản bội” đi chăng nữa thì cũng là điều tốt bởi vì “phản” lại cái xấu chính là buông dao để thành Phật…

Câu chuyện viết ra ở đây đã minh chứng từ cổ chí kim rằng đảng CSVN chẳng bao giờ tin dụng những kẻ phản bội, bọn Tàu cộng cũng đối xử tương tự với đảng CSVN mà thôi. Vì thế, những kẻ nào đã, đang, và sẽ làm “kẻ phản bội” lại quốc gia, dân tộc thì sớm hay muộn chúng cũng sẽ thấy kết cục bi thương cho chúng. Đó là sự thật, đó là sự công bằng và đó cũng là công lý của cuộc đời.

Đặng Chí Hùng.
09/08/2017


Capricorn  Dragon OfflinePersonal Gallery of nangchieuView user's profileSend private message
TheLang



Age: 59
Joined: 30 Oct 2008
Posts: 1822

france.gif
PostPosted: Sun Nov 19, 2017 6:13 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Hoa Kỳ được thế giới mặc nhiên tôn vinh làm bá chủ
Nguyễn Cao Quyền


(Danlambao) - Trong những năm gần đây, dư luận chung cho rằng cán cân quyền lực đang chuyển dần từ Mỹ sang một số nước đang nổi trong đó có Trung Quốc.

Báo cáo Global Trend 2015 của News Week cũng cho rằng một trật tự thế giới hậu Hoa Kỳ đang xuất hiện, không phải vì Mỹ đã suy yếu mà vì các nước khác đang lớn mạnh. Báo cáo này cho rằng vào đầu năm 2025 Mỹ sẽ không còn giữ vị thế siêu cường duy nhất mà chỉ còn là một nước thứ nhất giữa các quốc gia ngang hàng (first among equals).

Nhận định trên đây có nhiều phần không chính xác nên cần được góp ý thêm trong những đoạn viết tiếp theo. Xin mời qúy độc giả tiếp tục theo dõi.

Sức lớn mạnh mau chóng của Trung Quốc đang được thế giới quan tâm

Được quan tâm nhiều nhất trong số các nước đang nổi ấy là Trung Quốc. Trước sự lớn mạnh nhanh chóng của Trung Quốc, nhiều nhà phân tích cho rằng Trung Quốc sẽ thống trị thế giới sau Hoa Kỳ. Một trong những nhà phân tích đó là tác giả người Anh tên Martin Jacques với tác phẩm “When China Rule The World” xuất bản năm 2009.

Martin cho rằng việc đó chỉ còn là vấn đề thời gian. Tiêu chí đầu tiên để Martin Jacques khẳng định như vậy là mức tăng trưởng kinh tế của Hoa Lục. Ngoài sức mạnh kinh tế tác giả còn nêu ra một số yếu tố khác như văn hóa, văn minh… Tác giả cho rằng vào giữa thế kỷ này Bắc Kinh sẽ trở thành thủ đô của thế giới.

Tác giả cũng cho rằng hầu hết các nước Á Châu sẽ chấp nhận sự bá chủ của Trung Quốc và như vậy hệ thống chư hầu (tributary system) có thể coi như đã quay lại Á Châu ngay từ lúc này. Trung Quốc giờ đây đã có thể thách thức trật tự thế giới do các nước Phương Tây thiết lập.

Lập luận quá đơn giản và thiếu dẫn chứng của Martin Jacques không mang lại nhiều thuyết phục nên chúng ta lại phải đào sâu thêm thực chất của vấn đề.

Thật ra Trung Quốc không có triển vọng nào để mong đợi

Một tác giả người Anh khác, trái lại đã bác bỏ hoàn toàn lập luận của Martin Jacques. Tác giả này tên Will Hutton với tác phẩm “The writing on the Wall: China and the West in the 21st Century” xuất bản năm 2007.

Theo Hutton, Trung Quốc chẳng có triển vọng nào để thống trị thế giới vì nước này đang phải đối diện với sự nhập nhằng về bản sắc và những yếu kém về kinh tế, nên chính những điều này không cho phép Trung Quốc áp đặt sức mạnh cứng và sức mạnh mềm lên các nước khác.

Thể chế chính trị độc đoán của Trung Quốc không phải là điểm mạnh mà là một nhược điểm vì nó không có cơ chế kiểm soát và cân bằng quyền lực. Kinh tế của Trung Quốc vừa mạnh nhưng lại vừa yếu. Mô hình kinh tế hiện tại của nước này chủ yếu dựa trên xuất khẩu và tiết kiệm không thể tồn tại mãi mãi. Để thay đổi, Trung Quốc cần có một sự thay đổi về chính trị.

Người Trung Hoa không tin tưởng vào tương lai vì họ biết rằng Đảng CSTQ không thể mãi mãi duy trì quyền lực. Will Hutton cho rằng, vì những lý do trên, trong tương lai Hoa Kỳ và Phương Tây vẫn dẫn đầu.

Và Trung Quốc cũng chẳng mang được cái gì mới lạ cho nhân loại

Trong số những người phủ nhận quan điểm cho rằng trật tự thế giới hiện tại sẽ bị đe dọa bởi sự lớn mạnh của Trung Quốc, còn có một giáo sư đại học Princeton người Mỹ tên là John Ikenberry.

Ông này cho rằng Trung Quốc chẳng mang đến cho hệ thống tổ chức và điều hành thế giới một cái gì mới mẻ và đặc trưng. Do đó những dự đoán là Trung Quốc sẽ khởi xướng một trật tự thế giới mới là sai lầm.

Một bài viết khác của tác giả Mixin Pei, người Trung Hoa đăng trên tuần báo Newsweek ngày 8/12/2009 cũng cho rằng viễn cảnh Trung Quốc tạo ra một trật tự thế giời mới để từ đó leo lên làm bá chủ nhân loại là xa vời.

Một trong hai lý do quan trọng mà Mixin Pei đưa ra là những khó khăn kinh tế hiện tại của nước này. Mọi chuyện không phải là xuôi chảy và đơn giản như mọi người tưởng tượng. Vấn đề thứ hai được đặt ra là nếu Trung Quốc thực sự mạnh thì tại sao Bắc Kinh lại không đóng một vai trò quan trọng hơn trong các vấn đề quốc tế. Câu trả lời là điều mà Bắc Kinh ưu tiên quan tâm hiện tại là làm sao ổn định được tình hình chính trị trong nước. Vì những lý do trên nên Mixin Pei cho rằng Trung Quốc sẽ không thể thống trị thế giới trong tương lai như Martin Jacques dự báo.

Như vậy phải lý giải ra sao?

Với sự sụp đổ của mô hình cộng sản thế giới vào những năm đầu của thập kỷ 1990 mô hình của Mỹ đã trở thành vĩ đại và được ưa chuộng khắp nơi trên thế giới. Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ đã ngự trị thế giới không phải chỉ vì sức mạnh kinh tế mà còn về nhiều mặt khác như khoa học, kỹ thuật, văn minh, văn hóa… nói tóm lại là vì vị thế “bá chủ” của nước này.

Về phương diện kinh tế. Hoa Kỳ tượng trưng cho 25% của sức sản xuất thế giới. GDP của Hoa Kỳ cao gấp rưỡi GDP của Nhật Bản. Với sức sản xuất vô địch như vậy Hoa Kỳ đương nhiên là quốc gia mạnh nhất hoàn cầu về phương diện mậu dịch. Nhờ những xí nghiệp đa quốc gia mang quốc tịch Mỹ, Hoa Kỳ đầu tư khắp nơi khắp chốn trên mặt địa cầu. Đồng đô la Mỹ được ưa chuộng trong mọi giao dịch quốc tế.

Hoa Kỳ đồng thời cũng là một mô hình văn hóa được cả thế giới ưa thích. Tiếng Anh được thông dụng khắp hang cùng ngõ hẻm. Phim ảnh âm nhạc và cách sống văn minh được cả thế giới bắt chước.

Vì có sức mạnh và một nền văn minh lan tỏa khắp thế giới Hoa Kỳ được thế giới mặc nhiên tôn vinh làm bá chủ. Hoa Kỳ chinh phục thế giới không bằng vũ lực như đế quốc cộng sản ngày nay hay những đế quốc La Mã, Mông Cổ, Trung Quốc, Anh Quốc thời xưa, mà bằng sức mạnh của dân chủ tự do.

Và phải kết luận thế nào?

Để có thể làm bá chủ thế giới, một cường quốc cần hội đủ năm điều kiện sau đây. Nếu nhận xét một cách thực tế và khoa học thì phải nói rằng Trung quốc còn lâu, và cũng có thể là không bao giờ, trở thành bá chủ của thế giới.

Điều kiện kinh tế: Gần đây nền kinh tế của Trung Quốc đã tăng trưởng một cách nhanh chóng. Tuy nhiên đó chỉ là một sự tăng trưởng về kích thước chứ không phải là một sự tăng trưởng về chất lượng và ngay cả về kích thước thì số lượng tăng trưởng ấy cũng chỉ đủ để chạy vào túi những người thuộc giai cấp lãnh đạo.

Chúng ta cần để ý rằng hiện tượng nói trên không xảy ra ở nước Mỹ. Không xảy ra ở Mỹ vì ở Mỹ nền kinh tế quốc doanh không có chỗ đứng, trừ một vài lãnh vực thật cần thiết. Tại Mỹ nền kinh tế tự do là cơ sở căn bản cho hệ thống tài chánh toàn cầu. Hơn 80% của khối lượng trao đổi tài chánh thế giới được thực hiện bằng đồng đô la Mỹ, và chừng nào đồng đô la ấy còn được thế giới tin cậy thì uy tín kinh tế của Mỹ chưa thể bị ai đánh bại.

Điều kiện quân sự: Sức mạnh và sự tân tiến của quân đội Hoa Kỳ hiện nay vẫn chưa bị nước nào qua mặt. Ngân qũy quốc phòng của Mỹ là 37% ngân qũy quốc phòng của tất cả các quốc gia trên thế giới và tỷ lệ này sẽ không suy xuyển trong thời gian.

Ngân sách quốc phòng Mỹ vào lúc này vẫn là bốn lần ngân sách quốc phòng của Trung Quốc. Quân lực của Mỹ được dàn trải rộng khắp trên mặt địa cầu và cho đến nay vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm.

Gần đây Hoa Kỳ có cắt bớt tài khoản dành cho quân số thì những tài khoản này lại được dùng để làm mạnh thêm cho các binh chủng hải quân và không quân chứ không phải là những dấu hiệu suy nhược. Trung Quốc làm sao theo nổi Mỹ về phương diện này trong thời gian trước mắt.

Điều kiện chính trị: Sức mạnh chính trị của một quốc gia phải được lượng định theo nhiều chiều kích. Đối với nước Mỹ ngoại viện là chất xi-măng gắn liền Washington với các thủ đô khác trên thế giới. Từ lâu, ngoại viện Mỹ đã trở thành quen thuộc trên khắp nẻo đường của nhân loại và đã đánh bại được nhiều cảnh nghèo đói khổ cực.

Muốn có một chính sách ngoại giao tốt đẹp không phải nước nào cũng làm được. Điều kiện trước tiên cần phải có là sự ổn định trong nước. Vì Mỹ là một nước tự do dân chủ lâu đời nên sự ổn định là một vấn đề tự nhiên. Năm mươi triệu dân Mỹ hiện nay là người sinh trưởng ở nước ngoài. Con số này là vô địch. Ai cũng nhìn về nước Mỹ như một thiên đường hạ giới.

Điều kiện khoa học tiên tiến: Trong 9 công ty có trình độ kỹ nghệ cao của thế giới thì 8 công ty là của Mỹ. Nếu ta chú ý đến trình độ kỹ thuật siêu đẳng của công nghệ thì phải thấy con số 8 nói trên là qúy trọng.

Tuy sinh sau đẻ muộn nhưng Hoa Kỳ cho đến nay lúc nào cũng là quốc gia sản xuất nhiều dầu hỏa và khí đốt nhất thế giới. Các đại học và định chế khoa học của Mỹ được cả thế giới ngưỡng mộ và lúc nào cũng cung cấp cho nước Mỹ đầy đủ những điều kiện cần thiết để phát triển. Hơn 30% số tiền nghiên cứu khoa học của thế giới đã được chi tiêu tại Hoa Kỳ.

Điều kiện văn hóa và văn minh: Có thể nói là Hoa Kỳ có một trình độ văn hoá và văn minh tiên tiến nhất thế giới hiện nay. Con số người di cư, bỏ quê cha đất tổ, bỏ nơi chôn rau cắt rốn, đến Hoa Kỳ sinh sống chứng tỏ kịch bản này.

Sự phát triển văn minh và văn hóa của Hoa Kỳ là một sức mạnh không nước nào bì kịp. Thử nhắm mắt lại để tưởng tượng sức mạnh vô địch này rồi đem so sánh với những gì đã và đang xảy ra ở Trung Quốc, thì có thể tin rằng còn lâu Trung Quốc mới bắt kịp Hoa Kỳ còn việc có thể thay thế được Hoa Kỳ hay không thì quả là một điều “vô vọng”./.

18.11.2017
Nguyễn Cao Quyền


Scorpio Gender:Male Dog OfflinePersonal Gallery of TheLangView user's profileSend private message
macco



Age: 63
Joined: 17 Jan 2005
Posts: 3244

canada.gif
PostPosted: Mon Nov 20, 2017 5:59 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

Hãy nghe và hãy nhìn vào người dân trên đường phố




Không thể chuyển dịch bán đảo hình chữ S nằm ở rìa đông nam lục địa châu Á nhìn ra Biển Đông ra xa khỏi cái “lục địa khổng lồ” này, chứ nếu được thì ông cha ta đã tính đến kế đó từ lâu! Để gì? Để tránh xa ông láng giềng khó chơi vì mộng bành trướng của các vương triều Trung Quốc chưa bao giờ nguôi, mà nước ta lại là đối tượng trực tiếp và thường xuyên nhất. Có lẽ chỉ có sự vận động của vũ trụ nói chung, của quả đất nói riêng, mới làm được việc đó, nhưng lúc ấy thì tất, tất cả chúng ta đã là tro bụi trầm tích dưới nhiều tầng địa chất ở đâu đó rồi! Thì chẳng thế sao?

Nhân sắp đến ngày 20 tháng 11 tôi tìm đọc lại những trang trong cuốn “Thiên nhiên Việt Nam” của thầy tôi, Gs Lê Bá Thảo, “một cuốn sách vượt hẳn lên mọi cuốn sách địa lý Việt Nam đã được xuất bản đến hôm nay…vạch ra được những đường nét của một tổ chức lãnh thổ mới cho những thập niên đầu tiên của thiên niên kỷ thứ ba” như giới học giả quốc tế đánh giá. Cuốn sách này người thầy kính yêu đã tặng tôi ngày 24.1.1991 khi hai thầy trò chúng tôi cùng tham gia trong Hội đồng nghiệm thu môt đề tài khoa học cấp nhà nước Nghiên cứu về Đồng bằng Sông Cửu Long [tên cụ thể thì tôi quên mất rồi, còn tên tác giả, môt giáo sư danh tiếng ở nước ngoài về, tôi không tiện nhắc tên].

Dừng lại suy nghĩ những trang về cấu tạo địa hình đất nước, thầy tôi viết: “bây giờ nếu chúng ta quay trở về được cách đây chừng vài trăm triệu năm thì có lẽ cảnh tượng đất nước sẽ làm chúng ta ngạc nhiên. Chúng ta sẽ không thấy có dải đất hình cong chữ S quen thuộc mà chỉ có một vài khối núi lớn bị san bằng nổi chơ vơ trên biển cả”!…Để làm được trọn vẹn công việc của mình, thiên nhiên đã phải bỏ công sức đến hàng trăm triệu năm, không kể những giai đoạn trước đó…Thế mà con người chỉ mới xuất hiện trên bề mặt trái đất này nhiều nhất là 3 triệu năm, còn chúng ta thì cố gắng lắm cũng chỉ sống được khoảng trên dưới 100 năm ….Đất nước chúng ta cho đến giờ vẫn chưa phải đã chấm dứt sự tiến hóa của nó…: năm 1923, một vài đảo, trong đó có đảo Tro, bỗng xuất hiện ở ngoài khơi bờ biển Nha Trang để rồi chìm xuống đáy sâu, khi biến đi cũng đột ngột như khi xuất hiện. Sự phát triển lâu dài của đất nước ta để lại dấu vết ở khắp nơi và có nhiều cảnh tượng thực sự không hiểu được nếu chúng ta không tính đến điều đó”.

Gợi lại vài dòng nói trên chỉ cốt nói đến một điểm nhấn quan trọng trong chủ đề của bài viết này: tầm nhìn của những người gánh vác trọng trách quốc gia cần phải vượt ra khỏi những lợi ích cục bộ hẹp hòi của chính mình và bè cánh thân hữu của mình. Cho dù hiện nay ai đó đã có lúc nắm thế thượng phong nhưng rồi sức tàn lực kiệt phải hưu chiến tìm kế sách thâm hiểm mới, rồi những ai đó bị chơi sát ván tạm lùi để tính cách lật ngược thế cờ thì rồi, tất cả, rút cuộc cũng thành tro bụi cả mà thôi. Chỉ đất nước là tồn tại vì nhân dân là bất tử. Đó là minh chứng sống động không gì có thể bác bỏ của lịch sử dân tộc ta.

Và lịch sử cũng cho thấy cái định mệnh oái oăm là không dời nước đi nơi khác được, thì chúng ta buộc phải sống cạnh nước láng giềng nay đã một tỷ tư dân, núi liền núi, sông liền sông. Sống cạnh thì phải hữu nghị. Đứa trẻ lên ba cũng có thể biết được điều đó từ cuộc sống của bố mẹ chúng. Trên thực tế thì các sắc dân thiểu số sống hai phía cột mốc biên giới vốn từng tối lửa tắt đèn có nhau. Hãy chỉ gợi một ví dụ về người Nùng ở Lạng Sơn. Các tài liệu thư tịch và tài liệu điền dã cho biết người Nùng ở Việt Nam hiện nay có quá trình thiên cư khoảng 300 – 400 năm và thậm chí cách đây không xa và vẫn giữ được quan hệ thân thuộc với những bộ phận ở bên kia biên giới. Nhà bác học Lê Quý Đôn thế kỷ XVIII đã ghi chép về sự có mặt của người Nùng ở Việt Nam như sau: “Giống người Nùng đều là người 12 thổ châu ở Tiểu Trấn Yên, Quy Thuận, Long Châu, Điền Châu, Phù Châu, Thái Bình, Lôi Tử Thành và Hướng Vũ thuộc Trung Quốc làm nghề cày cấy, trồng trọt cùng chịu thuế khoá, dao dịch, mặc áo vằn vai xanh, cắt tóc, trắng răng, có người trú ngụ đó đến vài ba đời, đổi theo tập tục người Nam, quan bản thổ thường cấp cho họ một số ruộng làm khẩu phần, bắt họ chịu binh suất. Các xứ Lạng Sơn, Cao Bằng và Thái Nguyên đều có giống người này”. Chính tên tướng xâm lược Liễu Thăng bị dân quân người Nùng phục kích chém chết bên sườn núi Mã Yên, Lạng Sơn!

Nhân dân hai bên biên giới vốn sống với nhau bao đời. Và rồi, dân vẫn sống như vậy nếu không bị tác động bởi những mưu ma chước quỷ của các vương triều không bao giờ ngừng mưu toan bành trướng. Và cũng không ai ngu dại gì mong muốn đối đấu một cách ngờ nghệch và vụng dại với nước láng giềng khổng lồ. Tuy nhiên, điều này không chút gì ăn nhập với lời biện hộ giảo quyệt cho luận điệu đớn hèn quy phục “thiên triều” theo mật ước Thành Đô “nếu để xảy ra đụng độ thì có ngồi đây mà bàn chuyện đại hội Đảng được không?

Thế rồi, sau tiếng gầm chát chúa của 21 phát đại bác mua đi bán lại giữa Trọng và Tập để xác nhận rằng “hai đảng cùng chung vận mạng” mà Tập đã sai Lưu Vân Sơn sang Việt Nam bán rao món hàng mới này trước khi Tập đến. Và rồi 15 văn kiện được ký kết khi Trọng sang Bắc Kinh, tiếp theo đó là nhiều văn kiện được ký kết khi Tập đến Hà Nội mà số 1 là “đào tạo cán bộ cao cấp ngạch đảng giữa hai bên”. Chính cái này sẽ quyết định “tuyên bố tầm nhìn chung hợp tác quốc phòng song phương cho đến các lĩnh vực khác như hợp tác quốc phòng, kinh tế, viện trợ, nhân đạo v.v..”. “Giữa hai bên” chỉ là cái lá nho che bớt đi âm mưu cực kỳ nguy hiểm: “những cán bộ cấp cao của Đảng Cộng sản Việt Nam dưới triều đại Trọng” sẽ do Tàu đào tạo, huấn luyện để trở thành những tay sai mẫn cán của Tàu chứ không là gì khác.

Một trang mới “mở đầu cho kỷ nguyên mới trong quan hệ Việt Trung” mà Trọng hớn hở đón câu nói của mẹ mìn họ Tập: “cái gì mà mình không chấp nhận không thể ép cho người ta chấp nhận. Trung Quốc không chấp nhận cường quốc tất bá, sẽ tiếp tục kiên trì thân thiện, đi sâu hợp tác cùng có lợi và nối kết với các nước xung quanh, trong đó có Việt Nam”.

Thì đây, cũng chính ngày 11.11.2017, báo New York Times đăng bài của Hannah Beech bóc trần lòng dạ đen tối của Tập “Tôi muốn đưa ra lời khuyên cho cả thế giới, và đặc biệt là đối với Hoa Kỳ, rằng các bạn phải cẩn trọng với Trung Quốc”. Câu này lại chính là lời cảnh báo của thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu chiến lược Bộ Công An mà báo này dẫn ra. Thiếu tướng Cương còn nói rõ: “Tham vọng của Tập Cận Bình nguy hiểm cho cả thế giới. Trung Quốc dùng tiền bạc của họ để hối lộ rất nhiều lãnh đạo, nhưng không có quốc gia nào là đồng minh thân cận với Trung Quốc”. Mỗi người Việt Nam đang mang trong huyết quản dòng máu Lạc Hồng hãy cảnh giác với những ký kết giữa Trọng và Tập. Thì đấy, “cùng chung vận mạng” nên mới có “thỏa thuận về hợp tác đào tạo cán bộ giữa tỉnh ủy Quảng Ninh, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang ĐCSVN và Khu ủy Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây ĐCSTQ”. Một câu hỏi đặt ra: liệu có phải Trọng và Tập chuẩn bị dần cho việc ghép 4 tỉnh nói trên với Khu tự trị Choang…rồi sau đó đi thêm những bước mới nguy hiểm hơn”?

Nhìn rộng ra hơn một chút nữa, nội dung những văn kiện vừa được ký kết có nhằm hợp pháp hóa và thúc đẩy hơn nữa áp lực của Trung Quốc vốn đã quá nặng nề khi hơn 90% các dự án quan trọng với quy mô quốc gia đưa ra đấu thầu đều lọt vào tay các nhà thầu Trung Quốc và họ chủ động thúc đẩy tiến độ thực hiện hay cho tạm dừng, thậm chí dọa hủy bỏ tùy theo những yêu sách không chỉ riêng lĩnh vực tài chính, kinh tế mà họ đưa ra được chấp nhận đến đâu!

Rồi đây, bằng việc đẩy tới các đặc khu kinh tế nằm sát biển từ Bắc đến Nam với Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc mà Luật Đặc khu kinh tế được phê chuẩn không có được tầm nhìn chiến lược của một quốc gia Biển với vùng duyên hải có một vị thế đặc biệt quan trọng đến sự tồn vong của tổ quốc thì hệ lụy sẽ khó lường và khó cứu vãn. Giả dụ, nếu luật đặc khu kinh tế được nhanh chóng phê chuẩn chỉ để thu hút vốn đầu tư không giới hạn đối tượng, thì Trung Quốc dưới những nhãn hiệu mua lại hay danh xưng trá hình, sẽ ào vào để chiếm lĩnh bằng được những vị trí xung yếu nhất trên bán đảo hình chữ S nhìn ra Biển Đông này.

Trọng và bộ sậu của ông ta có thể chưa nhìn thấy đủ, thấy hết hiểm họa mà suốt mấy ngàn năm ông cha ta chưa bao giờ chịu mất cảnh giác trước kẻ thù truyền kiếp này. Hoặc có thể đã thấy nhưng cố tình ỉm đi vì lợi ích phe nhóm, lợi ích đảng khoác áo ý thưc hệ đặt trên lợi ích quốc gia. Điều chắc chắn là Tập và bộ sậu của hắn ta thì thấy ngay ra cái “đại cục” thơm tho này! Trong đó, không thiếu những tên chủ đầu tư ma giáo như Jack Ma mà người ta dại dôt [hay ngu xuẩn] lót thảm đỏ chào mời! Cung cách ai đó mời cáo vào chuồng gà, thì cũng là “mã tầm mã, ngưu tầm ngưu” chứ có gì lạ, “cũng phường bán thịt, cũng quân buôn người” cả đấy thôi!

Chẳng thế mà một người bạn Sigapore đã tỏ vẻ ngạc nhiên đặt ra câu hỏi “Việt Nam các bạn đang bị xâm chiến lãnh thổ, sao không thấy ai và chính sách nào bảo vệ”? Trong một bài viết về sự kiện ngu xuẩn này, tác giả đưa ra một nhận định rất đúng: “khi những kẻ quyền thế chiếm đoạt để làm giàu, thì những bọn lưu manh sẽ ngang nhiên lừa đảo”.

Để thật khách quan, xin trích một nhận định của đặc phái viên Les Echos tại Bắc Kinh “Cố gắng tỏ vẻ là bạn bè của tất cả mọi người, vấn đề thực sự của Bắc Kinh (nằm ở chỗ): Trung Quốc không là đồng minh của bất cứ ai”. Cũng trong ngày 20.5.2017 báo chí Pháp nêu bật tính mập mờ của ngoại giao Trung Quốc và khẳng định “Trung Quốc không là đồng minh của bất cứ ai”. Tờ Le Figaro thì chỉ ra rằng: “không ai ở Matxcơva chờ đợi Tổng thống Nga quay lưng với Liên minh Châu Âu để ngả hẳn vào lòng Bắc Kinh”. Báo này nêu rõ: “Dư luận Nga lo ngại Trung Quốc là “một cường quốc nguy hiểm”, với các hàng hóa giá rẻ tràn ngập thị trường của nước láng giềng phía bắc”. Vậy đó!

Đi xa để rồi về gần, xin hãy trở lại với đường phố Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng những ngày APEC. Vâng, trở lại với đường phố vì, chính trên đường phố Paris mà đại văn hào Pháp Victor Hugo viết về chân lý: “Hãy nhìn qua dân chúng, bạn sẽ nhìn thấy chân lý”! Để chuẩn bước vào chương XIII, Quyển VIII: “Chú bé Gavơrốt”, một trong những chương hay nhất của tác phẩm, tác giả “Những người khốn khổ” viết những dòng xúc động mọi trái tim biết xúc động: “Cái thứ cát ô uế mà bạn xéo dưới chân, hãy ném nó vào lò nấu, hãy để nó chảy ra, hãy để nó sôi lên, nó sẽ thành pha-lê rực rỡ. Chính nhờ cái pha-lê ấy mà Galilê và Niutơn phát hiện những vì sao”.

Trong dịp APEC, nhà báo Trương Duy Nhất có một bài viết ngắn rất súc tích với câu kết luận có dáng dấp một đúc kết: “Bạn- thù, nhìn chi cho xa. Cứ nhìn vào thái độ của dân để thấy đâu là kẻ thù”. Đây cũng là cái nhìn về đường phố, về người dân thường trên đường phố mà đại văn hào Pháp đã dành hàng trăm trang miêu tả, tường thuật, triết luận để dẫn đến một đúc kết. Vâng, cũng một đúc kết mang tính triết lý: hãy nhìn vào dân chúng, bạn sẽ thấy chân lý.

Tôi hiểu sự thật thì nhiều, nhưng đã là chân lý thì chỉ có một. Hình như Rabindranath Tagore, nhà thơ lớn, nhà triết học Ấn Độ, người châu Á đầu tiên đoạt giải Nobel năm 1913 đã từng nhắc đến điều này “facts are many, but the truth is one”.

Từ bài viết rất vắn của một nhà báo Việt Nam từng bị ở tù vì dám nói sự thật, đến cả một bộ tiểu thuyết đồ sộ nổi tiếng trong mọi thời đại của đại văn hào Pháp hay trong các tác phẩn đồ sộ thi gia, triết gia lớn Ấn Độ thì chân lý đều được hiện ra trong sự dung dị và gần gũi.

Tôi sẽ không dẫn V. Hugo, không dẫn R. Tagore nữa, tôi chép một đoạn của nhà báo chưa thật “danh nổi như cốn” mà tôi có biết tí chút nói trên: “Tổng thống Chile thong thả bách bộ phố cổ Hà Nội. Thủ tướng Canada quần soóc áo phông chạy bộ, thản nhiên ngồi cà phê bệt vỉa hè Sài Gòn. Thủ tướng Austraulia ăn bánh mì đường phố và tươi cười chụp ảnh selfie cùng các bạn trẻ Đà Nẵng…Vì sao, họ có thể vượt qua những nguyên tắc an ninh dành cho nguyên thủ để thân thiện với dân Việt vậy, trong khi Tập Cận Bình thì không? Nếu bước khỏi xe, “ra đường” thế, tôi tin Tập sẽ đụng ngay những phản ứng giận dữ từ dân chúng, thậm chí có thể hứng cà chua trứng thối. Dù an ninh có cẩn trọng bao nhiêu, tôi cũng không dám tin rằng Tập sẽ an toàn, nếu bách bộ hay ngồi quán vỉa hè như Michelle Bachelet, Justin Trudeau, Malcolm Turnbull… Tuy Trump không được chào đón hồ hởi, tạo nên những biển người hò reo như Obama, nhưng theo dõi các live stream, có người đưa ra thống kê: Hơn 90% biểu tượng “trái tim” và “thích” cho Donald Trump, trong khi có đến 98% biểu tượng “khuôn mặt căm tức” với Tập Cận Bình. Vì sao vậy?

Tôi thành thật khuyên ông Trọng và cả bộ sậu của ông, những người đang bấp bênh trên cái ghế quyền lực nên cần phải có Tập bảo kê, hãy đọc những dòng vắn vừa trích.

Các vị còn tiếp tục “đu dây”, xin cứ việc! Nhưng nếu câu “làm việc gì hợp lòng dân thì mới thành công, mất niềm tin của dân là mất tất cả” như Trọng đã nói với cử tri Hà Nội hôm 12.10.2017 mà VOV đã đưa không là câu đầu lưỡi lừa mị và bịp bơm như dân đã quen nghe, thì sự biểu hiện của “lòng dân” qua thái độ ứng xử của người dân thường trên đường phố Đà Nẵng, Sài Gòn, Hà Nội trong những ngày chào đón thượng khách APEC thì chỉ kẻ cố tình mù mới không thấy, kẻ cố tình điếc mới không nghe. Cố tình không thấy, không nghe tiếng nói của chân lý.

Quen nghe những lời bốc thơm từ đầu lưỡi của những cử tri được chọn lọc rất kỹ với “quanh quẩn mãi chỉ vài ba dáng điệu, tới hay lui cũng ngần ấy mặt người”, quen nhìn những tà áo dài lộng lẫy, những nét cười và cách vẫy hoa đúng kịch bản của kiểu dáng “đi vào đi ra vẫn các chị nhà đã chọn” trong khuôn viên Nhà khách là cách tự ve vuốt cho thói quen dối trá lọc lừa và lối tự sướng bệnh hoạn mà cái kết cục thì đã nhãn tiền!

Âu cũng là chuyện dễ thấy của buổi hoàng hôn một triều đại thường diễn ra. Chỉ có điều, cáo già họ Tập khôn khéo hơn, chẳng dại dở thói ngông nghênh như tiền nhân của y thời nhà Thanh nói với Lê Chiêu Thống mà tác giả của sách “Hoàng Lê Nhất thống chí” đã chép: “Nước các ngươi vì bị tàn ngược đã lâu, mất cả tinh thần khí khái, nên dộng một tí là đem hùm sói dọa nhau. Theo ta xem xét thì chúng chỉ như hạng trâu dê, sai một người đem thừng buộc lấy cổ mà lôi về, hẳn cũng không khó gì. Để khi quân ta đến La Thành, nhổ bãi nước bọt xoa tay là làm xong việc. Ngươi hãy chờ mà xem” [tr.342]

Nay thì những yêu sách gần đây nhất của Tập đã được Trọng chấp nhận như việc nhục nhã ngừng mũi khoan có ý nghĩa chiến lược ở bãi Tư Chính 136/3 hợp tác với REPSON của Tây Ban Nha, và rồi cận kề ngày khai mạc APEC, sau khi quyết liệt xử lý kỷ luật bí thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh đã long trọng khánh thành Tòa Tổng Lãnh sự Trung Quốc tại Đà Nẵng nâng cao “uy thế của thiên triều” trước mắt các nguyên thủ và khách quốc tế tham dự diễn đàn APEC!

Tập khôn, không ngông nghênh khoác lác như Tôn Sĩ Nghị, và chắc cũng đã được các cận thần nhắc nhở về số phận thảm hại của tên bại tướng, tiền nhân của y. Nhưng y lại thừa mưu ma chước quỷ để thực thi tham vọng của mộng đế chế trong thế kỷ XXI. Vì thế, càng bội phần nguy hiểm. Chính vì thế, hơn bao giờ hết, phải vạch trần sự thật đang bị che dấu.

Chỉ gần đây thôi, một ông tướng Công An có nói lên cái sự thật nguy hiểm đó. Mà cũng chỉ mới nói ỡm ờ, cạnh khóe theo kiểu “đại hội 12 đảng ta mới bừng tỉnh, mới ghi vào trong nghị quyết của mình là “Mọi chủ trương đường lối đối ngoại của chúng ta đều phải lấy lợi ích dân tộc làm trọng và đều phải xuất phát từ lợi ích dân tộc.” Phải “bừng tỉnh” vì “Trung Quốc, không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính chủ quyền của chúng ta. Mà không phải thời ông Tập Cận Bình đâu, ông khác lên cũng sẽ như vậy thôi. Câu chuyện là, bao giờ họ sẽ lấy và lấy bằng cách nào… Chính vì vậy mà chúng ta không loại trừ việc mà họ làm suy yếu từ bên trong…Hiện nay tụi nó khống chế chúng mình rất là kinh khủng, có một sự thật là bọn xấu nó cài cắm, nó móc ngoặc, nó lôi kéo …hồi xưa chỉ một vài người là đã nguy hiểm rồi, đã chết rồi, đến bây giờ, nó đã có con số đến hàng trăm, không chỉ là dừng lại ở hàng trăm, mà trăm này có thể cộng với trăm kia nữa”. Chỉ mới nói một phần sự thật về bộ mặt thật của Tàu và tiếp đó, để cân bằng lại, thì đã dạy Mỹ chửi Mỹ, rồi bốc thơm Trọng…mà ông tướng bạo miệng gây sốc dư luận này đã được cho nghỉ, chờ sổ hưu! Dù sao thì cũng không phải ngẫu nhiên mà những điều bị dấu kín đã được nói ra. Người nói lại là một người rất chuyên nghiệp, được tin cậy trong việc giữ bí mật! Về ngôn từ chuyên môn thì đây là môt chỉ báo xã hội học về trạng huống xã hội.

Đã đến lúc, mọi điều vốn phải được dấu kín trong một guồng máy được vận hành theo đúng quy trình nghiêm khắc của nó sẽ bị lộ ra. Mà lộ ra khi chính cái guồng máy đã trục trặc, các thao tác không ăn khớp với nhau, quy trình vận hành bị xộc xệch do nhiều nguyên nhân, mà nguyên nhân không thể khắc phục được chính là khuyết tật cấu trúc [vices de structure] của chính bộ máy vận hành xã hội ấy. Sự trục trặc hư hỏng của cả hệ thống không thể khắc phục bằng cách thay thế một vài bộ phận, sửa đổi môt vài thao tác trong quy trình vận hành mà phải thay đổi toàn bô hệ thống. Sai lầm vận hành tuy rất nặng vì đã làm trầm trọng thêm những mắc míu lớn trong guồng máy kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội và sự hư hỏng của người đang nắm giữ trách nhiệm điều hành guồng máy đó đã đẩy tới sự khủng hoảng toàn diện, nhưng chưa phải là nguyên nhân chủ yếu đặt đất nước trong tình thế hiểm nghèo trước nanh vuốt của chủ nghĩa bành trướng Đại Hán thời Tập Cận Bình. Muốn thoát ra khỏi tình thế hiểm nghèo này thì phải mạnh dạn và quyết liệt thay đổi thể chế chính trị, dân chủ hóa đờivsống xã hội để tháo gỡ sự bế tắc về kinh tế và các hoạt động khác nhằm phát huy nội lực của dân tộc, điểm tựa quyết định của hội nhập và phát triển. Liều thuốc duy nhất và chắc cũng là độc nhất là phải dựa vào dân, lắng nghe tiếng nói của dân, giải phóng sức dân.

Trong “Mênh mông thế sự” số trước, nhân nói về “Sự kiện Đồng Tâm” người viết đã chân thành đề nghị những trái tim biết rung động trước nỗi khổ của dân, những bộ óc biết nghĩ xa hơn một tí về thời cuộc và xu thế mới, hãy dám thua dân một lần xem sao. Một lần nữa xin những người đang bấp bênh trên cái ghế quyền lực hãy gắng nghe tiếng nói của người dân, những người dân đang biểu thị ý chí và sức mạnh của họ trên đường phố kia để tìm ra kế sách cứu nước. Vì, xin hãy suy ngẫm về lời khuyên của đại văn hào Pháp, tác giả của “Những người khốn khổ”: hãy nhìn vào dân chúng, bạn sẽ thấy chân lý.

Đa số dân ta đang khốn khổ quá lắm rồi, đừng giày vò họ thêm bằng những sai lầm đã và đang dìm chết cả dân tộc, giờ đây lại mưu toan cùng chung vận mạng với kẻ chỉ chực biến mình thành chư hầu! Các vị đang hô hào học tập tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh nhưng lại cố tình lờ đi lời cảnh báo quan trọng và cập nhật nhất: “Chính phủ sai thì dân có quyền đuổi Chính phủ”. Các người quên, song nhân dân thì rất nhớ. Chớ quên lời cảnh báo đó.

Tương Lai


Scorpio Gender:Female Horse OfflinePersonal Gallery of maccoView user's profileSend private message
TheLang



Age: 59
Joined: 30 Oct 2008
Posts: 1822

france.gif
PostPosted: Tue Nov 28, 2017 4:28 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Bóng tối

Trần Thảo


(Danlambao) - Có lẽ chưa bao giờ mà chữ BÓNG TỐI lại có nghĩa đen rõ ràng như thế khi nói về đời sống của người dân Việt Nam trong chế độ cộng sản lưu manh, tráo trở!

Từ vụ LS Võ An Đôn bị các vị luật sư Ngô Thiên Phương; Ngô Minh Tùng; Nguyễn Hương Quê; Nguyễn Tâm Hoàng bỏ phiếu xóa tên ra khỏi Luật Sư Đoàn Tỉnh Phú Yên, cho tới vụ chàng phóng viên 22 tuổi Nguyễn Văn Hóa bị tòa án Hà Tĩnh "xử chạy tang" 7 năm tù và 3 năm quản chế, tất cả đều để lại ý nghĩa của BÓNG TỐI đang tràn lan trên vùng đất khổ Việt Nam.

Trước hết tôi nói về vụ LS Võ An Đôn.


Thực ra những lý do mà mấy ông luật sư cầm chịch Luật Sư Đoàn Phú Yên đưa ra để xóa tên LS Võ An Đôn ra khỏi sân chơi chỉ là những cái cớ vụng về không hơn kém. Cái gì mà trả lời phỏng vấn báo đài ngoại quốc, kể xấu đồng nghiệp luật sư v.v... tất cả những lý do đó đều không đứng vững! Bởi vì làm một luật sư mà đến nỗi không có quyền trả lời phỏng vấn báo đài, quốc nội hay quốc tế, thì thà rằng ở nhà đuổi gà cho vợ, làm luật sư như thế làm gì cho thêm nhục? Còn lý do kể xấu đồng nghiệp thì lại càng vô lý và ngờ nghệch hơn. Kể xấu là gì? Là kiểu nói dựng chuyện, nói không thành có, nói có thành không. LS Võ An Đôn vạch rõ giá trị đích thực của một luật sư nhà sản; trong những vụ án dân sự thì làm cò chạy án kiếm ăn; và trong những vụ án liên quan tới chính trị thì làm bình hoa trang trí cho không khí tòa có vẻ dân chủ.

Thực ra LS Võ An Đôn không nói ra thì ai cũng đã rành sáu câu về cái giá trị của luật sư ở tòa án nhà sản nó như thế nào. Câu tuyên bố của LS Võ An Đôn chỉ là một phán quyết chính thức mà thôi.

Một sự thật không cách gì chối cải như thế mà bảo là kể xấu ư?

Điều chủ yếu là LS Võ An Đôn đã trở thành cái gai trong mắt của giới cầm quyền nhà sản, thế nên không có bốn ông bưng bô hèn mọn Phương; Tùng; Quê; Hoàng thì cũng sẽ có bốn ông Xoài, Mít, ổi, cóc nhái gì đó ra mặt, thực thi cái lịnh miệng của đảng ủy: Loại LS Võ An Đôn ra khỏi sân chơi cho khỏi xốn mắt. Cả bộ sậu Đoàn Luật Sư Phú Yên, hay bất cứ Đoàn Luật Sư của đơn vị nào, cũng đều nằm trong bàn tay phù phép của Đảng, chạy đâu cho thoát?

Nếu mấy ông luật sư Phương; Tùng; Quê; Hoàng có thực lực, có chủ quyền ,mà bị người khác chê bai không có năng lực ,thì việc họ nên làm là chứng tỏ cho thiên hạ thấy bản lĩnh của mình, chứ không phải là tìm vài cái cớ bá vơ để hãm hại đồng nghiệp, hoàn thành yêu cầu của đảng ủy. Đảng cũng vậy, mà mấy ông luật sư hèn mọn kia cũng thế, họ như những con dơi, quen sống trong BÓNG TỐI, khi ánh sáng quét qua thì họ bị chói mắt, phải tìm chỗ để trốn. Chính những cái cớ lãng òm kia cung cấp cho họ chỗ trú ẩn. Chuyện của LS Võ An Đôn chỉ có thế! Nghe LS Lê Công Định đề nghị LS Võ An Đôn nghỉ ngơi thời gian rồi chung tay thành lập Liên Đoàn Luật Sư Tự Do, tôi thấy thật hứng thú, nhưng chúng ta cũng chớ nên quá nhiều ảo tưởng. Chế độ CSVN toàn trị từ đầu tới cuối, muốn đường đường chính chính thành lập một Liên Đoàn Luật Sư Tự Do đâu có dễ dàng như thế! Trong cái miệng dẻo quẹo của đảng thì quyền tự do gì cũng có ở Việt Nam, nhưng chúng ta không đủ lúa giống để ăn mà tin vào những trò lừa đó.

Bây giờ tôi đề cập tới trường hợp Phóng Viên Nguyễn Văn Hóa.

Trong vụ FORMOSA, Nguyễn Văn Hóa đã vô cùng năng nỗ khi cung cấp những hình ảnh và thông tin thực sự cho những nguồn, những người quan tâm tới tình trạng chế độ CSVN rước giặc về xâm hại lãnh thổ, lãnh hải quê hương. Biến cố biển Vũng Áng, Hà Tĩnh bị nhiễm độc để lại di chứng cực kỳ nguy hại cho đời sống nhân dân, không chỉ đời này, mà những đời con cháu thế hệ sau cũng phải đối diện. FORMOSA là bằng chứng rõ ràng nhất cho việc chế độ CSVN vì lợi ích của đảng, của bản thân cán bộ mà đem giang sơn đất nước bán rẽ cho lũ tư bản đỏ tàu khựa. Chàng trai trẻ Nguyễn Văn Hóa vạch tấm màn che, phô bày trọn vẹn cái bộ mặt ô nhục của đảng thì dĩ nhiên Nguyễn Văn Hóa phải nằm trong tầm ngắm của an ninh chế độ. Nguyễn Văn Hóa phải bị triệt hạ là điều không có gì phải nghi ngờ!

Nhưng một người trẻ như Nguyễn Văn Hóa, dù trong mắt của chế độ là vi phạm bộ luật hình sự 258, có nghĩa là lợi dụng tự do dân chủ (Nguyễn Văn Hóa giỏi thật, lợi dụng cái mà cả nước chưa bao giờ có, chưa hề biết mặt mũi nó ra thế nào!) để phát tán tài liệu chống phá nhà nước; sau lại đổi thành vi phạm bộ luật 88, tuyên truyền chống phá, thì cũng không nên làm ra vẻ nghiêm trọng như thế. Tòa Hà Tĩnh tuyên bố xử Nguyễn Văn Hóa vào ngày 28 tháng 11, nhưng mới 27 đã vội vàng đem ra xử kín. Người không biết dám nghĩ rằng Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng bị thượng mã phong, đang sung sướng lại đột ngột chuyển sang từ trần, nên đảng ủy Hà Tĩnh phải tổ chức XỬ CHẠY TANG!

Cá nhân tôi chủ quan giải thích việc giới cầm quyền Hà Tĩnh coi trọng vụ Nguyễn Văn Hóa như sau: Mặc dù còn trẻ, nhưng trong con mắt luôn soi mói của an ninh CSVN, thì Nguyễn Văn Hóa có vẻ như có nhiều liên hệ, tổ chức. Đây là điều mà CSVN tối kỵ. Ngày nay, bộ mặt tởm lợm của CSVN đã lộ ra rồi, chúng chả cần sơn son thiếp vàng lên nữa, và bạn có chửi chúng, vạch mặt chúng thì quá lắm chúng chỉ gặp một vài trở ngại khi dở trò mẹ mìn dụ dỗ dân đem vàng, dollars ra cống nộp, chứ quyền lực của chúng vẫn còn nguyên đó, không mất đi. Nhưng khi chúng nghi ngờ bạn ở trong một tổ chức nào đó, có sự liên hệ trong ngoài, thì đây là điều chúng tuyệt đối không bao giờ coi thường. Cá nhân tôi nhìn Nguyễn Văn Hóa như một người trẻ tuổi, có lòng với đất nước, muốn đóng góp bàn tay làm đẹp quê hương, và chỉ có thế. Nhưng CSVN luôn chủ trương thà bắt lầm hơn bỏ sót, vì thế mà chúng bất kể quy tắc tư pháp, nói một đàng làm một nẻo, đem Nguyễn văn Hóa ra xử trước một ngày ấn định. Trong phiên tòa lại không có hiện diện của luật sư. Tại sao chúng phải vội vàng xử Nguyễn Văn Hóa và tuyên bản án 7 năm tù giam, 3 năm quản chế như thế, đến nỗi không cần bận tâm trang trí vài cái bình hoa? The question remains unanswered.

Từ vụ LS Võ Văn Đôn cho đến vụ Nguyễn Văn Hóa, chế độ CSVN ngày càng có khuynh hướng thò thụt trong BÓNG TỐI. Tôi nghĩ cũng chả có gì lạ, bởi vì từ nguyên thủy, chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam cũng được sinh sôi nẩy nở từ trong bóng tối của hang Pác Bó đấy thôi. Hồ Chí Minh từng diễn tả chỗ trốn của mình:

Sáng ra bờ suối, tối vào hang

Trong hang thì làm gì có ánh sáng? chỉ có bóng tối của loài dơi, chuột mà thôi.

28/11/2017
Trần Thảo (Danlambao)


Scorpio Gender:Male Dog OfflinePersonal Gallery of TheLangView user's profileSend private message
nangchieu



Age: 64
Joined: 19 Apr 2009
Posts: 1764

canada.gif
PostPosted: Mon Dec 04, 2017 6:24 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Khuôn mặt phụ nữ đẹp nhất trong năm
Từ Thức


(Danlambao) - Người đàn bà tươi nhất trong năm không phải là một minh tinh màn ảnh vừa lãnh Oscar. Người đàn bà đẹp nhất trong năm không phải là người mẫu với thời trang đắt tiền. Khuôn mặt đàn bà tươi đẹp nhất trong năm là một phụ nữ với trang phục bình dị, tươi cười, bình thản đi vào hang cọp, lãnh án 10 năm tù. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Nhìn hai tấm hình, một, với Như Quỳnh tươi như một bông hoa giữa một lực lượng an ninh hùng hậu, và hai, bà phát ngôn viên Bộ Ngoại giao nhăn nhó tuyên bố phiên tòa diễn ra đúng tiêu chuẩn dân chủ, khó tưởng tượng ai là người sắp đi tù 10 năm, ai đang loan một tin đáng hãnh diện.


Image

Image



Phải chăng bởi vì một người biết mình sắp nói láo, và biết thiên hạ biết mình nói láo? Nietzsche: "Người ta nói láo bằng miệng, nhưng cùng lúc, với bộ mặt, người ta cũng để lộ sự thực" (1)

Phải chăng NNNQ có cái an tâm tự tại của một người biết mình có chính nghĩa, biết mình có lý, biết mình đã làm chuyện phải làm, đã gỡ danh dự cho hàng triệu người cúi đầu cam chịu?

Như Quỳnh bị y án 10 năm tù. Như người ta dự đoán. Ở VN ngày nay, có thể cướp của giết người, có thể hiếp dâm, miễn là đừng đụng tới Trung Quốc.

Trước Như Quỳnh vài ngày, Nguyễn Văn Hóa đã lãnh 7 năm tù vì đã khui vụ Formosa. Đã phạm tội "chống phá nhà nước". Hai mươi hai tuổi, vẫn chưa hiểu Formosa là nhà nước, nhà nước là Formosa.

Ở một xứ bình thường, đó là cái án dành cho những kẻ cướp của giết người.

Một lực lượng an ninh hùng hậu áp tải Mẹ Nấm, bao vây tòa án, đàn áp những người tới chứng kiến phiên tòa.

Bị can là một tên khủng bố nguy hiểm, đã ném bom, đặt mìn, đã cầm đầu một lực lượng võ trang lật đổ chính quyền? Không. Chỉ là một phụ nữ tay trắng, với hai đứa con dại. Mười năm tù, vì đã phạm cái tội nghiêm trọng nhất trong bối cảnh VN ngày nay. Đã gào thét Hoàng Sa, Trường Sa là của VN, Formosa đang giết dân Việt hãy cút khỏ VN.

Tàu nó chiếm từng tỉnh, từng vùng, thải chất độc giết dân, nhà cầm quyền không dám mở miệng. Một phụ nữ chân yếu tay mềm lên tiếng thay, đáng lẽ phải đội ơn, người ta tống vào nhà tù. Tuyên án 10 năm tù cho một người mẹ với hai đứa con còn nhỏ dại, chỉ vì cái tội có lòng với đất nước. Thản nhiên như búng tay kêu một ly cà phê, một tô phở.

Xin các nhà ngôn ngữ học, nhan nhản ở VN, đang thi thố tài năng trên TV, tìm một chữ gì thay cho chữ "tòa án, công lý" của người Cộng Sản.

Ở một xứ văn minh, quan tòa là người bảo vệ công lý. Ở VN, đó là một nhóm vệ binh ngồi xổm trên pháp luật, phóng uế trên lương tâm.

Có những buổi sáng, soi gương, thấy xấu hổ là người Việt Nam. Ra đường không dám ngửng nhìn thiên hạ.

Cái tươi cười, bình thản của một người đàn bà tay trắng, với lương tâm bình an, khiến lực lượng an ninh hùng hậu chung quanh trở thành lố bịch. Bạo quyền trở thành lố bịch. Trơ trẽn. Khả ố. Một hình ảnh nói nhiều hơn một trăm trang giấy.

(1) "On ment bien de la bouche, mais avec la gueule qu’on fait en même temps, on dit la vérité quand même". Nietzsche

2/12/2017

Từ Thức

danlambaovn.blogspot.com


Capricorn  Dragon OfflinePersonal Gallery of nangchieuView user's profileSend private message
kalua




Joined: 22 Apr 2012
Posts: 682

PostPosted: Thu Dec 07, 2017 6:32 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Biển Đông Đầy Cạm Bẫy

Trần Khải



Không chỉ ở Biển Đông. Vậy là bàn tay nhám của Trung Quốc vươn khắp nơi, kể cả gài các cạm bẫy ở Úc Châu. Như thế, cũng có thể hiểu rằng bàn tay TQ vươn ra khắp Hà Nội. Không chỉ tiền, nhưng có thể nhiều cạm bẫy khác...

Báo Washington Post hôm 4/12/2017 kể rằng một Thượng nghị sĩ Úc đã phải từ nhiệm khỏi vị trí lãnh đaọ đảng -- ông này từng tuyên bố một câu ca ngợi chủ quyền TQ ở Biển Đông -- lý do vì dính một cú xì căng đan liên hệ tới một doanh nhân giàu xụ người TQ và một người hiến tặng tiền khi ông tranh cử. Và bị tố giác là tiền TQ mua chuộc ông. Chỉ có tiền thôi sao? Có phải bẫy gì nữa chứ?

Thượng nghị sĩ Sam Dastyari là phó lãnh đạo trong Đảng Labor Party và là chủ tịch một ủy ban quốc hội khảo sát về tương lai ngành truyền thông trước khi từ chức hôm Thứ Năm vì dan díu với doanh nhân Huang Xiangmo, người được suy đoán là liên hệ tới Đảng CSTQ.

Lãnh tụ đảng đối lập là Bill Shorten yêu cầu Dastyari rời các chức lãnh đạo sau khi truyền thông phát ra bản ghi âm TNS này nói sai lạc với báo chí TQ năm ngoái về tranh chấp Biển Đông.

Lập trường chính thức của Úc là TQ nên tôn trọng luật quốc tế, và một tòa án quốc tế nói rằng chuyện TQ vẽ bản đồ bao trùm Biển Đông là vô căn cứ.

Nhưng Dastyari nói với các phóng viên TQ trong một buổi họp báo ở Sydney có Huang tham dự rằng Úc châu nên tôn trọng “nhiều ngàn năm lịch sử” bằng cách tôn trọng chủ quyền TQ ở Biển Đông. Tuyên bố như thế hôi tháng 10/2016, bây giờ mới lộ ra với báo chí Úc.

Fairfax Media còn loan tin rằng chính Dastyari khuyên Huang khi họ gặp nhau trong ngôi nhà khổng lồ của Huang ở Sydney hồi tháng 10/2016 rằng ông và Huang nên để điện thoại di động của họ trong nhà và hai người bước ra ngoài vườn nói chuyện để khỏi bị tình báo Úc châu ghi âm lén.

Dastyari không bác bỏ các cáo buộc, nhưng ông nói ông không biết là Huang có bị tình báo Úc theo dõi hay không.

Than ôi. TQ mua chuộc được Thượng nghị sĩ Úc, dĩ nhiên là cũng mua chuộc cán bộ Hà Nội dễ dàng... Phải cảnh giác.

Trong khi đó, bản tin tiếng Anh của Xinhuanet hôm 4/12/2017 ghi rằng phi cơ TQ tập trận thả đồ tiếp vận trên một đảo Biển Đông. Bản tin không nói tên đaỏ này, chỉ nói rằng một phi đoàn phi cơ Y-9 đã tập trận lập cầu không vận, bay xa nhiều ngàn cây số từ tỉnh Sichuan Province phía Tây Nam TQ để không vận cho một trận tác chiến giả định, chở theo nhiều vũ khí nặng và thiết bị quân sự nặng dùng cho tác chiến.

Trong khi đó, báo Global Times hôm 4/12/2017 ghi rằng quân lực TQ tập trận do thám vùng Biển Hoàng Hà và Biển Đông TQ.

Tập trận thực hiện với phi cơ do thám, với chiến đấu cơ, và với các dàn phi đạn điạ không.

Tập trận này để tăng khả năng phối hợp tác chiến.

Trong khi đó, một bản tin VOA ghi nhận tình hình Philippines tham vấn với Trung Quốc về Biển Đông đầu năm tới.

Đại sứ Philippines tại Trung Quốc, ông Jose Santiago Sta. Romana hôm thứ Bảy 2/12 nói rằng vòng đàm phán lớn và chính thức tiếp theo giữa Manila và Bắc Kinh nhằm giải quyết tranh chấp lãnh thổ kéo dài trên Biển Đông sẽ được tổ chức vào đầu năm tới.

Phát biểu bên lề một diễn đàn ở Manlia, Đại sứ Sta. Romana nói rằng hai bên hy vọng cuộc gặp tham vấn song phương sẽ diễn ra nội trong quý 1 năm 2018 tại một địa điểm ở Philippines, và công tác chuẩn bị của hai bên đang được xúc tiến, theo hãng thông tấn Kyodo.

Ông Sta. Romana nói thêm rằng “hai nước đang thảo luận thời điểm tiến hành cuộc gặp thứ hai, mà trước đó dự định sẽ được tổ chức vào tháng 12 ở cấp thứ trưởng, nhưng có một số trục trặc về lịch trình.”

Bản tin của Kyodo nói hồi tháng 5, Philippines và Trung Quốc lần đầu tiên tổ chức cuộc gặp Cơ chế Tham vấn song phương về vấn đề Biển Đông tại thành phố Quý Dương, tỉnh Quý Châu của Trung Quốc. Các nhà ngoại giao cấp cao của hai nước đã thảo luận những vấn đề nhạy cảm liên quan tới tranh chấp trên Biển Đông.

Đại sứ Sta. Romana nói: “Có nhiều bất đồng, nhưng bước đầu tiên trong nỗ lực thông hiểu nhau để giải quyết những mâu thuẫn là tìm hiểu quan điểm của mỗi bên căn cứ vào đâu.”

Tranh chấp về chủ quyền giữa hai nước xuất phát từ việc Trung Quốc tuyên bố chủ quyền hầu như toàn bộ Biển Đông theo bản đồ do Bắc Kinh vẽ, thường gọi là “đường 9 đoạn,” trong đó có nhiều khu vực còn có nhiều nước khác cũng tuyên bố chủ quyền chồng chéo nhau

Trong khi đó, bản tin RFI cho biết Trung Quốc lần đầu tiên xác nhận đưa máy bay tiêm kích đến Biển Đông.

Truyền thông Bắc Kinh lần đầu tiên xác nhận Trung Quốc đã triển khai loại máy bay tiêm kích J-11B đến đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa, nơi đang có tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông.

Theo báo Nhật Japan Times, số ra ngày 02/12/2017, mặc dù ảnh vệ tinh của các cơ quan quốc tế đã phát hiện máy bay Trung Quốc J-11B tại khu vực đảo Phú Lâm (Woody Island) vào năm 2016 và tháng 4/2017, nhưng mãi đến tuần này, truyền thông Bắc Kinh mới xác nhận về sự hiện diện nói trên.

Truyền hình Trung Quốc CCTV trong tuần phát đi những hình ảnh cho thấy máy bay tiêm kích J-11B hoạt động trong vùng Biển Đông, cất cánh, rồi đáp xuống sân bay trên đảo Phú Lâm mà Bắc Kinh gọi là đảo Vĩnh Hưng (Yongxing),.

Truyền thông Trung Quốc nhấn mạnh là những chiếc máy bay này được cất giữ trong một cơ sở có trang bị máy điều hòa nhiệt độ để bảo đảm chất lượng bảo quản. Hoàn Cầu Thời Báo, ấn bản ngày 01/12/2017 bình luận : nhà chứa máy bay có điều hòa nhiệt độ, sẽ cho phép thường xuyên đưa nhiều máy bay tiêm kích hơn đến khu vực quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc gọi là Tây Sa.

Tờ báo này tin chắc là Bắc Kinh "sẽ xây dựng thêm những địa điểm cất giữ máy bay tương tự như cơ sở đã có trên đảo Tây Sa. Điều đó sẽ giúp Trung Quốc tăng cường khả năng kiểm soát Biển Đông".

Nghĩa là, sẽ có nhiều sóng gió Biển Đông.


   OfflinePersonal Gallery of kaluaView user's profileSend private message
VuPhong



Age: 60
Joined: 01 Dec 2004
Posts: 2808

usa.gif
PostPosted: Thu Dec 14, 2017 5:20 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

Donald Trump không dại dột

Dec 13 at 10:41 PM


Tổng Thống Donald Trump không ưa việc ngoại giao. Ông muốn cắt một phần ba ngân sách Bộ Ngoại Giao nước Mỹ. Ông còn để trống nhiều ghế đại sứ, không lo bổ nhiệm, cũng như nhiều chức vụ cao cấp trong Bộ Ngoại Giao. Ông cũng không thèm quan tâm đến một kỹ thuật trong nghề ngoại giao là trao đổi, là “ông mất của kia, bà chìa của nọ.” Cho nên, nhiều khi ông Trump đã “cho không” các nước khác những “món quà quý giá” mà không đòi hỏi có gì đáp lại.

Ông Trump mới tặng Thủ Tướng Benjamin Netanyahu một món quà Giáng Sinh khi tuyên bố chính phủ Mỹ công nhận Jerusalem là thủ đô nước Israel, và sẽ đưa tòa đại sứ từ Tel Aviv về đó. Ông Netanyahu bỗng dưng đạt thắng lợi; sau khi các chính phủ Israel trong 70 năm vẫn bị các vị tổng thống Mỹ trước từ chối! Ông Trump không đòi Netanyahu đáp lại bằng một nhượng bộ nào cả!

Hồi đầu năm 2017, Tổng Thống Trump cũng tặng cho ông Tập Cận Bình một món quà Tết, hào hiệp cho không giống như vậy! Vừa bước chân vào Tòa Bạch Ốc, ông Trump xé bản thỏa ước TPP, hợp tác kinh tế với 11 quốc gia trong vùng Thái Bình Dương. Trước đó Bắc Kinh đã lên tiếng chỉ trích thỏa ước TPP này là một âm mưu của Mỹ nhằm bao vây kinh tế nước Tàu! Tập Cận Bình đã tìm cách chọi lại, thiết lập những liên minh kinh tế khác. TPP là một dụng cụ ngoại giao để chính phủ Mỹ có thể dùng để mặc cả với Cộng Sản Trung Hoa. Bởi vì khối kinh tế đó sẽ làm ăn, hợp tác với nhau, cố tình gạt Trung Cộng ra ngoài, không mời tham dự.

Nếu còn TPP, khi chính phủ Mỹ cần yêu cầu Trung Cộng mở cửa thị trường cho hàng hóa Mỹ vào, hay cho các xí nghiệp, ngân hàng Mỹ tự do hoạt động trong lục địa, họ có thể đòi hỏi Bắc Kinh nhượng bộ, và đổi lại bằng cách cho Trung Cộng được dự một phần nào vào các cuộc trao đổi trong khối TPP. Tất nhiên sẽ chỉ cho Trung Cộng tham dự nếu chịu tuân hành các phương pháp và thủ tục thị trường dựa trên luật lệ được quốc tế công nhận, theo kiểu Mỹ.

Bây giờ, TPP không còn nữa. Mỹ vẫn phải thương thuyết với Bắc Kinh về việc mở rộng thị trường. Nhưng ông Trump sẽ phải nói chuyện tay đôi, không thể nhân danh một khối kinh tế gồm 12 nước, chiếm 40% tổng sản lượng (GDP) cả thế giới. Trong khi đó, Tập Cận Bình đang mời chào các nước trong vùng cộng tác, liên minh với nhau. Và tất nhiên sẽ làm ăn theo kiểu nước Tàu, nghĩa là sính sái, khỏi cần tôn trọng luật lệ quốc tế! Càng “sính sái” bao nhiêu càng sinh tham nhũng, và Bắc Kinh càng dễ tạo ảnh hưởng chính trị bấy nhiêu.

Vụ công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel cũng vậy. Trước khi tuyên bố quyết định này, ông Trump có thể nói nhỏ với ông Netanyahu một vài câu. Có những điều mà các tổng thống Mỹ, kể cả ông Trump, muốn từ lâu nhưng Israel không chịu làm theo. Bây giờ, hãy yêu cầu họ nhượng bộ một bước thôi, không có gì lớn quá.

Chẳng hạn, nếu muốn Mỹ chính thức công nhận Jerusalem là thủ đô, chính phủ Israel hãy tuyên bố ngưng không xây dựng các khu định cư mới của dân Israel trong vùng đất chiếm đóng của người Á Rập. Hoặc chính phủ Israel tuyên bố đồng ý với giải pháp “Hai Quốc Gia” trên vùng đất tranh chấp, một nước Israel, một nước Palestine. Cả thế giới đều thấy giải pháp này là tốt nhất; nhưng cho tới nay Israel vẫn chưa chịu. Bây giờ nếu nói một câu cũng mất mát gì đâu, có thể thương thuyết các chi tiết sau nữa mà!

Tổng Thống Donald Trump đã không đòi hỏi gì cả, tặng không cho ông Netanyahu món quà Jerusalem.

Tại sao ông Trump lại “dại dột” như vậy?

Kinh nghiệm cho thấy ai nghĩ rằng ông Donald Trump dại thì người đó sẽ thất vọng, nhận ra chính mình không đủ khôn!

Ông Trump không thi thố những đòn ngoại giao cò kè trao đổi, với Tập Cận Bình cũng như với Netanyahu bởi vì ông không thấy những chuyện đó đáng coi là quan trọng. America First! Ông hô khẩu hiệu cho chính ông nghe và thực hành: Hãy quan tâm trước hết đến nước Mỹ! Kinh tế Thái Bình Dương là gì mà quan trọng đến thế? Nước Trung Hoa bành trướng, rồi sao? (So what?) Hòa bình Trung Đông trong ba năm tới, hay 90 năm nữa mới có, thì việc gì đến tôi nào? (Who cares?)

Khẩu hiệu của ông Trump là America First! Lo chuyện tại nước Mỹ trước hết, đối với ông có nghĩa là làm sao chức vụ tổng thống Mỹ phải vững chắc. Phải củng cố lòng tin của những người ủng hộ mình trước đã!

Tại nước Mỹ, một số người rất thiết tha đến việc chính phủ Mỹ công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel. Đó là những người thuộc các Giáo Hội Tin Lành rất bảo thủ, đặc biệt có những nhóm gọi tên chung là “Phái Phúc Âm” (Evangelicals). Đa số những cử tri này, hơn 80%, đã bỏ phiếu ủng hộ Tổng Thống Trump trong cuộc bỏ bầu cử năm ngoái. Ông Trump đã hứa hẹn rất nhiều với những người ủng hộ này, và ông muốn chứng tỏ đang thi hành lời hứa. Một hành động được các cử tri tôn giáo bảo thủ hết sức tán thưởng là bổ nhiệm Thẩm Phán Tối Cao Neil Gorsuch. Một hành động được hoan nghênh khác là cho phép tổ chức y tế của các tôn giáo không cần phải theo luật bắt buộc cung cấp thuốc ngừa thai. Công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel chính là để giữ lời ông hứa năm ngoái với các nhóm cử tri tôn giáo bảo thủ.

Người theo Do Thái Giáo, Hồi Giáo, và Thiên Chúa Giáo đều coi Jerusalem là đất thánh. Nhưng 80% các tín đồ trong Phái Phúc Âm (Evangelicals), căn cứ vào Kinh Thánh, tin tưởng nhiệt thành rằng Thượng Đế đã trao Jerusalem cho dân tộc Do Thái. Ngược lại, chỉ có 40% những người Mỹ gốc Do Thái đồng ý điều đó (Theo Pew Research Center nghiên cứu năm 2013).

Cho nên, trong nhiều năm qua, các mục sư Evangelicals đã thúc đẩy chính phủ Mỹ phải đưa tòa Đại Sứ Mỹ từ Tel Aviv về Jerusalem. Đặc biệt, từ khi ông Trump nhậm chức, họ gần như mỗi ngày đều thúc đẩy ông làm việc đó. Các mục sư lãnh đạo Phái Phúc Âm bay đi thăm Jerusalem như đi chợ!

Dư luận người Mỹ gốc Do Thái lại khác. Một cuộc nghiên cứu vào Tháng Chín vừa qua cho thấy chỉ có 16% muốn chính phủ Mỹ dời tòa đại sứ về Jerusalem; 40% chống, và 36% muốn dời tòa đại sứ sau khi đã ký kết hòa bình với dân Palestine. Tiếng nói của người gốc Do Thái không ảnh hưởng tới ông tổng thống, vì năm ngoái họ chỉ có 23% bỏ phiếu cho ông!

Những tín đồ Evangelicals dựa theo Sách Khải Huyền trong Kinh Thánh, nói rằng Chúa Giê Su sẽ trở lại khi người Do Thái trở về Jerusalem. Việc chính phủ Mỹ đưa tòa đại sứ về Jerusalem sẽ thúc đẩy tiến trình đó chạy nhanh, ngày phán xét cuối cùng sẽ tới sớm hơn!

Tuy nhiên, Tổng Thống Donald Trump cũng nổi tiếng là người nói rất mạnh nhưng làm thì chậm chạp. Từ năm 1995, mỗi sáu tháng các vị tổng thống Mỹ đều phải ký một lệnh cho phép hoãn việc đưa tòa đại sứ về Jerusalem.

Tháng Sáu vừa qua, ông Trump đã ký lệnh đó. Sau lời tuyên bố nảy lửa vừa rồi, ông lại ký lần nữa. Chưa biết bao giờ chuyện đổi địa chỉ tòa đại sứ mới được thi hành. Nhưng chỉ cần một lời tuyên bố nóng bỏng, ông Trump đã làm nức lòng các cử tri bảo thủ đã ủng hộ ông. Đó mới là điều quan trọng nhất. Còn những chuyện như tranh chấp Israel với Palestine cũng như chuyện Trung Cộng bành trướng ở Á Đông, cứ để đó từ từ, không có chi vội! America First!

(Ngô Nhân Dụng)


Scorpio Gender:Male Cock OfflinePersonal Gallery of VuPhongView user's profileSend private message
Display posts from previous:      
Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic

View next topic
View previous topic
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum
You cannot attach files in this forum
You cannot download files in this forum


All times are GMT

Board Security

31619 Attacks blocked
Powered by phpBB2 Plus, Artikelverzeichnis and Webkatalog based on phpBB © 2001/6 phpBB Group :: FI Theme :: Mods and Credits