HồNgọcCẩn Forum Index Ho Ngoc CanPortal
 FAQ  •  Search  •  Preferences  •  Usergroups  •  Register  •  Profile  •  Log in to check your private messages  •  Log in
Calendar 
View next topic
View previous topic

Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic
Author Message
TheLang



Age: 59
Joined: 30 Oct 2008
Posts: 1826

france.gif
PostPosted: Fri Jan 05, 2018 11:40 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Nguyễn Xuân Phúc đã tiêu diệt những ai để leo lên chức Thủ tướng?
Bảo Chiêm


Như bài trước đã đề cập, những cán bộ ở Văn phòng chính phủ đều hiểu rằng nhờ Nguyễn Tấn Dũng mà Nguyễn Xuân Phúc mới chui được vào Văn phòng Chính phủ rồi Bộ Chính trị. Nhưng sau đại hội 12, Nguyễn Xuân Phúc leo lên chức Thủ tướng còn nhờ một loạt các nhân vật có máu mặt khác. Sau khi quay lại thọc dao vào lưng ông thầy Nguyễn Tấn Dũng của mình, Nguyễn Xuân Phúc đã bí mật ôm chân Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, kiểu gì mà không được phần to cho đặng.

​Để đạt được vị thế như hiện nay, Nguyễn Xuân Phúc đã thực hiện biết bao thủ đoạn. Chiến tích đầu tiên của Nguyễn Xuân Phúc ở Văn Phòng Chính phủ (VPCP) diễn ra trước cả khi về đảm trách Chủ nhiệm tại đây. Còn nhớ, gần đến đại hội X (năm 2006), Nguyễn Văn Lâm (Tùng Lâm), là Phó thường trực VPCP, phụ trách mảng nội chính, trước đó là Vụ trưởng Vụ I (chuyên theo dõi công tác chống tham nhũng, buôn lậu và gian lận thương mại) của VPCP, người đã được Trung ương cơ cấu cầm chắc sẽ thay Đoàn Mạnh Giao, lên làm Chủ nhiệm VPCP.

Bấy giờ, Nguyễn Xuân Phúc mới được cất nhắc từ Quảng Nam ra, vào vai Phó Ban thanh tra Chính phủ. Biết ở đây khó làm ăn được gì, nên Nguyễn Xuân Phúc bày mưu, tính kế quyết tiêu diệt Tùng Lâm để có đường về VPCP. Biết Tùng Lâm là tay thông minh, sắc sảo, có tài, nhưng tính lại hoắng, thích nhậu nhẹt, Nguyễn Xuân Phúc bí mật cử tay chân bám sát Tùng Lâm. Lần ấy, Lâm đi Sài Gòn ra, đến sân bay Nội Bài mà vẫn còn chưa tỉnh rượu nên quên mất cái cặp da chứa phong bì tiền. Khi an ninh sân bay báo tin, chộp lấy thời cơ, Nguyễn Xuân Phúc liền cho chân tay đến tiếp cận, túm lấy chi tiết ấy, làm to chuyện rồi bơm tiền xui các bồi bút báo chí gốc Quảng Nam ở Tuổi Trẻ, Thanh Niên bay vào viết bài thổi phồng lên như một đại án tham nhũng trọng điểm. Buộc Ủy ban Kiểm tra Trung ương phải đem vụ này ra xử lý, vì Lâm là cán bộ thuộc diện quản lý của Ban bí thư.

Đồng thời, lợi dụng vụ scandal ở PMU18 khi ấy, Nguyễn Xuân Phúc cũng bơm tiền cho các bồi bút tung hàng loạt bài báo ra để soi tất tần tật mối quan hệ gia đình của Nguyễn Văn Lâm với Bùi Tiến Dũng. Kết cục là Lâm bị kỷ luật, tước mọi chức quan trọng gồm: ủy viên BCĐ Nhà nước về biển Đông và hải đảo; ủy viên BCĐ phòng chống tội phạm; ủy viên BCĐ Phòng không nhân dân; ủy viên Hội đồng Giáo dục Quốc phòng TW; Phó trưởng BCĐ Tây Nguyên; ủy viên BCĐ thực hiện NQ số 27 của Bộ Chính trị về Công nghiệp Quốc phòng; ủy viên BCĐ Tây Nam bộ; Ủy viên BCĐ của Chính phủ về phân giới, cắm mốc biên giới Việt Nam - Trung Quốc; biên giới Việt Nam - Campuchia.

Nguyễn Xuân Phúc mò đến nhà riêng của Đoàn Mạnh Giao lấy lòng, đánh vào tình cảm Đoàn Mạnh Giao, kể cả khi ông Giao đi vắng. Sau khi ra đòn hiểm hạ Lâm xong, Nguyễn Xuân Phúc leo lên làm Phó VPCP, thay Tùng Lâm tiếp quản hàng loạt chức vụ quan trọng trên, đương nhiên Trung ương buộc phải cơ cấu Nguyễn Xuân Phúc thay Tùng Lâm vào trung ủy và Chủ nhiệm VPCP thế chân ông Đoàn Mạnh Giao đến tuổi về hưu.

Trong 10 năm, từ chân Phó VPCP, tương đương cỡ Phó Chủ tịch Hà Nội hoặc TP. HCM, Nguyễn Xuân Phúc leo lên chức Thủ tướng, trở thành nhân vật quyền lực số 3 của đất nước.

Trước mỗi đối tượng, Nguyễn Xuân Phúc đều nghiên cứu để ra tuồng diễn phù hợp, hiệu quả. Đoàn Mạnh Giao xuất thân là Kỹ sư quân sự, Cơ khí chế tạo máy, nên tính tình thẳng thắn và tình cảm, nên Nguyễn Xuân Phúc đóng vai diễn nhân vật ăn xin, ăn mày, đánh vào sự mủi lòng của Đoàn Mạnh Giao và gia đình ông ta. Còn với Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Xuân Phúc vào vai tên đầy tớ rất mẫn cán, trung thành, cúc cung hầu hạ.

Để đạt mục tiêu, Nguyễn Xuân Phúc không từ một thủ đoạn nào dù cách ấy hèn hạ hay đê tiện nhất. Nhưng điều đáng nói và nguy hiểm ở chỗ, khi ông Nguyễn Văn Chi (người từng đỡ đầu Nguyễn Xuân Phúc thời ở Quảng Nam) còn làm Ủy viên Bộ chính trị, Chủ nhiệm Ủy Ban kiểm tra TW, Nguyễn Xuân Phúc rất hay mò đến nhà cầu cạnh. Tuy là đồng hương, nhưng biết rõ nhân cách tầm thường, hiểm ác của Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Văn Chi rất khó chịu, coi thường Nguyễn Xuân Phúc ra mặt. Mỗi lần Nguyễn Xuân Phúc mò đến, dù mang quà rất đậm, nhưng Nguyễn Văn Chi vẫn tránh mặt sợ liên lụy, để vợ ra tiếp. Bà Chi cũng chỉ tiếp ơ hờ, chiếu lệ. Vì thế mà sau khi ông Nguyễn Văn Chi về hưu, thất thế, Nguyễn Xuân Phúc mới núp sau lưng Nguyễn Phú Trọng và xúi tay chân ở Đà Nẵng, quyết triệt hạ Nguyễn Xuân Anh, con trai ông Nguyễn Văn Chi để rửa mối hận năm nao đồng thời thao túng miếng bánh thơm Đà Nẵng.

Đối với cấp trên, Nguyễn Xuân Phúc sẵn sàng trở cờ nếu thấy không còn lợi dụng được, nhưng với cấp dưới, kể cả những chiến hữu, người thân cận nhất, Nguyễn Xuân Phúc cũng sẵn sàng loại bỏ. Ngay đến cả Thân Đức Nam, Phó Văn phòng Quốc hội, chiến hữu ruột, bỏ không biết bao nhiêu tiền, của để giúp Nguyễn Xuân Phúc tiến thân, nhưng khi leo lên được chức Thủ tướng, Nguyễn Xuân Phúc cũng làm ngơ.

Nhưng có lẽ có một người duy nhất mà Nguyễn Xuân Phúc “thủy chung son sắt”, đó là với ông tiến sĩ “rởm” Đậu Xuân Cảnh, Viện trưởng Viện Y học Cổ truyền, Bộ Y tế (sinh 1960 quê quán Nghi Xuân, Hà Tĩnh). Đậu Xuân Cảnh từng một thời là lang băm kiếm ăn ở đất Quảng Nam, nhờ tài luồn lách, năm 2006, Đậu Xuân Cảnh leo lên chức Giám đốc Bệnh viện Y học dân tộc tỉnh Quảng Nam.

Image
​Nguyễn Xuân Phúc và Đậu Xuân Cảnh


Cách đây 10 năm, Đậu Xuân Cảnh chuyển ra làm một lang băm, nhân viên của Viện Y học Cổ truyền. Ngày đó, Nguyễn Xuân Phúc ăn nhậu, chơi bời sa đọa, nên bị bệnh khắp người, tay sùi ngứa, đầu nghẹo, không dám mặc áo ngắn tay hoặc sắn tay, đau lưng, chân thần kinh tọa nên tìm đến Đậu Xuân Cảnh vì quen biết từ thời ở Quảng Nam.

Đậu Xuân Cảnh suốt ngày đến căn hộ mà Thân Đức Nam mua cho Nguyễn Xuân Phúc ở 21 Láng Hạ, để bôi thuốc nam và nắn bóp, chữa thần kinh cho Nguyễn Xuân Phúc. Tuy dốt nghề, nhưng Đậu Xuân Cảnh dẻo mồm nịnh hót, cúc cung hầu hạ, nhất là dịp nào bà Trần Thị Nguyệt Thu (vợ ông Phúc) về Quảng Nam hay đi vô Sài Gòn, Đậu Xuân Cảnh lại kêu mấy nữ “bệnh nhân” đến để giao lưu, học hỏi và cùng … “chữa bệnh”!

Chính vì cảm động trước “y đức” ấy của Đậu Xuân Cảnh, khi lên làm Chủ nhiệm VPCP, Nguyễn Xuân Phúc đã đưa ngay Đậu Xuân Cảnh về làm chuyên viên Ban y tế của cơ quan này để tiện “chữa bệnh”. Khi leo lên Phó Thủ tướng, Nguyễn Xuân Phúc đã bổ nhiệm và bắt VPCP phải điều chuyển Đậu Xuân Cảnh sang làm Vụ phó phụ trách cả một bộ chuyên chăm sóc, bảo vệ sức khỏe cho cả nước, lại còn “thi” được cả bằng Tiến sĩ nữa. Thảo nào ngành Y tế cứ nát bét bao năm qua.

Chưa dừng lại, sau khi lên Thủ tướng, Nguyễn Xuân Phúc cho Đậu Xuân Cảnh quay ngược về làm Giám đốc Viện y học cổ truyền và nâng cơ sở này lên thành Học viện lớn nhất cả nước về đào tạo và chữa trị y học dân tộc. Từ đó, Đậu Xuân Cảnh tự do thành lập vô tội vạ nhiều bộ phận không có trong quy định của Bộ Y tế nhằm bán chức vụ bất chính. Đặc biệt, dưới bàn tay của Đậu Xuân Cảnh, Học viện Y dược học Cổ truyền Việt Nam còn là “cái ô”, bao che cho Công ty dược Tâm An tuồn các thực phẩm chức năng được quảng cáo là các “thần dược” ra thị trường để lừa đảo bệnh nhân nhằm trục lợi bất chính. Khi bị các phóng viên đặt câu hỏi thì Đậu Xuân Cảnh phán một câu phủi tay cứ như ở trên trời rơi xuống: “Hôm nay các bạn nói thì chúng tôi mới biết chứ trước nay chưa nghe đến cái công ty này bao giờ”!.

Nguyễn Xuân Phúc và Đậu Xuân Cảnh có thể nói là cặp đôi hoàn hảo, tương phùng, tương ý. Có lẽ sự “có tình ý” của Nguyễn Xuân Phúc với Đậu Xuân Cảnh không chỉ ở chỗ cả hai đều giống nhau về nhân cách hạng ba với máu giang hồ đểu giả, hễ nghĩ rằng ai cản bước mình là diệt, mà còn thêm nhiều nguyên nhân khác. Một trong đó là quyết định số 1748 ngày 8/11/2017 của Thủ tướng, Nguyễn Xuân Phúc cho xây mới cơ sở 2 của Học viện trên bằng nguồn vốn ODA không hoàn lại của Trung Quốc. Nhờ đó mà Đậu Xuân Cảnh được 2 Trường Đại học danh tiếng của Trung Quốc (Đại học Trung Y Dược Thành Đô và Đại học Trung Y Dược Thiên Tân) phong tặng danh hiệu “Giáo sư”. Ngược lại Đậu Xuân Cảnh lại nắm hồ sơ bệnh án của Nguyễn Xuân Phúc, đây chính là thứ vũ khí chết người của Đậu Xuân Cảnh có thể khiến Nguyễn Xuân Phúc phải làm bất cứ thứ gì cho ông ta!

Image
Lang băm Đậu Xuân Cảnh (trái) tay trong tay với các "đối tác" Trung Quốc


Ngoài việc Đậu Xuân Cảnh sẽ “bốc thuốc” cho vợ, con trai, con rể Nguyễn Xuân Phúc nhiều hạng mục của Dự án này, còn có bài học vỡ lòng mà chúng ta không ai được quên, đó là người ta chẳng ai cho ai không một thứ gì. Sức khỏe của dân tộc Việt Nam này sẽ phải trả giá như thế cho sự kết nối quyền - tiền của Nguyễn Xuân Phúc với Trung Quốc qua cây cầu Tiến sĩ lang băm Đậu Xuân Cảnh? Thiết nghĩ chỉ có các cơ quan bảo vệ an ninh của đất nước mới trả lời chính xác được.

03.01.2018
Bảo Chiêm


Scorpio Gender:Male Dog OfflinePersonal Gallery of TheLangView user's profileSend private message
MatVit




Joined: 02 Sep 2011
Posts: 644

blank.gif
PostPosted: Sun Jan 07, 2018 5:17 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Ôi, thương quá, “Quốc ngữ, chữ nước ta”!


Mấy tuần nay, từ khi có tin về việc “cải tiến chữ Quốc ngữ”, nhiều người Việt Nam ở trong nước cũng như hải ngoại, đã “kinh hãi” hay “sống trong một cơn ác mộng”, như ông Đào Văn Bình ở San Jose (California), đã viết như sau:

“Cả tháng nay, tôi dường như sống trong cơn ác mộng khi nghe tin Ô. Bùi Hiền đưa ra đề nghị hủy bỏ loại chữ Việt cũ và thay thế bằng loại chữ Việt mới. Dường như “đề nghị” được một số “trí thức” kiêm giáo dục, nhà nghiên cứu trong nước tán thành và nó có nhiều cơ may trở thành một thứ “quốc ngữ mới” cho dân tộc Việt Nam.

Loại bỏ tất cả những lý do mà Ô. Bùi Hiền đưa ra như: Hội nhập với trào lưu tiến hóa của nhân loại, hợp lý, ngắn gọn, dễ học, dễ nhớ, xóa nạn mù chữ rất nhanh, tiết kiệm thời giờ….tôi chỉ thấy những thảm họa:
-Ngay trong nước sẽ chia đôi thành hai dân tộc, với hai chữ Việt khác nhau.
-Hải ngoại sẽ “sống chết” với âm mưu triệt hủy văn hóa dân tộc này. Họ sẽ chống đối đến cùng và sẽ đoàn kết lại thành một “mặt trận” để bảo vệ sự tồn vong của nền văn học Việt Nam.
-Làm thế nào để 90 triệu dân tuân thủ lối viết kỳ quặc này? Chắc chắn làng trên xóm dưới, trong công sở, công trường, nhà máy, báo chí, ký giả, truyền hình, quảng cáo, học đường, phố chợ sẽ phải học “khẩn cấp” ngày đêm để có thể thống nhất với nhau về loại chữ Việt mới này.
-Phải lập một khối dịch thuật khổng lồ để dịch tất cả những tác phẩm của tổ tiên còn lưu trữ lại bằng tiếng Việt. Thế còn những tác phẩm biên khảo, văn học, tiểu thuyết, thơ, kịch của những nhà văn khác đang còn nằm trong thư viện, trên kệ sách thì sao? Nếu không dịch kịp thì chỉ vài năm, khi thế hệ mới đã quen với “chữ quốc ngữ mới” sẽ không sao đọc được và hiểu được những gì tổ tiên nó viết, như thế toàn bộ nền văn học Việt Nam bị hủy diệt.
-Thậm chí tiền bạc in bằng chữ Việt cũ cũng phải đổi vì lớp “người mới” sẽ không hiểu tờ giấy bạc ấy viết gì. Bia đá, tên của các ngôi chùa, miếu đền, các thắng tích viết bằng tiếng Việt cũ cũng phải đổi lại. Giấy khai sinh, khai tử, hôn thú cũ cũng phải dịch lại và phải đem ra tòa án thị thực.
-Để thi hành kế hoạch quy mô và để 90 triệu dân tuân theo, ít nhất phải tuyển khoảng vài chục ngàn hoặc trăm ngàn nhân viên gọi là ‘công an văn hóa” để truy lùng, bắt giam bỏ tù tất cả những ai không tuân theo, tức “chống đối pháp lệnh của Đảng và Nhà Nước”…như thế trại cải tạo sẽ mọc lên như nấm cho cuộc “Đại Cách Mạng Văn Hóa” này.
-Chắc chắn cả ngàn có khi chục ngàn, giáo viên, sinh viên, giáo sư đại học sẽ xin thôi việc hoặc bị sa thải, đuổi học vì không chịu giảng dạy hoặc viết theo chữ “quốc ngữ mới” quái đản này…tạo ra một cuộc khủng hoảng chính trị lẫn kinh tế cho đất nước.
-Chữ viết là linh hồn, tình cảm của một dân tộc. Du lịch nơi nào trên khắp thế giới, khi chúng thấy một quán ăn, một cửa hàng đề “Phở” hay “Bún Bò Huế”, “Hủ Tíu Mỹ Tho”, “Bún Chả Hà Nội” hay “Nhà Hàng Việt Nam” là chúng ta ấm lòng và biết ngay “quốc hồn quốc túy” nằm ở đây rồi. Nay đổi đi hoặc viết tiếng Tây, tiếng Anh…như Phở biến thành Fở, Nhà Hàng Việt Nam biến thành N’à Hàq Viek Nam…thì đó là một nhà hàng ngoại quốc của Tàu của Đại Hàn…chứ không phải nhà hàng, quán ăn Việt Nam. Uổng lắm!”

Gặp phản ứng chống đối mạnh và hoang mang trong dân chúng nên ngày 30.11.2017 Đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV) loan tin:
“Ngày 30/11/2017 Bộ GD-ĐT đưa ra thông tin về đề xuất cải tiến chữ viết của PGS.TS Bùi Hiền - nguyên Phó hiệu trưởng ĐH Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội, nguyên Phó viện trưởng Viện Nội dung & Phương pháp dạy - học phổ thông.Theo đó, ý kiến của PGS.TS Bùi Hiền về cải tiến chữ Quốc ngữ là đề xuất trong một hội thảo khoa học của ngành Ngôn ngữ học. Bộ GD-ĐT trân trọng tất cả các công trình nghiên cứu và đề xuất nghiêm túc của các nhà khoa học.
Tuy nhiên, để đưa một đề xuất liên quan đến vấn đề cải tiến chữ viết của ngôn ngữ quốc gia vào thực tế, cần có sự thẩm định của các chuyên gia, ý kiến của các tầng lớp nhân dân và sự xem xét, quyết định của Quốc hội, Chính phủ.
Bộ GD-ĐT không đủ thẩm quyền và không có dự kiến áp dụng bất cứ một phương án nào về cải tiến chữ viết quốc gia trong giai đoạn hiện nay.”

Nhưng một tháng sau, 26.12.2017, Bùi Hiền lại công bố “Phần 2 phương án cải tiến chữ tiếng Việt”, trong đó có một đoạn văn mẫu của “tiếng Việt mới” điên khùng, quái gở như sau:

LUẬT ZÁO ZỤK (cách viết cải tiến, 15 dòng)
Diều 7. Wôn wữ zùw cow nhà cườw và kơ sở záo zụk xák; zạy và họk tiếw nói, cữ viết kủa zân tộk qiểu số; zạy woại wữ.
1.Tiếw Việt là wôn wữ cính qứk zùw cow nhà cườw và kơ sở záo zụk xák. Kăn kứ vào mụk tiêu záo zụk và yêu kầu kụ qể về nội zuw záo zụk, Qủ tướw cính fủ kuy dịnh việk zạy và họk bằw tiếw nướk woài cow nhà cườw và kơ sở záo zụk xák.
2. NHà nướk tạo diều kiện dể wười zân tộk qiểu số dượk họk tiếw nói, cữ viết kủa zân tộk mình nhằm zữ zìn và fát huy bản sắk văn hoá zân tộk, zúp co họk sinh wười zân tộk qiểu số zễ zàw tiếp qu kiến qứk xi họk tập cow nhà cườw và kơ sở záo zụk xák. Việk zạy và họk tiếw nói, cữ viết kủa zân tộk qiểu số dượk qựk hiện qeo kuy dịnh kủa Cính fủ.
3.Woại wữ kuy dịnh cow cươw cình záo zụk là wôn wữ dượk sử zụw fổ biến cow zao zịk kuốk tế . Việk tổ cứk zạy woại wữ cow nhà cườw và kơ sở záo zụk xák kần dảm bảo dể wười họk liên tụk và kó hiệu kuả. (15 dòng)

Mới đọc thử 15 dòng “cách viết cải tiến” Việt ngữ đã tá hỏa tam tinh, phải đi tìm bác sĩ tâm thần để hạ hỏa, nói chi bắt cả nước phải coi đây là “cữ viết kủa zân tộk mình” !?

Cái “Phần 2 phương án cải tiến chữ tiếng Việt” được phổ biến sau khi Bộ Giáo Dục – Đào Tạo đã “đưa thông tin” để trấn an dư luận chứng tỏ đây là âm mưu của đảng CSVN nhằm Hán hóa chữ “Quốc ngữ” chứ không phải chỉ là “đề xuất” của cá nhân Bùi Hiền nào đó. Cùng lắm, Bùi Hiền chỉ là tay sai của “đảng” để thi hành “phương án cải tiến cách viết” chữ Quốc ngữ, đúng như tố cáo của ông Nguyễn Hoàng Hân thuộc Viện Nghiên Cứu Tài Nguyên Biển Đông thì đây là sản phẩm của Cục Ngôn Ngữ Trung cộng hoàn thành từ năm 1998, một loại tiếng Việt bị Hán hóa phiên âm theo tiếng Tàu Bắc Kinh, tổng hợp gồm đơn âm Quan Thoại và Bạch Thoại được thực hiện do sự thỏa hiệp ngầm của giới lãnh đạo đảng CSVN nhằm xóa bỏ chữ Việt thay bằng “bộ chữ viết tiếng Việt cải tiến” từ năm 2020 tới 2026.

Từ ngày ở hang Pác-bó chui ra, đảng CSVN luôn luôn lợi dụng hai chữ “nhân dân” để đè đầu cưỡi cổ dân, bỏ tù dân, giết dân, bán nước cho Tàu. Cái gì cũng hỏi nhân dân, cũng đưa tới tận làng xã, phường khóm để “hỏi ý‎ dân” trong những cuộc họp toàn dân do cán bộ đảng điều khiển, có công an nhân dân theo dõi, “phương án” nào do đảng đưa ra mà không được “nhân dân tán thành 100%”! Từ bản hiếp pháp đem chủ nghĩa Mác-Lê xa lạ, viển vông, điên rồ tròng lên đầu dân Việt Nam với điều 4 giao trọn quyền sanh sát vào tay đảng CSVN, tới vụ “cải cách ruộng đất” giết mấy trăm ngàn người dân vô tội để cướp sạch ruộng đất của họ, tới việc đánh chiếm Niềm Nam gây bao đau thương chết chóc cho dân cả hai miền Nam Bắc, và biết bao chính sách phản dân, hại nước khác... Chính sách nào cũng được hỏi ý dân và dân cũng vỗ tay tán thành!

Bây giờ tới “phương án” giết chết chữ Quốc ngữ. Tên Bùi Hiền nào đó đã được “đảng” dạy dỗ, đào tạo để trở thành “tiến sĩ”, “phó giáo sư” và giao cho chức tước này nọ, không thể không biết rằng trong cái chế độ “chuyên chính đại gia đỏ” mà hắn đang phục vụ thì không có cá nhân nào dám khơi khơi “đề xuất” một “phương án” gì, dù nhỏ bé đến đâu, để cho đảng và nhà nước đem ra thi hành.. Một người dân quèn, không cần phải là “tiến sĩ”, “phó giáo sư” cũng biết đây là một âm mưu thâm độc của Tàu cộng ra lệnh cho Việt cộng thi hành trong tiến trình nuốt trọn nước Việt Nam một cách êm thắm, không cần phải tốn một viên đạn hay chết một tên lính nào.

Chờ cho sự chống đối, hoang mang trong dân chúng lắng xuống, tới một ngày đẹp trời, hay xấu trời tùy suy nghĩ, nào đó, “đảng” sẽ đưa cái “phương án cải tiến cách viết chữ Việt” xuống phường khóm, làng xã cho nhân dân học tập và tham gia đóng góp ý kiến rất dân chủ do cán bộ đảng hướng dẫn và công an nhân dân theo dõi. Như thường lệ, nhân dân sẽ hồ hởi vỗ tay tán thành 100%!

Thế là, thể theo ý nhân dân, “Quốc ngữ, chữ nước ta” sẽ bị giết chết, nếu dân ta không thức tỉnh để tự cứu trước khi quá trễ, và đứng lên hành động, không nhắm mắt vỗ tay, tán thành như trước, để cho đảng CSVN tiếp tục gây tội ác từ hơn nửa thế kỷ nay.

Ôi, thương quá, “Quốc ngữ, chữ nước ta”!

Chữ Quốc ngữ là một sáng tạo tuyệt vời, phát kiến vĩ đại trong lịch sử Việt Nam khởi đầu vào Thế kỷ thứ 17 do các nhà truyền giáo Bồ-Đào-Nha nghĩ ra và được Giám mục Alexandre de Rhodes hệ thống hóa cách ghi âm tiếng Việt bằng mẫu tự La-tinh và sau đó được các học giả, trí thức, nhà báo tiên phong Việt Nam, như Nguyễn Văn Vĩnh, Trương Vĩnh Ký, Phạm Quỳnh..... gọt dũa, bồi đắp để thành bộ chữ Quốc ngữ hay đẹp, phong phú, mang quốc hồn quốc túy ngày nay. Nhiều học giả cho rằng chữ Quốc ngữ của ta còn phong phú và hay hơn Anh ngữ và Pháp ngữ, mà nếu muốn dẫn chứng đầy đủ sẽ phải cần một pho sách. Ở đây, chỉ xin nêu ra vài thí dụ về tính phong phú, trong sáng, rõ ràng, kỳ diệu và độc đáo không ngôn ngữ nào có.

Thí dụ về tính phong phú, trong khi tiếng Anh và tiếng Pháp chỉ có một hay hai từ ngữ để xưng hô hay hay chỉ một việc làm, một vật, hay một tình cảm thì tiếng Việt có ít nhất năm bảy tiếng khác nhau để phân biệt. Dẫn chứng thì nhiều vô kể, mục này lại có giới hạn, xin đưa ra một thí dụ: về xưng hô ngôi thứ nhất số ít, Anh ngữ chỉ có một chữ “I”, Pháp ngữ cũng chỉ có một “Je”. Việt ngữ thì nào là “tôi, ta, tớ, tao, ông, bà, bác, chú, cậu, mợ, cô, dì, chị, anh, em, cháu… tùy trường hợp và tính cách của xưng hô.

Thí dụ về tính kỳ diệu và độc đáo của chữ Quốc ngữ cũng không ít, chỉ xin quý vị học rộng biết nhiều kể ra cho biết chữ nước nào có thể dùng để viết ra bài thơ mà đọc ngược đọc xuôi đều có vần có điệu và có ý nghĩa như thi nhân nước ta thường làm, hoặc những câu nói lái ý nhị rất nhiều trong dân gian.

Với thời gian, trong khi chữ Quốc ngữ được những người con dân ưu tú nước Việt bồi đắp, mài giũa để trở nên một hệ thống chữ viết hoàn chỉnh có mọi yếu tố cần thiết cho sự thăng tiến của con người và đất nước về mọi phương diện: văn học, khoa học, kỹ thuật, kinh tế, chính trị, xã hội... thì chữ Quốc ngữ cũng bị nhiều kẻ khinh xuất phá hoại bằng những sửa đổi ngô nghê, bừa bãi, trong đó có Hồ Chí Minh đi đầu bằng những chữ “kách mệnh”, “fản động”, chính fủ” vân vân. Cũng may là những cải cách quái gở ấy đã sớm bị đào thải vì không được mấy người bắt chước, trừ mấy tên cán ngố.

Tại miền Nam Việt Nam trước tháng tư 1975 cũng có một số đề nghị “cải tiến” chữ Quốc ngữ được đưa ra nhưng đã mau chóng rơi vào lãng quên vì không thu hút được mấy người theo. Nhưng, từ sau ngày 30.4.1975 thì tiếng Việt và chữ Quốc ngữ đã lâm vào tình trạng bị lạm dụng và xâm hại bừa bãi đến không còn kiểm soát được, không chỉ diễn ra ngoài xã hội mà cả trong cơ quan đảng và nhà nước.. Tình trạng tiếng Việt và chữ quốc ngữ tại Việt Nam bây giờ không khác gì thân phận một cô gái đẹp giữa chợ đời qua câu ca dao:
Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai?

Vào tay ai thì thân em cũng bị dày vò, hành hạ làm cho hình hài méo mó đến người quen cũng không còn nhận ra, cho nên ông Đào Văn Bình đã phải soạn cuốn “Tự Điển Tiếng Việt Đổi Đời” để người Việt hải ngoại tra cứu, giúp họ hiểu được tiếng Việt của người Việt trong nước ngày nay!

Đau xót thay, Quốc ngữ còn bị người ngoại quốc cạo đầu, vặt đuôi, bỏ hết dấu, khi viết chữ nước ta, và ta cũng chấp nhận, bắt chước làm theo, khi giao dịch với họ, kể cả tên nước VIỆT NAM cũng biến thành VIETNAM!

Chữ Quốc ngữ mà không có dấu thì không còn là chữ Quốc ngữ, chưa kể có thể đoán sai thành nhiều nghĩa khác nhau, đó là một việc làm khinh xuất, coi rẻ chữ viết của một dân tộc. Người ta có thể tự biện hộ rằng vì lý do kỹ thuật, trước kia máy đánh chữ không có dấu chữ Việt, nhưng ngày nay, với computer thì không có chữ nước nào mà không viết chính xác được. Nhưng đáng ngạc nhiên là chính người Việt cũng tiếp tục hồn nhiên tự “cạo đầu, vặt đuôi” chữ Việt khi viết ngoại ngữ, trong khi lại tôn trọng ngoại ngữ, kể cả trong văn chương và trong những văn thư chính thức gửi cho người ngoại quốc.

Người ta sẽ phải nghĩ như thế nào khi một người sinh ra tại Việt Nam, năm 1975 theo cha mẹ di tản sang Mỹ vào lúc 4 tuổi. Năm 2016 ông ta viết một cuốn truyện bằng Anh ngữ tựa đề là “The Sympathizer”, đoạt Giải Pulitzer và được các nhà phê bình văn học Mỹ khen nghệ thuật viết Anh văn của tác giả là siêu đẳng. Tên tác giả trên bìa sách là “Viet Thanh Nguyen”. Người Việt Nam có cảm thấy hãnh diện pha lẫn xót xa?

Hình như, cho đến nay, Giáo sư Nguyễn Thế Anh là người Việt Nam duy nhất đã không “cạo đầu, vặt đuôi” chữ Quốc ngữ Việt Nam khi viết ngoại văn. Trước tháng 4, 1975 là trưởng khoa sử tại Đại học Văn Khoa Sài-gòn và Viện trưởng Viện Đại học Huế, sau này sang Pháp làm trưởng khoa sử tại Đại học Sorbonne, Paris, GS Nguyễn Thế Anh đã viết nhiều tác phẩm bằng Pháp văn trong đó những trích dẫn liên quan đến Việt ngữ ông luôn luôn giữ nguyên văn với đầy đủ các dấu, và tên tác giả là Nguyễn Thế Anh, chứ không là… Nguyen The Anh. Một trí thức tự trọng và tôn trọng ngôn ngữ của chính mình.

Giờ đây, trước âm mưu giết chết “Quốc ngữ, chữ nước ta” của bè đảng bán nước CSVN, những trí thức chính danh như GS. Nguyễn Thế Anh sẽ phải làm gì?

K‎ý Thiệt
(Dời Nay ra ngày 5.1.2018)


   OfflinePersonal Gallery of MatVitView user's profileSend private message
saohom




Joined: 26 Aug 2009
Posts: 1933

blank.gif
PostPosted: Tue Jan 09, 2018 3:11 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Điều đáng lo sợ của vụ Vũ Nhôm nằm ở đâu?
Bùi Quang Vơm


(Danlambao) - Đến bây giờ, người ta vẫn cứ tranh cãi với nhau về việc Vũ Nhôm có vai trò gì đối với vụ Trịnh Xuân Thanh, chỉ vì ngay từ quyết định khởi tố của Tổng cục An ninh điều tra Bộ Công An cũng ghi rõ là "tiết lộ bí mật quốc gia" mà không phải là "lợi dụng chức quyền để chiếm đoạt tài sản công". Tại sao vậy? Trong khi, trước khi biết đến Trịnh Xuân Thanh, người ta đã biết Vũ Nhôm là một trùm bất động sản tại Đà Nẵng. Có một chủ trương đánh lận con đen, lôi Vũ Nhôm ra chỗ khác, tung hỏa mù che đậy sự thật? Vậy có thể là sự thật nào?

Trước hết Vũ Nhôm là Giám đốc công ty bình phong của chính Tổng cục An ninh điều tra Bộ Công an, nghĩa là cơ quan này quyết định khởi tố bắt giam chính người của mình.

Chức năng của công ty bình phong là giả danh doanh nghiệp để trà trộn theo dõi thu thập chứng cứ vi phạm luật pháp của các tổ chức kinh doanh, một loại cảnh sát, mật vụ và đặc tình trong lĩnh vực kinh tế.

Cái đáng được chú ý là Bộ Công an bắt người của Bộ Công an. Sẽ phải đặt ra một câu hỏi, ai trong Bộ Công an bắt người của ai trong Bộ Công an? Tính nghiêm trọng của sự vụ nằm ở câu hỏi này, không phải việc tiết lộ bí mật quốc gia. Một ông trùm bất động sản nếu có được bí mật quốc gia thì cũng do có kẻ khác cung cấp, và nếu ông Vũ có ý định tiết lộ thì cũng chỉ để phục vụ cho "kẻ khác ấy". Nên chính "kẻ ấy" mới đúng là đối tượng truy nã.

Nhưng nếu khởi tố Vũ Nhôm do tội tham nhũng thì Bộ Công an tự phơi ra một sự thật rằng, các công ty bình phong thực chất chẳng giúp gì cho việc chống tham nhũng, mà chính ngay các công ty bình phong này là thủ phạm gây ra và trực tiếp tham nhũng, tức là tham nhũng ngay trong cơ quan chống tham nhũng, một thứ bệnh của hệ thống, "bệnh đảng", như đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc nói. Chủ trương là của đảng, của Bộ Chính trị, các Tổng cục, hay ngay cả cấp Bộ chỉ là cấp thực hiện. Việc đẻ ra hàng trăm công ty "bình phong" chứa đựng mưu toan tham nhũng.

Thứ hai, tội danh tham nhũng chỉ có giá trị nội bộ, không có giá trị quốc tế, trong trường hợp Vũ Nhôm thoát ra được nước ngoài và lao đơn xin tị nạn chính trị, giống như vụ Trịnh Xuân Thanh. Nhiều quốc gia không thừa nhận Luật chống tham nhũng của Việt Nam vì không cùng quan niệm về tội tham nhũng. Chế độ độc đảng toàn trị vẫn được cho là hệ thống tham nhũng quốc gia. Tham nhũng là sản phẩm tất yếu của thể chế, nên chế độ không có tư cách xử tội tham nhũng. Mặt khác, dưới chế độ phi dân chủ, luật pháp không có tính độc lập, sự tùy tiện giải thích luật và lạm quyền của hệ thống xét xử có thể là nguyên nhân của các án tử hình oan sai, vi phạm đạo đức nhân loại. Đó là lý do mà rất nhiều quốc gia, đặc biệt với các quốc gia dân chủ đích thực, không có Hiệp định dẫn độ tội phạm với Việt Nam, Tàu cộng và nhiều quốc gia phi dân chủ khác.

Vũ Nhôm đã bị khởi tố bằng tội "tiết lộ bí mật quốc gia", mục đích để dù trốn ở đâu, nhà cầm quyền CSVN đều có quyền can thiệp trên danh nghĩa bảo vệ an ninh quốc gia, nội dung phạm tội không rơi vào khung tử hình.

Cái đau đầu của câu chuyện Vũ Nhôm không phải chỉ là chuyện tham nhũng đơn thuần hay có trong tay hồ sơ tài liệu tuyệt mật, chẳng hạn như "kế hoạch bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin". Nghĩa là nếu bộ hồ sơ này lộ ra, thì không những nhà cầm quyền CSVN không còn đường lấp liếm rằng Trịnh Xuân Thanh tự về đầu thú, và lộ diện người chủ trương và toàn bộ hệ thống cấp tổ chức thực hiện, không chỉ mất thể diện quốc gia mà có khả năng bị liệt vào danh sách của Luật Magnitsky.

Thực chất những bí mật này đã trở thành không còn giá trị từ nhiều tháng nay rồi. Nhà nước Đức đã có đủ tài liệu để kết luận vụ bắt cóc và lãnh đạo cao nhất của hai nhà nước có thể cũng đã đi đến cách giải quyết thống nhất. Nhà cầm quyền CSVN chịu nhận tất cả và làm tất cả để thỏa mãn yêu cầu của chính phủ Đức, nhưng ngược lại, chính phủ Đức cũng chấp nhận quyền của tập đoàn cai trị CSVN trong việc bắt và xử án các tội phạm của chế độ như một nhà nước có chủ quyền với công dân của mình. Có thể nhà cầm quyền CSVM đã tiết lộ với chính phủ Đức những bằng chứng chi tiết chứng minh Trịnh Xuân Thanh là con bài liên quan tới những khuôn mặt cao cấp nhất của chế độ, ảnh hưởng trực tiếp tới nền tảng an ninh quốc gia. Mức độ quan trọng đủ để chính phủ Đức thấy rằng việc vi phạm pháp luật Đức là cái giá không thể khác.

Như vậy, Vũ Nhôm có ý nghĩa quan trọng hơn nhiều. Điều quan trọng này liên quan trực tiếp tới bản chất chế độ. Vũ Nhôm là công ty được lãnh đạo Bộ Công an lập ra và trực tiếp chỉ đạo. Ngoài những nhiệm vụ phải thực hiện, Vũ Nhôm cũng như tất cả các công ty bình phong khác còn làm nhiệm vụ cung cấp nguồn kinh phí cho các hoạt động của bộ, và cung cấp nguồn thu nhập ngoài lương cho bộ máy lãnh đạo, trước hết là bộ máy những quan chức cấp trên trực tiếp của Vũ Nhôm. Nói cách khác, bản chất hệ thống các công ty này là làm kinh tài cho Bộ.

Sở dĩ hệ thống kinh tài này thường là đầu mối gây ra nạn tham nhũng ngay trong chính cái ngành có chức năng tiêu diệt tham nhũng, nhưng vẫn nghiễm nhiên tồn tại, vì lý do đặc biệt. Với nhiệm vụ bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ, đội ngũ công an, đặc biệt mật vụ chìm nổi cài cắm mọi chỗ, bành trướng không thể kiểm soát, đã khiến kinh phí từ ngân sách chỉ đủ để chi trả cho một nửa hệ thống. Lương cơ bản không đảm bảo đời sống là nguyên nhân của những tệ nạn tham nhũng của toàn hệ thống. Quỹ lương thiếu hụt, khiến lương và thưởng giành cho đội ngũ cán bộ, nhất là các cán bộ cao cấp đầu ngành không thể cải thiện so sánh với thu nhập bên Quân đội. cùng cấp bậc, nhưng lương và thu nhập ngoài lương của bên quân đội có thể gấp hàng chục lần bên Công an. Tự kinh tài nuôi bộ máy, là một cố gắng không ai có thể bác bỏ. Và người ta buộc phải bỏ qua hay làm ngơ những hiện tượng gọi là tiêu cực. Với thâm niên hai mươi năm, hệ thống kinh tài này đã trở thành một lực lượng ma, một thứ hội kín, một thứ Bộ trong Bộ.

Vũ Nhôm bị khởi tố, tất nhiên phải bởi bộ phận An ninh điều tra "không được gì" từ chia chác của Vũ Nhôm. Vũ Nhôm là người thuộc biên chế của Tổng cục an ninh điều tra, như vậy, nếu chính Tổng cục An ninh điều tra khởi tố, thì người ký lệnh không thể là Thủ trưởng của Vũ Nhôm, tức là ông tướng phụ trách toàn bộ hệ thống công ty bình phong, trong đó có Vũ Nhôm. Và nếu Vũ Nhôm đã được báo trước để thu gom tiền vốn từ cách đây hai tháng, thì cái phe chống lại quyết định khởi tố đương nhiên đã có kế hoạch. Không ai khác có thể làm trước cho Vũ Nhôm cả 3 hộ chiếu, trong đó gồm một Hộ chiếu giả.

Người ta biết lệnh khởi tố do ai ký, và không khó tìm ra hệ thống những kẻ báo trước cho Vũ Nhôm từ rất sớm do ai cầm đầu và gồm những ai?

Đấy là chưa kể, ngay bộ hồ sơ mật mà Vũ Nhôm đang có trong tay, tố cáo vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, chính An ninh điều tra là người cung cấp, một là hy vọng tầm quan trọng của hồ sơ có thể giúp Vũ Nhôm có vé may bay đi Đức, mặt khác lại có thể do chính bộ phận chống lại chủ trương bắt cóc lợi dụng Vũ Nhôm để lật tẩy phe chủ trương, trong đó chắc chắn có liên quan tới chính Tổng Bí thư. Nếu điều này xảy ra, thì có thể nghĩ rằng tập hồ sơ đó do chính Tô Lâm hoặc người của Tô Lâm cung cấp.

Người ta đã biết từ lâu rằng có hai Bộ trong Bộ công an. Một Bộ gắn kết với hệ thống kinh tài, các công ty bình phong, và một Bộ không "xơ múi gì" từ các nguồn lợi đó. Nhưng vụ án Vũ Nhôm có điểm tương tự như vụ Trịnh Xuân Thanh, đều xuất phát từ lỗi cá nhân. Trịnh tự lộ vì máu hưởng lạc. Còn Vũ chết lại vì thói "coi trời bằng vung". Tưởng là ngẫu nhiên, nhưng thực chất thì không thoát khỏi quy luật: "quái sinh thì sớm muộn cũng phải chết".

Tương tự như vậy, người ta cũng biết từ gần ba chục năm nay, luôn có hai Bộ rõ rệt trong Bộ Quốc phòng. Một Bộ gắn với các tập đoàn kinh tế, và một Bộ chỉ làm công tác chính trị, đào tạo và huấn luyện. Bắt đầu từ chủ trương cho quân đội làm kinh tế. Hết chiến tranh. Nền kinh tế đứng trước nguy cơ sụp đổ với lạm phát tới 1800%. Ngân sách ngoài tiền tước đoạt của "tư bản tư nhân", không có nguồn thu nào. Một đội quân trên 2 triệu miệng ăn là một thứ không thể nuôi nổi. Giải ngũ một đội quân vừa về từ cõi chết mà không có việc làm, không nghề nghiệp, không thu nhập thì xã hội không thể không loạn, chế độ không thể không sụp đổ.

Quyết định tổ chức quân đội đi lập khu kinh tế, đi khai hoang, đi trồng rừng, trông lúa, trồng dứa v.v... làm bất cứ gì có thể tự nuôi nhau. Nhưng khốn nạn nằm ở Công ty Sư đoàn 319, là một loại công ty kinh doanh. 319 có tất cả các lợi thế về nhân công, về phương tiện thiết bị quân sự, về các ưu thế địa điểm và ưu tiên quốc phòng. Không giống các công ty kinh doanh khác, 319 lập lờ giữa ngân sách quốc phòng với nguyên tắc hạch toán kế toán. Những năm đầu tiên, lợi nhuận quá dễ dàng đã làm lãnh đạo đảng tối mắt. 319 không những không cần tới ngân sách, mà ngược lại nộp lên cấp trên những khoản tiền không ai ngờ!

Nhưng với thời gian, 319 trở thành một thứ tập đoàn lũng đoạn. Cậy thế quốc phòng bất chấp luật pháp và khai thác tất cả những nguồn tài nguyên thuộc quốc phòng quản lý để tạo ra lợi nhuận. Đặc biệt là những khu đất do quốc phòng quản lý ngay từ những ngày đầu tiếp quản từ chế độ VNCH, mặc dù với thời gian tính chất quân sự không còn giá trị, nhưng Bộ Quốc phòng kiên quyết giữ lại chia chác, phân phối cho nhau, hoặc bán cho các nhà đầu tư nước ngoài, giành những khoản ngoại tệ kếch xù.

Những hoạt động như vậy làm cho một loạt các sĩ quan cấp cao trở nên giàu có, xa hoa và sa đọa, trong khi những sĩ quan chỉ hương lương thì vật vã tìm kiếm cách nuôi sống gia đình. Cũng cùng hàm cùng cấp, nhưng thu nhập có thể chênh nhau hàng chục, thậm chí hàng trăm lần. Và đặc biệt là hàng ngũ các sĩ quan này lại thăng quan tiến chức nhanh kỳ lạ.

Ngân hàng Quân đội và đặc biệt là siêu Tập đoàn Viettel là những tổ chức kinh tài của Quân đội theo khuôn mẫu của 319. Hàng ngũ tướng tá giàu có là nhờ những tập đoàn siêu lợi nhuận này.

Ba chục năm, hàng ngũ những quan chỉ huy cao cấp nhất trong Quân đội không một người nào có thể còn nguyên vẹn trong sạch, tức là tay không thể một lần nhúng bùn hoặc nhận bùn từ tay người khác. Không một ai, không một thế lực nào được phép đụng đến lãnh địa đó. Chế độ, nếu đụng đến sẽ không tránh khỏi sụp đổ. Nhưng ba chục năm đủ để biến bộ Quốc phòng thành hai Bộ không có gì chia sẻ với nhau được, và không sớm thì muộn sẽ "sống mái" với nhau.

Vụ Út Trọc có nguy cơ khơi mào cho một cuộc chiến nội bộ, vì thế lập tức nhận được chỉ thị cấm các báo được nhắc đến và xóa mọi dấu vết có thể. Nhưng đó là điều không thể. Vì mâu thuẫn giữa "hai bộ" là chuyện từ nhiều chục năm nay, không thể một chốc một lát hay chỉ vì cùng phải "trung thành" với đảng mà bỏ qua hoặc nhân nhượng cho nhau, vả lại, một sự thật khi chui ra khỏi bọc thì không thể thu hồi. Báo chí có thể không nói gì, nhưng chuyện xảy ra thì vẫn cứ xảy ra. Nó có thể không ầm ĩ, nhưng âm thầm để bùng ra thành một vụ nổ vào lúc nào đó.

Ở đây xuất hiện một loại nghịch lý đặc biệt. Hệ thống các "Bộ đen" trong Bộ máy Công An và Quân đội là một thực tế tồn tại từ rất lâu và ai cũng biết, nhưng không ai trong số những người ăn lộc của chế độ muốn để lộ ra những mụn ghẻ đó. Ông Trọng không thể và không dám nhận gì từ phía các "Bộ đen" đó, nhưng ông Trọng biết chúng vẫn chia nhau sau lưng ông và ông buộc phải làm bình phong che chắn cho chúng, để người ta không thấy cái chế độ mà ông bảo vệ bằng được là một thứ chế độ thối ruỗng từ trong. Nhưng nếu ông nhận, thì dù một thứ "nhận" không ra gì, ông cũng thành thằng hề cho chúng giật dây. Cho nên trong tư cách người đúng đầu chế độ, ông càng được tiếng trong sạch càng lợi cho chúng, càng tạo ra lá chắn an toàn cho lòng tham đốn mạt của chúng. Ông đang là một con ngoáo ộp cho Ngô Xuân Lịch để ông này công khai chống lại chủ trương Quân đội thôi làm kinh tế. Ông ta đang che chắn cho Viettel, và muốn nhân lên, tạo ra hai, ba Viettel nữa, nhưng do được "đảng lãnh đạo trực tiếp". Ông ta sẽ phá nát quân đội nhân danh ông Tổng bí thư đảng.

Ông Trọng có thể học ở Tàu cộng rất nhiều, đặc biệt là cách sử dụng Ban Kiểm tra trung ương kết hợp với Ban Tổ chức trung ương, vừa dùng quyền kỷ luật để tước bỏ, vừa dùng quyền sắp đặt để ban phát và quyết định sinh mệnh của hệ thống. Nhưng ông Trọng quá sợ hãi bạo lực. Ông không dám sờ tới những kẻ có vũ khí trong tay. Trong khi Tập ưu tiên trấn áp hàng ngũ tướng tá, dùng cải tổ quân đội để loại bỏ và thiết lập trật tự, ban phát theo ý mình, thì ông Trọng như câm như điếc trước sự ngông nghênh, ngạo mạn của ông Ngô Xuân Lịch.

Vũ Nhôm là bom nổ trong lòng Bộ Công an, đó là một sự kiện quan trọng, nhưng người ta sẽ phải để mắt nhiều hơn tới ông Ngô Xuân Lịch, bởi vì, Út Trọc được xử lý như thế nào, sẽ cho thấy chế độ mà ông Trọng cố ra sức gồng giữ cho nó đứng, có đủ sức tồn tại tiếp hay sụp xuống cùng với sức khỏe của ông. Và bởi vì, sức người không cản được bước đi của lịch sử. Sự mục ruỗng của một chế độ chính trị có nguyên nhân từ cơ cấu của thể chế, không phải do ý chí chủ quan của con người. Cái chế độ độc đảng phi dân chủ sẽ tự nó tiêu vong bất chấp sự cưỡng lại của ông.

06.01.2018

Bùi Quang Vơm


   OfflinePersonal Gallery of saohomView user's profileSend private message
kalua




Joined: 22 Apr 2012
Posts: 698

PostPosted: Wed Jan 10, 2018 7:35 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Thăng... ơi Thăng ơi Thăng, Thăng có nhớ không Thăng!?
Nhật Phong


(Danlambao) - Nhớ đôi mắt thất thần của Thầy trụ trì già Thích Không Tánh bên khung cảnh bị san bằng của ngôi chùa Liên Trì. Nơi cửa Phật tôn nghiêm bị giật sập, san bằng để nhà cầm quyền cướp đất. Ngôi Chùa Liên Trì (phường An Khánh, quận 2) tồn tại hơn nửa thế kỷ bên dòng sông Sài Gòn đã lọt vào đôi mắt “thèm thuồng” của đám quan lại thành Hồ bởi nằm ở vị trí “vàng”, giá đất cao.

Image


Bởi thế, ngày 8/9/2016, nhà cầm quyền thành Hồ đã dùng một lực lượng lên tới 500 người đủ mọi lực lượng với máy ủi, xà beng, dùi cui để phá chùa, cướp đất. Nhiều tượng Phật bị xúc đổ, sư sãi bị cưỡng ép thô bạo rời chùa, bài vị, tro cốt quăng quật khắp nơi...

Những ngày ấy, Thăng là bí thư cộng sản thành Hồ.

Cũng vào những ngày ấy, nhớ đôi mắt đau đớn, căm hờn của bà mẹ trẻ Hoàng Mỹ Uyên ôm con nhỏ vào lòng tránh đòn thù hiểm ác của lực lượng bảo vệ chế độ ở công viên 30/04. Cô ôm con nhỏ vào lòng để tránh hơi cay, tránh dùi cui, tránh những bàn tay thô bạo nhớp nhúa của đám sai nha côn an, an ninh cộng sản.


Image


Những ngày tháng 5/2016 ấy, côn an côn đồ Hồ Chí Minh đàn áp không nương tay với những người xuống đường, biểu tình ôn hòa vì môi trường, yêu cầu đóng cửa Formosa. Hàng trăm người bị đánh đập, bị giam giữ trái phép, bị xúc phạm nhân phẩm, bị sách nhiễu, canh giữ, bắt cóc...

Những ngày ấy, Thăng là bí thư cộng sản thành Hồ.

Image


Nhớ đôi mắt uất hận của nghệ sĩ Kim Chi khi bà bị khống chế, bắt lên xe nhằm ngăn cản bà thắp nén nhang cho hương hồn những người con nước Việt đã ngã xuống vì bảo vệ chủ quyền của tổ quốc tại tượng đài Trần Hưng Đạo (Bến Bạch Đằng, quận 1, Sài Gòn).


Từ sáng sớm 17/2/ 2017, toàn bộ khu vực tượng đài Trần Hưng Đạo, nơi được thông báo sẽ diễn ra lễ Tưởng niệm cuộc chiến biên giới phía Bắc đã bị bao vây kín bởi hàng chục người từ lực lượng Thanh niên Xung phong, CSCĐ, CSGT, côn an mang sắc phục, an ninh thường phục. Nhiều hàng rào sắt được dựng lên quanh các con đường nhỏ dẫn vào khu vực tượng đài. Nhiều nhà hoạt động bị giam lỏng tại nhà, một số khác bị bắt giữ, câu lưu, hành hung khi đến gần khu vực tưởng niệm.

Những ngày ấy, Thăng là bí thư cộng sản thành Hồ.

Và hôm nay, đôi tay Tư lệnh Bộ GTVT, Ủy viên Bộ Chó tránh, chúa đảng thành Hồ mang chiếc còng số 8 bước ra tòa. Rồi ngày mai sẽ là những tháng ngày đằng đẳng Thăng ngồi trong ngục tối. Ở nơi ấy, Thăng sẽ có những phút giây dài lê thê để nhớ những việc Thăng đã làm với với dân, với nước. Nhớ lời cha ông ta đã nói: “Gieo nhân nào, gặt quả đó” Thăng ơi!

10.01.2018
Nhật Phong


   OfflinePersonal Gallery of kaluaView user's profileSend private message
saohom




Joined: 26 Aug 2009
Posts: 1933

blank.gif
PostPosted: Sat Jan 13, 2018 5:29 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

Kim Chính Ân thấu cáy Moon Jae-in




Áp lực cấm vận kinh tế của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đã tác động mạnh lên cuộc sống ở Bắc Triều Tiên. Những lời kêu gọi đối thoại thống thiết của Tổng thống Moon Jae-in đã bị Kim Chính Ân bỏ ngoài tai và bị Tập Cận Bình đối xử khinh miệt khi đến Bắc Kinh, bất chấp lễ nghi ngoại giao.

Trong Thông điệp đầu năm 2018, Chủ tịch Bắc Triều Tiên tuyên bố sẽ gửi phái đoàn đàm phán về sự tham dự Thế vận hội Mùa Đông tại một thị trấn miền núi Pyeongchang ở Nam Hàn.

Hán Thành (Soul) đồng ý cử một phái đoàn năm người do Bộ trưởng Thống nhất, Cho Myoung-gyon sẽ đàm phán tại làng Bàn Môn Điếm vào ngày 9 tháng 1 năm 2018 với phái đoàn tương tự do Chủ tịch Uỷ ban Thống nhất Hoà bình, Ri Son-gwon lãnh đạo. Hán Thành hy vọng sẽ làm giảm căng thẳng trên Bán đảo Triều Tiên.

Phiên họp đầu tiên giữa hai phái đoàn Nam/Bắc Hàn khởi sự từ lúc 10 giờ sáng ngày 9 tháng 1 và kết thúc sau 12 tiếng đồng hồ, tức 8 giờ tối, kể cả các lần gián đoạn.

Image

Phái đoàn Bắc Hàn


Hai phái đoàn ra tuyên bố chung gởi cho báo chí: “Hai miền Nam/Bắc đồng ý hợp tác trong việc tạo điều kiện hòa giải và thống nhất bằng cách giảm căng thẳng quân sự và thiết lập một môi trường hòa bình … đồng ý về sự cần thiết để giảm căng thẳng quân sự và tổ chức các cuộc đàm phán quân sự để giải quyết mọi vấn đề nổi bật trong mối quan hệ liên-Triều”.

Bình Nhưỡng sẽ cử thêm lực sĩ, phái đoàn Uỷ ban Olympic, toán cổ vũ, đoàn hát trình diễn văn hoá, nhóm biểu diễn thái cực đạo, phái đoàn quan sát viên và báo chí, tham dự Thế vận hội.

Phần khai mạc đầy thiện chí, nhưng, sớm bộc lộ sự khác biệt quan trọng giữa hai phái đoàn về mục tiêu đàm phán.

Bộ trưởng Thống nhất Đại Hàn, Cheong Wa Dae đề nghị các cuộc đàm phán quân sự cũng như đoàn tụ gia đình diễn ra vào tháng Hai, và kêu gọi Bình Nhưỡng giảm các mối căng thẳng trên Bán đảo Triều Tiên, và nối lại đối thoại để thiết lập hoà bình bao gồm cả “phi-nguyên-tử”.

Lúc bế mạc, Ri Son-gwon bày tỏ vô cùng bất mãn vì phái đoàn Miền Nam đã đề cập tới việc phi-nguyên-tử ngay lúc bắt đầu họp.

Cộng đồng quốc tế quan tâm nhất đến nguy cơ nguyên tử trên Bán đảo Triều Tiên, ngược lại, Bình Nhưỡng không muốn đề cập.

Kim Chính Ân không che giấu trong thông điệp đầu năm 2018 đã đòi Nam Hàn chấm dứt các cuộc tập trận nguyên tử với các lực lượng bên ngoài để ly gián Donald Trump và Moon Jae-in.

Bắc Triều Tiên (Bắc Hàn) đã bắn thử 20 hoả tiễn đạn đạo kể cả hai hoả tiễn liên lục địa (ICBM) mang đầu đạn nguyên tử có thể đi tới Hoa Kỳ. Bình Nhưỡng cũng đã cho nổ thí nghiệm nguyên tử 6 lần, gồm cả loại khinh khí. Kim tuyên bố đã hoàn tất giai đoạn nguyên tử nên chẳng có gì để bàn cãi vấn đề “phi-nguyên-tử” với Moon vì Nam Hàn không có vũ khí nguyên tử thì lấy gì đàm phán.

Thời của Kim Chính Nhật cũng từng gửi lực sĩ tham dự sự kiện thế thao ở Nam Hàn và cho viên chức cao cấp tiếp xúc với Chính phủ Miền Nam. Câu chuyện chỉ đến đó là kết thúc. Lần này cũng thế, phái đoàn Bắc Hàn sẽ đòi Nam Hàn chấm dứt quan hệ quân sự với Hoa Kỳ và Nhật Bản để hai miền Nam/Bắc cùng nhau giải quyết.

Bình Nhưỡng tưởng rằng đang ở thế mạnh để ép Hoa Kỳ, Nhật Bản, Nam Hàn phải chấp nhận các điều kiện đặt ra. Có thể chỉ là ảo tưởng vì Liên minh này mạnh hơn cả Trung Cộng và Bắc Hàn hợp lại.

Tổng thống Moon Jae-in muốn đi theo Chính sách Ánh Dương (Sunshine Policy) của hai vị tổng thống liên tiếp Kim Đại Trung và Rho Moo-hyun (1998-2008). Thực tế, nhờ Kim và Rho mà Bắc Hàn không rơi vào nạn đói toàn diện, đồng thời, giúp cho Bình Nhưỡng điều kiện tiến hành chương trình vũ khí nguyên tử.

Image


Moon muốn làm khác với vị tiền nhiệm Park Geun-hye (2013-2017) nên đến Bắc Kinh khấu đầu tạ tội với Tập Cận Bình và ve vản Kim Chính Ân. (1) Moon phái Bộ trưởng Ngoại giao Kang Kyung-wha đến Tokyo hôm để đòi đàm phán lại Thoả ước Nô lệ Tình dục đã ký năm 2015 liên quan đến giai đoạn Nhật Bản cai trị Bán đảo Triều Tiên (1910-1945). Hành động này làm cho mối quan hệ Nhật-Hàn căng thẳng hơn. Nhưng, vào giờ chót Kang tuyến bố duy trì Thoả ước. (2) Moon muốn chứng tỏ đường lối ngoại giao độc lập, nhưng, Nam Hàn chưa đủ sức đương đầu với Trung Cộng và Bắc Hàn nên rồi sẽ gắn bó và thắt chặt hơn trong Liên minh Nhật Bản-Hoa Kỳ-Nam Hàn.

Khi tranh cử Moon hứa xét lại việc thiết đặt Hệ thống Phòng chống Hoả tiễn Giai đoạn chót (THAAD), nhưng, THAAD đã hoạt động để bảo vệ Nam Hàn. Moon hứa sẽ quyết định mọi biện pháp liên quan đến tình hình trên Bán đảo Triều Tiên. Moon sẽ làm gì khi lực lượng Mỹ bị tấn công, ngoại trừ phải hợp tác với Hoa Kỳ.

Bắc Kinh phái Phó Bộ trưởng Ngoại giao kiêm đặc sứ về vấn đề Bán đảo Triều Tiên đến Hán Thành vào ngày 5 và 6 tháng 1 để thúc đẩy việc nối lại cuộc đàm phán nguyên tử Sáu Bên (Mỹ, Nhật, Nam Hàn, Trung Cộng, Nga, Bắc Hàn).

Hoa Kỳ đồng ý hoãn lại các cuộc tập trận chung thường lệ với Nam Hàn vào Mùa Xuân, nhưng, lực lượng Mỹ vẫn hoạt động bình thường và lúc nào cũng sẵn sàng trong thời bình lẫn chiến tranh. Đối với Tổng thống Donald Trump thì mục tiêu phi-nguyên-tử trên Bán đảo Triều Tiên là quan trọng hơn hết. Vì thế, bất cứ biện pháp nào làm giảm căng thẳng để tạo điều kiện giải giới nguyên tử trên Bán Đảo Triều Tiên đều được ủng hộ.

Đàm phán Nam/Bắc Hàn rồi sẽ bị lãng quên sau khi Thế vận hội Mùa Đông ở thị trấn Pyeongchang kết thúc vào ngày 25 tháng Hai.

Bình Nhưỡng có thể thử hoả tiễn đạn đạo từ tháng Ba và Hoa Kỳ, Nam Hàn bắt đầu tập trận.

Chuyện đàm phán nguyên tử trên Bán đảo Triều Tiên chỉ xảy ra khi Bắc Kinh và Bình Nhưỡng thấy vũ khí nguyên tử chiến thuật được bố trí tại Nam Hàn và Nhật Bản.

Muốn chấm dứt nỗi sợ hải nguyên tử như nhau, buộc bốn quốc gia Đông Bắc Á phải chấp nhận tình trạng phi-vũ-khí-nguyên-tử trên Bán đảo Triều Tiên.

Đại-Dương

Jan 9, 2018

Tài liệu tham khảo:

– Japan Rejects South Korean Call for Extra Steps Over ‘Comfort Women’ (Reuters)
– Gov’t to Announce Decision on Sex Slaves Deal (Chosun Ilbo)
– Koreas agree to military talks, NK confirms PyeongChang participation (Korea Herald)
– US wants diplomatic solution to NK nuclear crisis: CIA chief (Yonhap)
– South Korea’s Real Fight is With China, Not Japan (Diplomat)


   OfflinePersonal Gallery of saohomView user's profileSend private message
Display posts from previous:      
Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic

View next topic
View previous topic
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum
You cannot attach files in this forum
You cannot download files in this forum


All times are GMT

Board Security

31619 Attacks blocked
Powered by phpBB2 Plus, Artikelverzeichnis and Webkatalog based on phpBB © 2001/6 phpBB Group :: FI Theme :: Mods and Credits