HồNgọcCẩn Forum Index Ho Ngoc CanPortal
 FAQ  •  Search  •  Preferences  •  Usergroups  •  Register  •  Profile  •  Log in to check your private messages  •  Log in
Calendar 
View next topic
View previous topic

Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic
Author Message
saohom




Joined: 26 Aug 2009
Posts: 1933

blank.gif
PostPosted: Fri Dec 22, 2017 5:07 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

Sự thật nào sau bức ảnh này?

Image
Chiếc ghế để trống bên trái Nguyễn Phú Trọng ghi tên Đinh Thế Huynh

Bùi Quang Vơm


(Danlambao) - Sáng ngày 8/12/2017, trong cuộc họp có lẽ được triệu tập bất ngờ, do đích thân Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ trì, được công bố là rất quan trọng, nhưng lại với một nội dung chung chung: "Bộ chính trị cho ý kiến về công tác cán bộ". Có nhiều bức ảnh được chụp và đưa lên hầu hết các tờ báo chính thống. Nhưng bức ảnh có chiếc ghế để trống bên cạnh ông Trọng, có một lý do đặc biệt. Nó đặc biệt vì chưa bao giờ có hiện tượng như vậy.

Đây là chiếc ghế có bảng ghi danh Đinh Thế Huynh, thường trực Ban bí thư. Ông Đinh Thế Huynh vắng mặt trong các sinh hoạt của Bộ Chính trị và Trung Ương đảng từ sau Hội nghị Trung ương 5, ngày 10/05. Đến bây giờ, duy nhất chỉ có một thông tin cho biết ông Đinh Thế Huynh đang nghỉ dưỡng bệnh. Thông tin này không phải là một thông báo chính thức về tình trạng sức khỏe của ông, mà giải thích lý do Bộ Chính trị quyết định phân công ông Trần Quốc Vượng, trưởng ban Kiểm tra Trung ương "tham gia thường trực Ban Bí thư trong thời gian ông Đinh Thế Huynh điều trị bệnh". Không nói ông Huynh điều trị bệnh gì, tình trạng như thế nào và khả năng tiến triển ra sao.

Đã hơn nửa năm, ông Huynh vắng mặt. Mọi cuộc họp có mặt cả ông Trọng, ông Phúc và ông Quang, bao giờ ghế của ông Trọng cũng ở giữa, ông Phúc bên phải và ông Quang ở bên trái. Nếu là cuộc họp với một cơ quan nào đó mà có sự tham dự của cả ba ông, thì ông Trọng ở giữa, thủ trưởng của cơ quan đó là người liền bên trái, liền bên phải là ông Quang, sau ông Quang mới là ông Phúc. Trong bất cứ một cuộc họp hay hội nghị nào, người liền bên trái ông Trọng cũng là người "thứ hai". Người thứ ba là người ngồi bên phải ông, người thứ tư ngồi liền bên người thứ hai, người thứ năm là người ngồi kế tiếp người thứ ba... Không có quy định thành văn nào, nhưng người ta đã quen như vậy. Một tập quán khác: không bao giờ xếp ghế cho người đã biết là không thể có mặt. Vì vậy mà chiếc ghế thứ hai không phải của ông Phúc cũng không phải của ông Quang, nhưng được để trống, mặc dù ai cũng đã biết chủ nhân của nó nghỉ bệnh từ hơn nửa năm.

Người ta buộc phải hiểu, đây là một việc cố ý và nó phải truyền tải một thông điệp nào đó.

Ông Huynh vẫn là con bài chủ của ông Trọng?

Giả thiết này có nghĩa là: Từ trước đến nay, ông Đinh vẫn là người của ông Trọng, của phe ông Trọng. Việc ốm bệnh của ông là chuyện thật, chuyện không muốn. Như vậy, sẽ không có chuyện ông Đinh đi Mỹ tháng 10 năm 2016 để tố cáo ông Trọng, mà chỉ đơn thuần là nằm trong chương trình thăm dò nền chính trị Mỹ, xác định khả năng trúng cử của ông Trump, để từ đó dự thảo kế hoạch cho một tương lai của chế độ với tư cách người đứng đầu Quốc gia trong vị trí Tổng bí thư. Vị trí thứ hai trong đảng và thay thế ông Trọng vẫn luôn là của ông.

Việc cố tình để trống chiếc ghế kế cận, có ý nghĩa thông báo rằng ông Huynh vẫn ngồi đấy, ông ấy đã bình phục và sẽ nhanh chóng trở lại? Việc này nhắc cho ông Phúc biết rằng người kế cận chưa phải là ông, và nhấn mạnh vị trí cách biệt của ông Quang, một mặt dập tắt ảo tưởng tham vọng của ông Quang, một mặt bắn tín hiệu với những kẻ rắp tâm vận động cho ông Quang để thông qua ông Quang, đoạt lại quyền kiểm soát chính trường, là việc làm vô ích. Hãy nhớ rằng điều kiện để một ứng viên được bầu vào vị trí Tổng bí thư, là phải do Tổng bí thư đương nhiệm tiến cử, ngược lại phải được Tổng bí thư đương nhiệm chấp nhận.

Nếu có kẻ đứng sau ông Quang, thì không khó đoán, người đó là ông Dũng. Nếu ông Quang có thể thực hành được quyền lực và trở thành một trong những nhân vật có quyền lực nhất của chế độ là nhờ ông Dũng và trong suốt thời kỳ trị vì của ông Dũng. Nếu ông Quang đã được chia quyền lực thì khó có thể tin được là ông không được chia gì từ những thứ kiếm được bằng quyền lực.

Ông Quang đứng ở vị trí số một là một bảo đảm cho ông Dũng, cho các con ông Dũng và hệ thống những kẻ từng kiếm chác từ sự che chắn của ông Dũng. Đây có thể là cố gắng cuối cùng của ông Dũng. Nhiều người, trong đó, cả thủ hạ, lẫn những tên ăn trộm không thuộc cùng dây, nhưng nếu ông "chết", sẽ đương nhiên "chết" theo, vẫn thường mỉa ông Dũng là "có gan ăn cắp, nhưng không có gan chịu đòn". Tệ hơn, có kẻ còn nói: "vừa đ… vừa run thì làm trò mẹ gì!".

Phía trước ông Dũng không còn gì. Chiếc xe biển xanh 7 chỗ ngồi, số đăng ký 29A đang ở đâu đó rất gần ông, có thể xuất hiện trong sân nhà ông bất cứ lúc nào, như đã xuất hiện trước chung cư nhà ông Thăng, chiều tối ngày 8/12 vừa rồi.

Theo kịch bản này, ông Đinh sắp xuất hiện lại. Vào giữa năm 2018 chẳng hạn. Ông Trọng sẽ đề cử ông Đinh vào vị trí Tổng Bí thư, rút về làm cố vấn cao cấp, một loại Thái thượng hoàng. Ông Đinh lên Tổng bí thư. Ông Vượng chính thức nhận chức Thường trực ban bí thư. Ông Nguyễn Xuân Thắng chính thức nhận chức chủ tịch Hội đồng lý luận, kiêm chức trưởng Ban Tuyên giáo thay cho ông Thưởng chuyển sang làm Trưởng ban kiểm tra trung ương. Trung ương 7 bầu bổ sung ông Phan Bá Trạc và ông Nguyễn Xuân Thắng vào ủy viên Bộ chính trị. Ông Đinh Thế Huynh làm Tổng bí thư, thì những Hiệp định ông Trọng ký với Trung Quốc sẽ chậm thực hiện rồi "thành bùn", hợp tác với Mỹ và châu Âu sẽ thực chất hơn. Ân oán cá nhân sẽ được trút bỏ khỏi sinh hoạt chính trị. Bộ chính trị sẽ chỉ còn 17 người. Tham nhũng sẽ có diện mạo khác. Ông Nguyễn Văn Bình và ông Hoàng Trung Hải sẽ thôi uỷ viên Bộ chính trị, nhưng Ông Quang, ông Phúc sẽ không bị "sờ" đến. Ông Dũng có thể bị thả nổi cho pháp luật, sau khi cho nghỉ sinh hoạt đảng.

Giả thiết hai: Ông Huynh đã được cho nghỉ?

Việc để ghế trống chỉ để nhắc lại một sự khẳng định rằng ông Huynh đã không còn sinh hoạt.

Ngày 28/7/2017, sau khi xem xét đề nghị của Ban Tổ chức Trung ương về việc phân công Ủy viên Bộ Chính trị tham gia Thường trực Ban Bí thư, Bộ Chính trị đã quyết định: Trong thời gian ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư điều trị bệnh; phân công ông Trần Quốc Vượng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương tham gia Thường trực Ban Bí thư.

Nhưng sau cái ngày 8/12 định mệnh đúng một tuần, chiều 14/12, tại Hà Nội, "Hội đồng Lý luận Trung ương tổ chức Lễ công bố Quyết định của Bộ Chính trị về việc phân công phụ trách Hội đồng Lý luận Trung ương cho đồng chí Nguyễn Xuân Thắng, Bí Thư Trung ương Đảng, Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương phụ trách Hội đồng Lý luận Trung ương trong thời gian đồng chí Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương nghỉ công tác để chữa bệnh".

Như vậy là cả hai chức danh của ông Huynh, "Thường trực Ban bí thư" được giao lại cho ông Trần Quốc Vượng, và "Chủ tịch Hội đồng lý luận Trung ương" giao lại cho ông Thắng. Nếu ông Đinh quay lại thì ngồi vào đâu? Theo một loại luật không lời, ông Huynh sẽ không còn giữ hai chức vụ này nữa, ngay cả khi ông quay lại mà không bị kỷ luật.

Ông Huynh làm Chủ tịch Hội đồng lý luận từ năm 2011. Sau đại hội XII, tháng 2/2016, ông được bầu vào vị trí Thường vụ Ban bí thư, thay ông Lê Hồng Anh, theo thông lệ, Thường trực Ban bí thư sẽ không kiêm chức chủ tịch Hội đồng lý luận, nhưng không hiểu vì sao, tháng 7/2016, khi Bộ chính trị công bố thành lập Hội đồng lý luận nhiệm kỳ XII, ông Huynh vẫn giữ chức Chủ tịch.

Hội thảo Lý luận Trung Việt lần thứ XII tại Hà Nội, theo kế hoạch tổ chức vào dịp tháng 10-11/2016, đã tưởng như bị hủy, bởi những xung đột căng thẳng do việc Trung Quốc cơi nới vụng trộm và quân sự hóa các đảo đá chiếm đoạt phi pháp. Nó luôn bị hoãn, nhưng cuối cùng, đảng cộng sản Việt Nam đã nhượng bộ và tổ chức vớt vào ngày cuối cùng của năm, ngày 23/12, vì từ sau Nôel sẽ không có hoạt động quốc tế. Tuy vậy, đã xảy ra một chi tiết đặc biệt: Hội thảo không do ông Đinh Thế Huynh làm trưởng đoàn phía Việt Nam. Thông thường, đại diện mỗi bên là ủy viên Bộ chính trị, Chủ tịch Hội Đồng lý luận kiêm trưởng Ban tuyên giáo của mỗi đảng, nhưng kỳ hội thảo này, trưởng đoàn phía Việt Nam do ông Phạm Minh Chính mới được bổ nhiệm trưởng Ban Tổ chức Trung ương đảm nhận. Ông Chính xuất thân kỹ sư xây dựng, 10 năm làm công an.

Người ta đồn ông Huynh từ chối làm việc với Trung Quốc, việc chuyển vai trò trưởng đoàn sang cho ông Trưởng Ban tổ chức là thái độ bất tuân Bộ chính trị?. Không rõ đây là thái độ đại diện cho lập trường thống nhất trong Bộ chính trị, hay chỉ là thái độ của ông Huynh, nhưng chắc chắn trong Bộ chính trị có người ủng hộ có người không. Có nghĩa là có phân hóa và chia rẽ. Việc này xảy ra sau chuyến ông Huynh đi Mỹ về. Có thể việc tiếp cận với giới lãnh đạo chính trị Mỹ, đã củng cố thái độ cứng rắn của ông Huynh trước tư tưởng bành trướng thâm căn của Đảng cộng sản và lãnh đạo cầm quyền Trung Quốc.

Trong cuộc họp vào 10h sáng ngày 8/12, người duy nhất vắng mặt là ông Trần Quốc Vượng. Nếu liên hệ với tất cả những diễn biến sau đó vào buổi chiều cùng ngày, người ta suy đoán rằng ông Vượng chính là lãnh đạo cao nhất trực tiếp chỉ huy chiến dịch bắt ông Đinh La Thăng. Chúng ta đã biết chiến dịch bắt ông Đinh La Thăng được lên kế hoạch chi tiết và với nhũng thủ đoạn. Tất cả những thủ đoạn được áp dụng cho chiến dịch này nhằm tới những ai? Trong cả hai hội nghị quan trọng, Hội nghị Bộ chính trị về công tác cán bộ vào buổi sáng và Hội nghị Hội đồng Quốc phòng An ninh vào buổi chiều, có mặt cả bốn ông Quang, Phúc, Tô Lâm, và Phạm Bình Minh. Nếu các ông này không được biết chi tiết chiến dịch, thì chính các ông là đối tượng cách ly khỏi chiến dịch.

Image
Trần Quốc Vượng, người duy nhất vắng mặt suốt cuộc họp



Như vậy, việc để trống chiếc ghế bên cạnh ông Trọng mang tên ông Huynh, một nhân vật được coi như đã bị loại, thì người thay vào đó là ai? Người ta sẽ hỏi một cách tự nhiên: tại sao ông Quang lại phải ngồi cách ra? Đơn giản là vì vị trí đó không phải của ông Quang.

Ông Huynh bị loại cùng nghĩa với việc nội bộ Bộ chính trị đã bị phân hóa nghiêm trọng. Ông Trọng và vài người theo ông Trọng vẫn giữ nguyên tắc dựa hẳn vào Trung Quốc để bảo vệ chế độ, bất kể nguy cơ lấn sâu vào sự phụ thuộc và nguy cơ mất quyền kiểm soát chủ quyền quốc gia.

Ông Huynh không hề mất chức?

Tuy vậy, có thể có một loại "sự thật" khác: Ông Huynh không bị kỷ luật hay bị thôi chức, việc ông Vượng được giao "tham gia Thường trực Ban bí thư" không có nghĩa là đã được giao thay thế ông Đinh Thế Huynh. Nếu một ngày ông Huynh quay về, thì mọi chuyện sẽ trở lại nguyên trạng trước đó. Chuyện ông Vượng kế cận vị trí thay thế Tổng Bí thư như đồn đại, hay ai đó cố tình tạo ra một cảm giác như vậy, là chuyện thất thiệt. Hình ảnh chiếc ghế bỏ trống xác định rằng Bộ chính trị, cụ thể là các thành viên của Bộ chính trị không thừa nhận vai trò thứ hai của ông Vượng, bất kể có hay không có ý định của ông Trọng dành chiếc ghế đó cho ông Vượng.

Như vậy, có thể ông Đinh Thế Huynh "sắp hồi phục sức khỏe" và có thể sắp quay lại sinh hoạt và đảm nhiệm bình thường chức vụ Thường trực Ban bí thư. Nếu có chuyện ông Huynh quay lại, có khả năng ông Trọng sẽ chính thức công bố rút lui giữa nhiệm kỳ vào dịp hội nghị trung ương 8 giữa năm 2018, hoặc ít nhất cũng sẽ công bố không ứng cử tiếp vào Đại hội 13, có nghĩa là từ hội nghị TƯ 9 trở đi, các Hội nghị TƯ sẽ có thêm nội dung thảo luận cơ cấu dự kiến Ban chấp hành và Bộ chính trị mới cho nhiệm kỳ 13.

Trước đây, việc ông Đinh thế Huynh đột ngột biến khỏi chính trường được gắn với sự thất sủng của ông với chính Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sau chuyến đi Mỹ tháng 10 năm 2016, vì có tin ông Huynh tiết lộ với chính phủ Mỹ quan điểm kiên trì liên kết với Trung quốc để bảo vệ chế độ của ông Trọng. Với ông Trọng, chế độ và lý tưởng cộng sản quan trọng hơn tiến bộ xã hội gắn với tự do dân chủ, việc quan hệ với Mỹ chỉ là hình thức bề mặt.

Việc buộc phải để trống chiếc ghế thứ hai chứng tỏ vị trí thứ hai trong Bộ chính trị tiếp tục được giành cho ông Đinh Thế Huynh. Ông Trọng đã buộc phải nhượng bộ. Nếu đúng như vậy, có thể khẳng định được một điều rằng, xu thế dựa vào Tàu, đồng nghĩa với xu thế bảo lưu chủ nghĩa Mác và bảo lưu chế độ XHCN trong Bộ chính trị đã không còn giữ thế thượng phong.

Gần đây, mặc dù trong các lần xuất hiện, ông Trọng vẫn luôn cố giữ vẻ lạc quan, không lộ gì, nhưng nhiều người đã bắt gặp những biểu hiện sự mệt mỏi. Nhà báo tự do Phạm Chí Dũng đoán "hình như ông đã muốn nghỉ". Nhìn ảnh của ông, có người nhận xét "tóc của ông Trọng rụng, thưa đi nhiều, mu mắt của ông sụp nhiều hơn, mặt chảy sệ xuống, da mồi hơn...". Và cái tin đồn ông đột quỵ do trụy tim phải đi Singapore vừa rồi, có thể thật hay ít ra có nguồn gốc từ sự thật. Chiến dịch chống tham nhũng mà ông phát động, đang phát triển như một phản ứng nhiệt hạch, không có giới hạn, không có điểm dừng, và đang không thể kiểm soát. Vụ thâu tóm Sacombank, vụ Mobilphone, vụ BOT, thực chất là vị xẻ thịt ODA dính đế cao cấp v.v... theo đà phát triển của tình hình, thì nếu thêm một vụ án kiểu Đinh La Thăng nữa, chắc với tuổi ông, trụy tim cũng không gây nghi ngờ.

Nhưng điều ông Trọng có lẽ lo ngại chính là đối thủ đang tìm cách thủ tiêu ông. Cái loại tin nhảm ông bị trụy tim, có cái gì lặp lại chuyện ông Phùng Quang Thanh bị ám sát tại Pháp. Giả mà thật, thật nhưng giả. Nếu việc tổ chức ám sát thành công thì giả hóa thật, ngược lại thì ám sát thật nhưng thất bại, hóa thành chuyện giả.

Quỹ thời gian trời phật cho ông Trọng không còn nhiều, ông cũng phải tính tới chuyện giành chút yên tĩnh cuối đời.

Nếu sự tiếp tục trên ngai vàng quyền lực của ông Trọng được xác định kết thúc, hoặc không còn chắc chắn nữa, thì việc định hình nhân vật thay thế bắt buộc phải được đặt ra, và cùng với vị trí thứ nhất đó, những vị trí tiếp theo tất nhiên tự động thành hình.

Diễn biến trên sân khấu nhiều tháng nay cho thấy ông Trọng hoàn toàn đơn độc. Bên cạnh ông hiện nay chỉ có mặt ba nhân vật, Trần Quốc Vượng, Phạm Minh Chính và Ngô Xuân Lịch. Nếu có thể kể tên kẻ thứ tư, thì đó là tên một nhân vật làm trái ngành nghề nhưng nổi tiếng cơ hội, là bộ trưởng 4T Trương Minh Tuấn. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân chưa bộc lộ nhiều. Với bề ngoài ủng hộ chống tham nhũng, người ta có cảm giác là bà đứng về phía Tổng bí thư. Nhưng cảm giác đó có thể không đúng. Ở bà Ngân ẩn hiện một dòng chảy ngầm, chứa đựng không ít sức mạnh. Chưa rõ dòng chảy này về đâu, nhưng chắc 100% không về hướng Trung Quốc.

Từ những chuyện này, người ta có thể phỏng đoán, sự thống trị của ông vua thủ cựu, lạc hậu, hão huyền và ngoan cố đang kết thúc. Chủ nghĩa Mác và Chủ nghĩa Cộng sản đang trút những hơi thở có thể cuối cùng. Số phận của chế độ độc đảng cộng sản sắp hết cùng với sự ra đi không thể cưỡng lại của ông Trọng.

Bởi vì, ông Đinh Thế Huynh biến khỏi sân khấu khi chưa kịp trả lời ông Võ Văn Thưởng về một bản hướng dẫn đối thoại với những cá nhân có ý kiến khác với đảng cộng sản. Người ta biết chắc chắn rằng, lúc đó ông giữ chân Thường trực Ban bí thư, người thứ hai, chỉ dưới một người, kiêm chủ tịch Hội đồng lý luận, cấp trên trực tiếp của Ban Tuyên giáo Trung ương, nếu ông Võ Văn Thưởng phát biểu "Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận...", thì không thể ngoài chủ trương của ông Huynh, chưa nói chính là chủ trương của ông Huynh. Và theo hứa hẹn của ông Thưởng thì Ban bí thư đang soạn thảo và sẽ ban hành bản hướng dẫn đó.

Nhưng cũng chính vì món nợ này, vì chính cái bản "hướng dẫn đối thoại" mà ông Huynh định đáp ứng chờ đợi của ông Thưởng, mà ông buộc phải "biến", dù có thể là "tạm", khỏi sân khấu chính trị, để "nghiền ngẫm" về những "sai phạm có thể", trong ý định đối thoại với những người có ý kiến khác với chủ trương của đảng.

Lần đầu tiên người ta chính thức công khai sự vắng mặt của ông Huynh trong vị trí người "thứ Hai" của chế độ có lẽ báo hiệu ngày quay lại của ông. Người ta vẫn không quên, ông Huynh là người đầu tiên đưa ra sáng kiến không xét đề bạt cán bộ theo lý lịch sửa đổi khác với lý lịch gốc khai khi kết nạp đảng viên. Chỉ một đòn đơn giản đủ để loại ông Quang ra khỏi mọi cuộc chiến.

Chính trị là sự tổng hợp các nghệ thuật lừa đảo? Nhưng những kẻ làm chính trị mà lừa đảo thì chỉ là những nhà chính trị ở giai đoạn cuối.

19.12.2017


Bùi Quang Vơm


   OfflinePersonal Gallery of saohomView user's profileSend private message
TheLang



Age: 59
Joined: 30 Oct 2008
Posts: 1826

france.gif
PostPosted: Thu Dec 28, 2017 3:11 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Còn Cộng Sản, còn tham nhũng
Ông Bút



(Danlambao) - Ở Việt Nam nhà nào cũng có vài cái vợt diệt muỗi, nó giống như vợt đánh vũ cầu, nhưng cán ngắn, bề mặt vợt bắt muỗi tròn và rộng hơn. Chiều chạng vạng, đến tối, người ta cầm phe phẩy, muỗi lọt lưới nghe "tách tách" sướng tai, khi đầy xác muỗi, phải dùng khăn lau sạch, rồi cứ thế tiếp tục diệt muỗi...

Bùn lầy nước đọng sinh ra muỗi, mòng, ruồi v.v... ngay tại Hà Nội, bây giờ còn những 42 khu chung cư, theo báo chí trong nước mô tả, không khác gì ổ chuột, mỗi hộ chỉ có 16 m2, chứa tới 5 người, mỗi tầng lầu có 38 phòng, mà chỉ có 2 nhà vệ sinh! Do đó đại tiện phải thực hiện ngay trong phòng, ban ngày đi đổ liền (đổ đâu?) nhưng ban đêm thì đành chịu... ngửi! Theo người dân nói mùa mưa còn đơ đỡ, mùa hè xông lên thối nồng nặc không chịu nổi, hàng ngàn người chen chúc trong một khu như vậy, mà chỉ có một hầm chứa phân, (gọi là bể phốt) lắm lúc bị tắc nghẽn, làm phân tràn ngược lên, 5, 6 người chen chúc trong phòng nhỏ, chỉ 16 m2, họ nói đứng lên ngồi xuống, phải cọ mặt vào nhau, vợ chồng "quan hệ" chỉ có tấm rèm mỏng che chắn.

Nhìn rộng ra những vùng khác, đời sống, sinh hoạt vệ sinh của người mình, cũng không khá hơn là bao, nên phát sinh muỗi, mòng, bệnh tật, điều khó tránh. Muỗi có khoảng 2700 loài, 35 thứ giống, vòng đời sinh sản lẩn quẩn của chúng chỉ có vài ngày, tới một tháng, cái vợt kia chẳng thấm tháp gì.

Kể từ khi Trọng lú, gióng trống khua chiêng, nhúm lò diệt tham nhũng, kể cũng khá thành tích, khoan hãy nói tới mục đích của Trọng, diệt bè đảng, để độc tôn cai trị nước Việt, theo trọn ý của Tàu phù.

Từ khi Cộng đảng cướp được chính quyền tới nay, họ đã thực hiện nhiều lần cướp của và giết người hiền lương, theo luật pháp của đảng đặt ra, xin bạn đọc cảm phiền, cho nhắc lại chuyện đã quá cũ:

1/ Cải cách ruộng đất miền Bắc, từ năm 1956

2/ Cải tạo Cộng Thương Nghiệp miền Nam 1976

3/ Bức bách người dân đô thị miền Nam đi kinh tế mới, để cướp nhà

4/ Sau 30/4/75 CS cướp đoạt rất nhiều tài sản miền Nam, họ gọi là chiến lợi phẩm, trong đó có 16 tấn vàng, chở về Bắc.

Tất cả tài sản cướp được, họ chia nhau hưởng, từ lâu rồi, bởi vậy thoáng chốc họ trở thành "tư bản đỏ, đại gia đỏ." Thấy người dân mình sợ hãi, nên suốt 60 mươi năm qua họ đã cướp liên tục, phần nhiều về sau này là đất, cưỡng chế, cưỡng chiếm, đền bù rẻ mạt, bán giá trên trời, tiền vô phát ngán, đến nỗi không thèm đếm! Như Trịnh Xuân Thanh, với vali kéo 14 tỷ.

CS đã ăn, đã ngốn suốt 60 năm, bây giờ bội thực lăn ra chết, chẳng cứ gì 24, 28 đứa, đang chờ tù, chờ chết (án tử hình), tất cả Cộng đảng, bệnh đã ăn sâu vào lục phủ ngũ tạng, hôm nay Trọng lú nhóm lò đốt, đốt vài chục tên, chúng nó chưa kịp sém, chưa kịp cháy, đã có hàng trăm tên khác thế chỗ. Bởi vì CS là ao tù, bùn lầy nước đọng, bao nhiêu chất bẩn, dơ dáy tích tụ suốt gần một thế kỷ qua, vì thế muỗi mòng tha hồ sinh sôi nẩy nở, "điển hình" trong lúc Trọng Lú cong lưng đốt lò, lửa cháy rần rật, thẩm phán Trần Thanh Toàn, đòi ăn hai triệu của hai cháu mồ côi, thật tội nghiệp, nguyên hai cháu này cha mẹ li dị, sau đó cha qua đời, cô của hai cháu, bà Nguyễn Thị Dung, làm đơn nhờ thẩm phán toàn xác nhận mồ côi, ông Toàn đòi ăn hai triệu, mới chứng! Đọc tin người viết bài này thấy thương người dân mình, thương lây cái ông thẩm phán kia, hai triệu có là bao, mà của gia đình cùng khổ, ông ta vẫn đòi ăn, chuyện xảy ra ngày 19/12/2017, coi ra cái lò của Trọng lú, chẳng nóng đít ai.

Tại sao đảng CS là ao tù?

Đất nước văn minh, tự do, dân chủ, chính quyền phân chia rõ ràng: Hành pháp, lập pháp, tư pháp, CS gùi vào một đống bùi nhùi "đảng lãnh đạo." Trước 30/4/1975, miền Nam tuy là nước dân chủ còn non trẻ, thế nhưng luật pháp rất rạch ròi, những người đang làm việc bên chính quyền, muốn ứng cử vào Hội Đồng Nhân Dân tỉnh, hoặc Thượng, Hạ Viện, phải đệ đơn từ chức, trước khi ứng cử, hình như một tháng, về Tư Pháp, tòa án hoàn toàn độc lập, không ai có thể chi phối được. Nhờ đó đất nước mới có điều kiện kèm hãm cái xấu, điều tệ hoành hành, dân biểu đại cho dân dám lên tiếng bênh vực, cho người dân khi cần, vì họ không vướng víu vào chính quyền, họ không phải sợ một uy quyền, mệnh lệnh của cấp trên. Hiện nay CS đào tạo Luật Sư thật lãng phí, nhiều phiên tòa, người bình thường cũng đoán được kết qủa, như phiên tòa xử mẹ Nấm, hoặc cô Trần Thị Nga, cùng những nhà tranh đấu khác, dù hàng ngàn Luật Sư, loại giỏi cũng không thay đổi gì được, vì đảng CS đã ra kết quả trước khi xử.

Cấm nói xấu lãnh đạo?

Mới đây CS ra đạo luật, cấm đảng viên bôi nhọ lãnh tụ, lãnh đạo đảng, cấm đòi hỏi tam quyền phân lập, xã hội dân sự, nếu đảng viên vi phạm sẽ bị khi trừ, còn người dân ở tù mọt gông, hoặc bắt vào đồn Công An, chuyển thẳng qua từ trần, hiện nay CS tự biết họ quá xấu, guồng máy đảng trị quá be bét, nên rất sợ tiếng nói trung thực.

Trước Công Nguyên, khoảng 500 năm, thời Xuân Thu Chiến Quốc, Tử Sản, giúp Trịnh Giản Công, ông có những cải cách, mang lại lợi ích cho đất nước, nhưng làm tình hình nhất thời bị bất ổn, dân chúng tụ tập tại các hương hiệu để bàn tán, các quan đề nghị Tử Sản đóng cửa các hương hiệu, Tử Sản nói: "

Người ta bàn tán có gì xấu? Họ nói điều gì tốt, ta nghe theo, điều gì xấu ta lấy đó mà sửa đổi, như vậy dân chúng là thầy của chúng ta vậy.

Ta nghĩ dùng lòng trung thành, lương thiện để giảm bớt oán thù của người khác, chứ chưa hề nghĩ đến việc cậy quyền, cậy thế mà có thể ngăn được lòng oán thù bao giờ, dùng quyền thế ngăn ngừa, có hiệu qủa trong tức thì, nhưng khác nào xây tường ngăn nước, nước càng cao tường càng dễ bị phá vỡ. Nếu biết dùng phương pháp khai thông nước, thì có thể yên ổn, dẫn nước chảy vào biển cả.

Đối xử với những bàn tán, nghị luận của người dân, cũng như đối xử với nước, phải cho dân chúng có chỗ nghị luận, thì mới không tích chứa oán thù thành tai họa, vì thế không nên đóng cửa các hương hiệu. Cứ xem những lời nghị luận của dân chúng như những phương thuốc, để chúng ta trị bịnh."

Ý nghĩ của Tử Sản, không có gì đặc biệt, người dân giống như cái lò xo, sức ép của CS càng nặng, sức bật ngược phải tương ứng, CS là loài bất trung, bán đứng tổ quốc cho Tàu, là loài bất lương, chuyên cướp bóc của cải người lương dân, chuyên lừa dối kèm theo bạo lực, khủng bố bức bách người dân phải tuân thủ.

Chế độ CS tự thân là ao tù, không chỉ phát sinh tham nhũng, thối nát, bóc lột, còn phá sản nền tinh tuý văn hóa, đạo đức dân tộc.

Còn Cộng Sản là còn tham nhũng, dù có chục triệu Trọng lú, với hàng chục triệu cái lò, vẫn không đốt hết tham nhũng. Phải chờ tới một thời cơ toàn dân đoàn kết, ba miền Bắc Trung Nam, đồng loạt khai hỏa đốt sạch bè lũ Cộng Sản, đất nước mới có cơ hội thái bình, thịnh vượng.

27/12/2018

Ông Bút


Scorpio Gender:Male Dog OfflinePersonal Gallery of TheLangView user's profileSend private message
TheLang



Age: 59
Joined: 30 Oct 2008
Posts: 1826

france.gif
PostPosted: Fri Dec 29, 2017 4:51 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

CHỐNG CỘNG HAY KHÔNG CHỐNG CỘNG ? -
Lê Duy San


Gần đây, chúng ta thường nghe thấy một vài người nói: “Chống Cộng đã 42 năm rồi, chúng ta có làm được gì bọn Việt Cộng không mà cứ chống mãi? hay “Bọn Việt Cộng bây giờ, thằng nào cũng giầu nứt đố đổ vách, cũng nhà lầu xe hơi, không chủ khách sạn này thì cũng Giám Đốc công ty kia. Chúng đâu còn là Cộng Sản nữa mà chống? Có người còn hỏi một câu rất ư là … không biết phải dùng chữ gì cho đúng: “Gần xuống lỗ rồi…còn chống Cộng làm gì ?
Không biết những người có ý nghĩ như trên là hạng người gì ? Người Việt tỵ nạn Cộng Sản hay tỵ nạn kinh tế? Người Việt Quốc Gia hay Việt Cộng nằm vùng ? Nhưng dù sao tôi cũng cám ơn họ đã gợi hứng cho tôi để viết bài này.
1/ Chống Cộng để làm gì ?
2/ Đã 42 năm rồi, chống Cộng có đem lại được kết quả gì không ?


I - Chống Cộng để làm gì ?


Chúng ta, những người Việt tỵ nạn Cộng Sản, dù là di tản hay vượt biên, dù là được bảo lãnh theo diện O.D.P hay đi theo chương trình H.O, không kể con em của chúng ta, ít nhất cũng ở cái tuổi “thất thập cổ lai hi”, nghĩa là ở cái tuổi “gần xuống lỗ” rồi. Vậy còn chống Cộng để làm gì?
Chúng ta chống Cộng vì chúng ta coi việc chống Cộng là bổn phận của một người dân yêu nước. Chúng ta chống Cộng vì trái tim chứ không phải vì quyền lợi.

Chúng ta chống Cộng không phải vì chúng ta muốn làm vương, làm tướng gì khi chế độ Cộng Sản xụp đổ. Chúng ta chống Cộng cũng không phải vì chúng ta muốn được hưởng đặc quyền, đặc lợi gì hay đòi lại được gì khi chế độ Cộng Sản xụp đổ. Khi chúng ta bỏ nước ra đi là chúng ta đã bỏ hết. Ngay cái nhà của chúng ta, do công lao có khi cả mấy đời mới có, chúng ta cũng bỏ. Muốn đòi cũng khó. Bọn Việt Cộng sau khi chiếm đoạt, chúng cấp cho nhau ở rồi bán lại cho người khác. Bán đi, bán lại cả chục lần, người mua sau cùng trở thành kẻ chiếm ngụ ngay tình và hợp pháp, làm sao chúng ta đòi lại được? Con cháu của chúng ta, chúng đã có quốc tịch của nước chúng định cư. Chúng đã thành tài và có công ăn việc làm tốt ở nước định cư, chúng đâu thích trở về Việt Nam dù có được chính quyền mới đãi ngộ.

Chúng ta chống Cộng vì chúng ta không muốn người dân trong nước phải sống cực khổ và nhục nhã dưới sự cai trị vô cùng độc ác và dã man của bọn Việt Cộng. Chúng ta chống Cộng vì chúng ta muốn người dân trong nước phải nhận thức được thế nào là tự do, thế nào là dân chủ, thế nào là nhân quyền để từ đó mà vùng dậy đòi quyền sống cho chính mình, cho đồng bào cùng cảnh ngộ như mình và đòi quyền là chủ đất nước.

Vì thế, nhiệm vụ lật đổ chế độ Cộng Sản là nhiệm vụ của người dân trong nước, nhưng chúng ta có bổn phận phải giúp đỡ họ, cổ võ họ và ủng hộ họ. Chúng ta là chỗ dựa của họ.. Do đó chúng ta phải chống Cộng.

II - Đã 42 năm rồi, chống Cộng có đem lại được kết quả gì không ?


Đã 42 năm rồi, chống Cộng có đem lại được kết quả gì không ? Lẽ dĩ nhiên phải có kết quả, nếu không chúng ta đã bỏ cuộc từ lâu.

1/ Ở Hải Ngoại.

Những cuộc biểu tình đả đảo Cộng Sản, những buổi hội thảo, hội luận hay viết bài tố cáo sự vi phạm nhân quyền hay tội ác của Cộng Sản đăng tải trên báo chí, truyền hình hay đưa lên các diễn đàn cũng như những buổi lễ tưởng niệm ngày 30/4, ngày Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị sát hại v.v… không phải là để than khóc mà là để vạch trần tội ác của Việt Cộng, để đòi hỏi những quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do tư tưởng v.v…cho những người dân trong nước đang phải chịu cảnh áp bức, cảnh lầm than đói khổ dưới chế độ Cộng Sản.

Chính vì sự chống Cộng này của chúng ta mà bọn Cộng Sản Việt Nam khi tới Mỹ, đi đến đâu cũng phải trốn lui, trốn lủi, phải luồn cửa hông, phải chui cửa hậu, phải nhờ cảnh sát Mỹ bảo vệ. Chính vì sự chống Cộng này của chúng ta mà cờ MÁU của bọn cộng sản Việt Nam, ngoi lên được cái nào là bị chúng ta giật bỏ cái đó. Trái lại, cờ VÀNG ba sọc đỏ của chúng ta thì không những luôn luôn được đồng bào chúng ta trang trọng giương cao và tung bay càng ngày càng nhiều trong các buổi sinh hoạt, hội hè. Ngay cả một số những người đã và đang sống dưới chế độ Cộng Sản Việt Nam và cả những người đã từng là đảng viên cộng sản Việt Nam cũng đã thức tỉnh và mong muốn một ngày nào đó, ngọn Cờ Vàng ba Sọc Đỏ của chúng ta sẽ tung bay trở lại trên bầu trời Việt Nam. Chính vì vậy mà ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam phải đề ra Nghị Quyết 36 để chống lại.

Anh Đặng Chí Hùng, một người trẻ, sinh ra và lớn lên dưới chế độ Cộng Sản, mặc dầu là con của một liệt sĩ (Việt Cộng), nhưng đã sớm thức tỉnh nhờ sự chống Cộng của chúng ta, anh đã dấn thân vào con đường chống Cộng. Bị Việt Cộng lùng bắt, năm 2015, anh đã vượt biên và tỵ nạn tại Canada. Anh nói: ”Càng nhìn những hình ảnh đau thương của dân tộc trong những ngày qua, không chỉ riêng tôi mà cả triệu người có lòng với dân tộc đều rướm lệ…Vâng ! Quê hương chúng ta đã quá khổ đau rồi. Còn chờ gì nữa ? Còn đi loanh quanh đâu nữa ? Chỉ có một con đường chúng ta đi đó là “Không khoan nhượng với cộng sản” thì mới mong thoát khỏi kiếp nạn CS này. Trước khi hỏi ông Trời, chúng ta nên hỏi chính chúng ta thì hơn…”

2/ Ở Quốc Nội.

Nhờ sự chống Cộng của người Việt tỵ nạn Cộng Sản hải ngoại, cái “chính nghĩa” mà bọn Cộng Sản Việt Nam rêu rao do sự tuyên truyền và lừa bịp mà có được như “Đánh Pháp để giành độc lập” hay “Đánh Mỹ để giải phóng miền Nam” người dân trong nước cũng không còn tin nữa.

Ngày nay, không những chỉ dân miền Nam, mà cả dân miền Bắc cũng hiểu rằng năm 1945 Việt Nam đã được độc lập do Hoàng Đế Bảo Đại làm Quốc Trưởng và Sử gia Trần Trong Kim làm Thủ Tướng. Chính bọn Việt Cộng, lúc bấy gọi còn gọi là Việt Minh, đã cướp chính quyền của chính phủ Trần Trọng Kim rồi ký Hiệp Định Sơ Bộ ngày 6/3/1946 với Pháp, cho phép Pháp đổ bộ vào Bắc Việt để thay Trung Hoa tước khí giứi Nhật, để chúng rảnh tay tiêu diệt các đảng phái quốc gia gây lên cuộc nội chiến Quốc Cộng, rồi phát động chiến tranh Việt Pháp vào ngày 19/12/1946 để giành chính nghĩa.
Sau Hiệp định Geneve 1954, Việt Nam bị chia đôi, lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới hai miền Bắc Nam. Người dân miền Nam đã và đang hưởng cuộc sống an bình, tự do và dân chủ do Tổng Thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo thì bọn Việt Cộng miền Bắc lại dựng lên Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam vào năm 1960 dưới chiêu bài “Đánh Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam” để cưỡng chiếm miền Nam và áp đặt chủ nghĩa Cộng Sản lên toàn thể người dân trong cả nước.

Chính nhờ sự chống Cộng của chúng ta mà người dân Việt Nam ngày nay đã thấy rõ bộ mặt thật của Việt Cộng chỉ là bọn bán nước hại dân. Người dân Việt Nam không những không còn tin theo bọn Việt Cộng mà còn công khai chống lại chúng. Họ đã dám kéo nhau đi biểu tình đòi nhà đòi đất. Họ đã dám tụt quần trước cơ quan của ngụy quyền Cộng Sản, chửi rủa và đả đảo bọn ngụy quyền tham nhũng khiến bọn Việt Cộng phải dùng xã hội đen để đàn áp.. Chính nhờ sự chống Cộng của chúng ta, người dân trong nước đã dám vác cờ Vàng ba sọc đò đi biểu tình và đã dám gọi thẳng tên đảng Cộng Sản Việt Nam ra đả đảo. Chính nhờ sự chống Cộng của người Việt Hải Ngoại mà ngời dân trong nước đã dám bắt giữ gần 40 tên công an và viên chức chính quyền làm con tin trong vụ Đồng Tâm ở huyện Mỹ Đức Hà Nội vào ngày 15/4/2017.

Người dân oan khi được đài RFI phỏng vấn đã dám gọi đảng Cộng Sản Việt Nam là đảng Cướp. Điều đó chứng tỏ rằng ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam không còn uy quyền gì đối với quần chúng.

Ngay cả những người đã từng đi theo Việt Minh, Cộng Sản từ 1945, 1946 và có tới 4, 5 chục tuổi đảng cũng đã thức tỉnh và chống lại chế độ. Điển hình là cựu Trung Tá Quân Đội Cộng Sản Trần Anh Kim, nguyên bí thư đảng ủy tỉnh Thái Bình, trong một cuộc phỏng vấn của ông Hoàng Hà (Tiếng Nói Đa Nguyên) ông Trần Anh Kim đã nói “Không phải là Mỹ xâm lược Việt Nam mà là Trung Quốc xâm lược Việt Nam và gọi bọn lãnh đạo Việt Nam là môt “lũ hèn nhát”, là một “Tập Đoàn Lừa Đảo”. Ông công nhận trong trận chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974, quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã oanh liệt chiến đấu để bảo vệ Hoàng Sa là những người anh hùng của dân tộc.

Anh Đặng Xuân Khánh, một sinh viên trẻ hiện đang sống tại Việt Nam trong bài “Đâu là sự thật” đã viết: “Chúng tôi đã được học tập dưới hệ thống nhà trường xã hội chủ nghĩa (XHCN) về lý do tại sao có cuộc chiến tranh Việt Nam qua những cụm từ như “chế độ khát máu Mỹ-Diệm”,”miền Nam bị Mỹ, nguỵ kìm kẹp”, “đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào”, “giải phóng ách thống trị thực dân kiểu mới của Mỹ”, “giải phóng miền Nam” v.v… Nhưng ngày nay, với sự phổ biến của công nghệ thông tin, chúng tôi đã biết nhiều hơn trước . Về lý do tại sao đã có và do ai gây ra cuộc chiến Việt Nam 1954-1975, hoàn toàn không phải như chúng tôi đã được tuyên truyền trong nhà trường”.

Chính Lê Duẩn, nguyên Tổng Bí Thư của đảng Cộng Sản Việt Nam đã nói: “Ta đánh miền Nam là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc” và “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa và cho cả nhân loại. Vì thế, sau khi cưỡng chiếm được miền Nam, năm 1976 Lê Duẫn đã ngang nhiên áp đặt Chủ Nghĩa Cộng Sản lên đầu toàn dân VN, đổi tên đảng Lao Động (vì thấy không còn cần phải lừa bịp dân nữa ) thành đảng Cộng Sản Việt Nam. Lê Duẩn nói “" Ta đã thành công trong việc cắm lá cờ Mác-Lê trên toàn cõi Việt Nam".

Mới đây, vào ngày 20/9/2017, ông Nguyễn Trung, cựu Đại Sứ Việt Cộng tại Thái Lan và Đức cùng một số đảng viên Cộng Sản đã viết một kiến nghị dầy hơn 40 trang gửi Bộ Chính Trị yêu cầu khép lại quá khứ, đổi tên đảng, tên nước và từ bỏ chủ nghĩa Mác Lê.
Trên đây chỉ là điển hình mấy trường hợp, còn không biết bao nhiêu đảng viên đã thức tỉnh, đã từ bỏ đảng hoặc tỏ bầy bất đồng chính kiến với đảng Cộng Sản Việt Nam.

Tóm lại, tinh thần chống Cộng của người dân trong nước có được như ngày hôm nay là kết qủa của những sinh hoạt chống Cộng của người Việt tỵ nạn Cộng Sản tại hải ngoại. Chính vì vậy chúng luôn luôn tìm cách xóa bỏ những sinh hoạt có tính cách chống Cộng của chúng ta như không chào quốc kỳ và quốc ca VNCH, đổi tên ngày Quốc ận 30/4 thành Ngày Diễn Hành Tự Do, Ngày Hành Trình Tự Do, Ngày Việt Nam Cộng Hoà hay Ngày Cựu Chiến Binh, nhưng tất cả đều thất bại. Chúng chuyển sang chiêu bài Hoà Hợp Hoà Giải, nhưng cũng không xong. Nay chúng lại cho phát động phong trào KHÔNG CHỐNG CỘNG.

Chúng ta là những người Việt tỵ nạn Cộng Sản. Nếu chúng ta không chống Cộng thì chống cái gỉ? Chống cái ÁC hả ? Bọn Việt Cộng chì mong có thế. Bởi vì cái ác thì ở đâu mà chẳng có? Ngay xứ Mỹ này cũng thiếu gì cái ÁC?
Chúng ta đừng thả mồi bắt bóng, đừng bỏ chống cái ác chính là Cộng Sản mà đi tìm những cái ác vớ vẩn như bạo hành phụ nữ, bạo hành trẻ em, bạo hành súc vật v.v...

Bọn Việt Cộng đang trong gia đoạn khủng hoảng. Chúng đang thanh toán nhau để giành quyền lực. Sự xụp đổ của chế độ Cộng Sản là điều chắc chắn sẽ xẩy ra, vấn đề chỉ là thời gian. Hơn lúc nào hết, chúng ta phải chống cộng tích cực hơn, mạnh mẽ hơn, để cho đồng bào trong nước tin tưởng hơn mà lên tiếng chống bọn Việt Cộng bán nước hại dân mạnh mẽ hơn. Tiếc rằng, trong số người Việt tỵ nạn Cộng sản chúng ta đã có một số người, hay nói cho rõ hơn, một số trí thức mê sảng mà một đồng môn Chu Văn An, anh Bùi Bảo Trúc đã gọi là bọn chó đẻ, chỉ vì một chút lợi danh, không những đã không góp phần vào công việc giải trừ chế độ Cộng Sản Việt Nam lại đi làm tay sai cho bọn Việt Cộng đưa ra những chiêu bài hoà hợp hoà giải, xóa bỏ hận thù v.v…khiến bọn chúng vẫn còn sống dai dẳng cho tới ngày nay.

Lê Duy San


Scorpio Gender:Male Dog OfflinePersonal Gallery of TheLangView user's profileSend private message
macco



Age: 63
Joined: 17 Jan 2005
Posts: 3253

canada.gif
PostPosted: Fri Jan 05, 2018 11:35 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Ai là chủ lò và mục tiêu chính của cuộc "diệt tham nhũng" bởi Nguyễn Phú Trọng

Vũ Đông Hà


(Danlambao) - "Chống tham nhũng" là mục tiêu được đưa ra trong cuộc thanh trừng nội bộ của Nguyễn Phú Trọng. Tuy nhiên, trong cái đảng bình chuột, đánh chuột coi chừng bị vỡ bình mà chính Trọng đã thú nhận, thì tham nhũng đã là bản chất lẫn lẽ sống của các quan chức. Ngày hôm nay, cộng sản và tham nhũng là một, không thể tách bạch và loại trừ.

Như vậy, mục tiêu chính trong cuộc đốt lò của Nguyễn Phú Trọng là gì?

Sẽ không loại trừ việc tranh giành và củng cố quyền lực giữa những tên gọi nhau là đồng chí. Tiêu diệt nhau, công khai hay ngấm ngầm, cũng là bản chất của cộng sản trong mọi thời kỳ và trong bất kỳ chế độ cộng sản độc tài nào.

Cũng không thể không nhắc đến nhu cầu thâu tóm lại "cơ hội tham nhũng" để vừa có quyền lẫn tiền.

Và không thể bỏ qua những hiềm khích giữa những đồng chí nay đã xem nhau là rận.

Nhưng chừng đó thì không đủ cho cuộc đốt lò thành công bởi một tên Tổng bí thư có biệt danh là Lú.

Triều đại 10 năm của Nguyễn Tấn Dũng và những chân rết của ông ta nằm trong mọi lãnh vực chính trị, kinh tế, cơ quan quyền lực... khó có thể bị đánh sập tan tành bởi Nguyễn Phú Trọng nếu không có một thế lực đứng đằng sau cung cấp kế sách, hỗ trợ chính trị, tài chánh, mua chuộc và sức ép lên các UVTƯĐ.

Thế lực đó là Trung Nam Hải. Tập Cận Bình.

Mục tiêu chính của cuộc thanh trừng không xuất phát từ Ba Đình mà đến từ Bắc Kinh. Nguyễn Phú Trọng chỉ nương theo đó vì nó cũng phù hợp với bản chất say mê quyền lực, đáp ứng mối hận nghìn thu của ông ta trong cú thất bại chua cay với đồng chí X trước đây. Mục tiêu chính không phải là chống tham nhũng - vốn chỉ là lý cớ. Điểm đến của chiến dịch đốt lò cộng sản Ba Đình là để trong hàng ngũ lãnh đạo đảng CSVN sẽ không còn một cá nhân, tập thể, thế lực nào không tuân phục Bắc Kinh 100%.

Trong vai trò Thủ tướng, trong bối cảnh CSVN đã đầu hàng Bắc Kinh sau Hội nghị Thành Đô và trở thành một quốc gia lệ thuộc nặng nề vào Trung cộng trong mọi lãnh vực, Nguyễn Tấn Dũng đã có những ký kết làm ăn với Trung cộng cũng như những quốc gia khác.

Suốt 2 nhiệm kỳ làm thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng đã trở thành một tên quan tham nhũng số một trong lịch sử đảng CSVN (tính đến thời điểm này). Trong danh sách tội đồ dân tộc, Nguyễn Tấn Dũng phải nằm trong top-10. Không thể khác.

Nhưng Nguyễn Tấn Dũng cũng như nhiều đàn em thân tín, trong đó có Đinh La Thăng chưa từng tuyên bố những câu "vàng" và "tốt" công khai chính thức ôm chân Tàu như "lấy đại cục quan hệ Việt-Trung làm trọng", "quan hệ Việt-Trung là di sản quý báu để lại cho con cháu..." như bầy đàn Nguyễn Phú Trọng.

Chính Nguyễn Tấn Dũng đã từng tuyên bố quan hệ Việt-Trung là một thứ quan hệ viển vông.

Chỉ có Đinh La Thăng là ngồi chửi như tát nước vào mặt các quan chức Tổng thầu Trung Quốc EPC đến nỗi Thời báo Hoàn Cầu của Tàu cộng phải đăng bài phản đối.

Nguyễn Tấn Dũng và các đàn em không nằm trong danh sách "những đứa con hoang đàng sẽ trở về nhà" của Dương Khiết Trì. Do đó, Bắc Kinh, thông qua phe nhóm của Nguyễn Phú Trọng, bằng mua chuộc lẫn răn đe các UVTƯĐ khác, đã loại trừ Nguyễn Tấn Dũng khi ông ta đang thắng thế và ở đỉnh cao quyền lực.

Vấn đề ở đây không phải để bào chữa cho Nguyễn Tấn Dũng và đám đàn em tham nhũng. Bất cứ tên cộng sản nào cũng đều là tội đồ dân tộc. Cũng không chỉ dừng lại ở quan điểm cộng sản đánh nhau, bỏ tù nhau là tốt. Nhìn vấn đề xa và sâu hơn trước hiện tượng những thanh củi Thanh, Thăng, "Nhôm" đang bị cho vào lò để thấy Việt Nam trở thành một chư hầu của Bắc Kinh như thế nào khi "Lê Chiêu Thống" tại Hà Nội đang càn quét mọi thành phần trong đảng không tuân phục Tàu 100%.

Mục tiêu của Bắc Kinh là dùng Nguyễn Phú Trọng và lý cớ chống tham nhũng để thuần hóa toàn bộ đám con hoang thành con ngoan. Trong tiến trình Hán hóa Việt Nam, Tập Cận Bình không thể chấp nhận cái thứ quan hệ cha-con-hoang một cách... viên vông kiểu Nguyễn Tấn Dũng. Do đó Nguyễn Tấn Dũng và tay chân phải đi vào lò.

Kẻ cầm củi bỏ vào lò là Nguyễn Phú Trọng nhưng chủ lò chính là Tập Cận Bình. Không có Tập thì Trọng chỉ là một tên già lú "biết lý luận" với cái mớ lý thuyết Mác-Lê đã bị cho vào thùng rác. Và với Tập thì sẽ không bao lâu, toàn bộ thành phần lãnh đạo đảng CSVN sẽ thật sự trở thành những đứa con ngoan 100% của Bắc Kinh và đứa con đầu đàn không ai khác hơn là đệ nhất thái thú Nguyễn Phú Trọng.

05.01.2018
Vũ Đông Hà


Scorpio Gender:Female Horse OfflinePersonal Gallery of maccoView user's profileSend private message
kalua




Joined: 22 Apr 2012
Posts: 698

PostPosted: Sat Jan 06, 2018 12:47 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Đã đến lúc đảng viên CS nhận ra thân phận tôi đòi của mình và nếm mùi tàn độc của đảng ban cho!

Con Cháu Lạc Hồng


(Danlambao) - Gần 80 năm nay, người dân Việt Nam rất bạc phước đã phải sống dưới một chế độ hung tàn bạo ngược CS: bị cướp cửa nhà cơ nghiệp, cướp quyền tự do dân chủ và cả quyền sống, sinh mạng! Còn các đảng viên CS thì tha hồ đè đầu cỡi cổ dân, tha hồ cướp bóc, hành hạ dân, và phá nát cả tiền đồ của tổ tiên dân Việt! Nhưng đến bây giờ, nhất là vào những ngày tháng cuối của năm 2017, thì rất nhiều đảng viên gộc của CS, đã cảm nhận được thế nào là cuộc sống bất an và mong manh của mình, do chính đồng chí đồng đảng của mình… ban cho, như Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, Vũ Đức Thuận, Hà Văn Thắm, Nguyễn Xuân Sơn, và hàng trăm các đảng viên CS khác, sau khi đã làm mưa làm gió, phá tan tành đất nước để thu tóm quyền lợi riêng! Các đảng viên CSVN bây giờ đang thấm thía câu thơ về thế thái nhân tình của cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm: “Thế gian biến cải vũng nên đồi! Mặn nhạt chua cay lẫn ngọt bùi!”, từ là quan chức quyền uy tiền của ngập mặt, bỗng trở thành tội nhân ngồi chờ chết trong xó nhà tù, từ là những người đang sống nhung lụa phè phỡn, bỗng đảng cho biến thành “củi khô, củi ướt” để tống vào lò!

Cũng nhờ TBT CS Nguyễn Phú Trọng “nhóm lò” đốt “tham nhũng”, mà cả thế giới, nhiều người dân, và những kẻ u mê vẫn ca ngợi đảng, mới biết đảng toàn là cá sấu thuồng luồng, chuột bọ sâu dòi đã đục khoét ruồng rỗng đất nước đến tan hoang như ngày hôm nay. (Mọi người đều biết rằng tổng Trọng tuy hung hãn đốt lò, nhưng tay cũng rung và lòng cũng sợ, vì chính hắn xứng đáng là cây củi “có trọng lượng” nhất, gồm cả tội tham nhũng lẫn tội bán nước! Nếu không có Tàu chống lưng, thì hắn không dám, và có thể còn không toàn mạng!). Nhờ vậy mà những “khúc củi” mới thấm mùi đau khổ của người dân Việt hàng mấy chục năm, và đảng viên CS mới ý thức được sự độc tài khát máu của CS qua tên đảng trưởng Trọng lú: hắn ăn bao nhiêu cũng không sao, kẻ khác ăn, đồng đảng ăn thì hắn diệt, bởi hắn đang có thời, có thế! Ăn cướp thì hắn làm, ký văn bản bán nước thì nó giao cho bề dưới như Phạm Bình Minh phải ký trong hoảng sợ, nhăn mặt toát mồ hôi, tay rung đầu loạn mà vẫn phải ký, để gánh tội và lãnh đạn thay cho nó khi người dân hay quốc tế hỏi tội! Trương Quốc Vượng phải ký quyết định 102 theo chỉ thị của Trọng, để hắn tha hồ làm thịt những đảng viên nào hó hé đòi dân chủ, tam quyền phân lập, đa nguyên đa đảng, và cụ thể là muốn lật cái ghế của hắn. Ngoài ra Vượng còn phải theo lệnh Trọng, thành lập đội quân 47 đi đánh dân chứ không đánh quân thù, bảo vệ giặc chứ không bảo vệ dân, thật là tội lỗi và điếm nhục cho cả lũ nhà sản các người! Đau nhục, bất công, phi lý nào bằng hỡi Phạm Bình Minh, Trương Quốc Vượng? Các ông từng đi nước ngoài nhiều, hỏi trên thế giới tự do có nơi nào mà kẻ cầm quyền tai ác ngược ngạo, và bất công phí lý như VC, mà các ông đang phải chịu không? Đảng phái chính trị chỉ là những người đồng chí hướng quy tụ lại với nhau, chứ “đảng trưởng” đâu phải là cha mẹ của các đảng viên đâu mà ra chỉ thị, ép buộc phải làm những điều xấu xa bậy bạ, chỉ có đảng cướp mới thế! Giờ này các ông bà đảng viên CS đã nhận thức ra chưa hay còn u mê tăm tối? Nếu VN có thể chế tự do dân chủ, thì các ông các bà có phải làm kiếp tôi đòi, thân phận dun dế ếch nhái như vậy? Các ông bà có thấy thấm câu nói: “Thà làm tôi cho Quốc gia còn hơn làm thày CS” chưa?

Ngoài những khúc củi đã được đưa vào lò, còn rất rất nhiều các củi khô củi ướt khác chuẩn bị vô lò, do một tay trưởng đảng, bây giờ là trưởng lò, đang cao hứng muốn đốt đồng chí đồng đảng thành tro bụi, và thu gom các tài sản lớn bé của các đồng chí đã dày công gom góp cả đời! Điều đó khiến cho những con hùm con beo từng giết dân cướp của, từng đục khoét đất nước như Nguyễn Tấn Dũng cựu thủ tướng, Nguyễn Văn Bình cựu thống đốc ngân hàng, Vũ Huy Hoàng cựu bộ trưởng, và cả các tướng CA như Trần Đại Quang, Bùi Văn Thành v.v…, tết này khỏi ăn khỏi ngủ, vì “lò” đang đợi sẵn! Có thể đây cũng là cái tết cuối cùng trên… dương gian, để quý ông bà đi về xứ quỷ mà họp mặt với chúa quỷ Hồ Chí Minh, Mao chệt, hay các tổ sư CS Kác Mác, Lê Nin và nhiều tên ác quỷ khác, đã từng sát sinh không biết bao nhiêu người dân vô tội! Thế mới biết Luật Trời rất công minh, gieo gió thì sẽ gặt bão, thậm chí phải gặt cuồng phong! Toàn dân chia buồn với các người nhé.

Đàn sâu đàn chuột các người hết thời đục khoét, tưởng sẽ ôm “chĩnh gạo” mà gặm nhấm suốt đời không hết, nào ngờ cũng có ngày hôm nay! Không biết những ngày đêm ở trong ngục tù CS, các thuồng luồng chuột cống này tâm trạng ra sao? Có buồn thương tiếc nuối thời vàng son trèo đầu cỡi cổ dân mà vơ vét tận xương tận tủy, thu cả hàng muôn ngàn tỷ mà chia chác với nhau, làm tan nát đất nước, gieo thống khổ cho dân không? Chắc hẳn các ông Thanh, Thăng, Thắm, Sơn… nay đang có nhiều thì giờ để gẫm suy về cuộc đời, sao nó bạc đen, sao nó sớm đổi thay như cơn gió thoảng, như áng mây bay, mới ngày nào lên voi, nay đã xuống chó! Mà xuống chó còn tốt, đàng này có khi từ sống bỗng chuyển qua chết nhanh như chớp mắt không chừng! Đời có vay có trả, khi trước các ông bà làm mưa làm gió, tiền của dân lấy chất đầy túi, bán dầu bán mỡ thâm thụt mỗi năm hàng trăm tỷ mỹ kim cứ ngon ơ như ăn tô phở: hút dầu lên mỗi năm hàng tỷ thùng, bán một nửa đưa vào ngân quỹ nhà nước, còn phân nửa bán cho Tàu lấy tiền mặt khỏi cần giấy tờ sổ sách, cứ chia nhau mang về nhà làm tài sản riêng! Bởi vậy các ông các bà quan Cộng ai cũng là tỷ phú đô la, ai cũng biệt thự nguy nga tráng lệ, làm chủ hàng trăm hàng ngàn bất động sản cả ở trong và ngoài nước, cho anh em con cháu chia nhau đứng tên còn không hết! Các người ăn chơi trác táng, bài bạc rượu chè thả giàn, trong khi dân oan thì đi đầy đường, bao người phải lầm than đói khổ, trẻ nhỏ không được học hành, có đứa bé mới mười mấy tuổi đầu đã tự vẫn vì nhà quá đói nghèo! Bao nhiêu trẻ em hàng ngày phải đu giây qua sông suối để đến trường! Bao nhiêu bệnh nhân nghèo phải chết vì không thuốc chữa! Những trẻ em, cụ già lang thang ngoài đường chợ để xin ăn hay bán vé số…, tuyệt nhiên không thấy ông bà nào ghé mắt đoái hoài! Chỉ cần các ông bà quăng ra một chút của thừa, hay bớt cướp hốt một chút thì cũng đủ cho dân nghèo đỡ đói rét, cũng xây được bao nhiêu trường học, bệnh viện, trẻ nhỏ có cái cầu mà qua sông qua suối, nhưng dứt khoát là không, sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi! Không biết giờ này nằm trong bốn bức tường để chờ bị xử án, các ông bà có chợt nghĩ đến dân nghèo mà tội nghiệp, hay chỉ biết tội nghiệp cho chính mình? Không biết bây giờ bị sống trong lo âu sợ hãi, các ông bà có nghĩ đến người dân VN suốt cả đời bị sống trong sợ hãi cái đảng quỷ sứ của các ông bà? Các ông bà đang lo sợ bị xử tội “nặng tay”, bị nhận những bản án “bỏ túi”, vậy các ông bà có nghĩ và hiểu cho nỗi oan ức bất công mà các người yêu nước thương dân luôn bị oan sai, bị những bản án bỏ túi sẵn của tòa án rừng rú của các ông bà?

Con người ta khi hết thời mất thế mới nghĩ về quá khứ để xót xa tiếc nuối, “than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu!”, như con sư tử khi bị nhốt trong chuồng nuối tiếc thời làm chúa tể sơn lâm của mình! Nhưng nếu tốt hơn, tử tế hơn, khi đã sa cơ lỡ vận mà còn chút lương tâm, thì hãy hối tiếc những lỗi lầm mình đã phạm, đã gây bất công oan khổ cho nhiều người, từ đó những kẻ tội đồ sẽ nẩy sinh sự hối cải ăn năn, không biết các “cựu” quan chức CS này thì sao? Khi ở tù, các ông bà có nghĩ về mẹ già, về vợ con, hay bồ nhí, bạn nhậu… của các ông bà không? Vậy các ông bà có cảm thông được với những tù nhân lương tâm cũng có mẹ già con dại ngóng trông từng giờ không? Các ông bà dù sao cũng bị lãnh hậu quả tương xứng với việc đã làm, nhận cái “quả” mà mình đã gieo “nhân”, và vun trồng bón tưới, nhưng những tù nhân lương tâm, chính trị VN hiện tại thì họ không làm gì nên tội, ngoài việc lo cho dân cho nước, muốn bảo vệ cuộc sống an lành, độc lập không bị nô lệ Tàu cho đồng bào trong đó có các ông bà, vậy các ông bà có thấy xót xa cho họ? Ông Đinh La Thăng khi là bí thư thành ủy Sài Gòn, từng chỉ thị bắt bớ hành hạ người dân biểu tình chống Formosa bảo vệ môi trường và chống Tàu cộng xâm lăng, ông từng cho đập phá chùa Liên Trì, giải tỏa dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm, cướp đất của dân oan Thủ Thiêm, giờ này ông có thấy ân hận, ăn năn? Ngày giờ này, chắc chắn nhiều vị ước mơ: “Phải chi có một chế độ tự do, có luật pháp công minh, tam quyền phân lập, thì mình đâu có bị như thế này!”? Có tự do dân chủ, thì làm gì có cơ hội để các ông bà ăn hối lộ, thì làm sao mà bị tội? Có tam quyền phân lập thì các vị đâu có phải uất ức vì bị một tên đảng trưởng tham nhũng cũng thuộc loại thuồng luồng rắn ráo, từng ăn bao nhiêu tiền, ngốn bao nhiêu đất, bao nhiêu nhà, và ôm cả pho tượng vàng hàng trăm ký của Formosa, mà giờ này dõng dạc lên án, xử tội các vị, đốt các vị thành tro bụi không thương tiếc! Cái sỉ nhục là các vị không phải bị xét xử bởi luật pháp, mà bởi “đảng” thân thương mà các vị từng bảo vệ “còn đảng còn mình”, nhưng giờ thì đảng còn, mà mình thì mất!

Và những quan chức CS khác còn ngoài vòng “pháp luật” của CS, bây giờ chưa bị rờ gáy, chưa bị làm “củi”, nhưng biết đâu tương lai sẽ trở thành “củi” của đảng trưởng, hoặc của phe khác khi đảng trưởng thất thế? Vì CS bản chất là bất nhân, bất nghĩa, tàn bạo, chẳng nể tình, luôn tranh ăn, dành ghế, nhóm lợi ích này, nhóm lợi ích khác, chứ làm gì có tình thương, có ân nghĩa trong thế giới loài quỷ? Các vị có nhìn gương của các “đồng chí” đang “làm củi” naỳ mà nghĩ đến thân không? Nghĩ đi là vừa các vị ạ, vì không có gì là chắc chắn cho các vị đâu, bởi tay các vị ai cũng đều đã nhúng chàm chứ có sạch sẽ gì đâu? Có làm thì ắt có chịu, luật nhân quả mà, làm sao tránh khỏi? Nếu lúc này các vị không bị làm “củi” vì cùng phe ông đảng trưởng, thì sau khi đảng trưởng làm xong nhiệm vụ “quỷ thần giao phó”, để đốt sạch phe đối thủ Ba Dũng, sẽ đến lúc phe ông Trọng trở thành “củi” để cho phe khác đốt, mà đốt một cách tàn bạo ghê hồn! CS có khi nào không tranh ăn dành ghế, có khi nào không sát phạt nhau chí tử đâu, cứ coi gương Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Chí Dũng, Lê Bá Thanh… và còn biết bao tay CS gộc từng bị đảng thanh trừng từ trước đến nay thì rõ. CS không hề có tình nghĩa hay lòng xót thương, các vị cứ ngẫm chính mình thì biết! Chỉ khi nào nước có tự do dân chủ, có nhân quyền, có chính phủ dân cử, có tam quyền phân lập, thì mọi người dân mới được bảo vệ quyền sống, quyền làm người mà không sợ bị án oan, bị thủ tiêu, bị ăn nhầm… phóng xạ, bị “tai nạn” xe cộ, máy bay… do các “đồng chí” gây nên cho “đồng đảng” khi ăn không đều, chia không sòng, hay bất mãn, e sợ nhau. Chỉ CS mới có các “chiêu thức sáng tạo” ra những kiểu chết độc địa, và cũng chỉ có các “đồng chí” CS mới dám ban tặng cho nhau những cái chết như thế mà thôi! Bởi vậy ông trời muốn xử tội các đảng viên của đảng quỷ, thì phải dùng chính tay quỷ để trừ quỷ mới thích hợp! Chỉ có “lò” của quỷ mới đốt được quỷ! Xin các vị đừng vội nổi giận khi bị dân chúng gọi là quỷ, vì CS là vô thần nên không tin có trời phật thần thánh, muốn tiêu diệt các tôn giáo, và hành xử tàn bạo bất nhân với con người nói chung, nếu không là quỷ thì là gì?

Năm nay, đúng 50 năm VC tàn sát cả chục ngàn người dân Huế vô tội vào tết Mậu Thân 1968, bằng cách đập đầu, cắt cổ, chôn sống tập thể, đã khiến cả thế giới kinh sợ! Nhiều người nghĩ rằng các oan hồn của những nạn nhân này đã xui khiến đảng CS nổi cơn điên khùng nên mới chém giết tơi bời đồng đảng của mình, hết lôi các thuồng luồng ngành dầu khí, cá sấu ngành ngân hàng, ngành giao thông vận tải, rồi lại đến cả sâu chuột ngành cao su…! Nhưng đáng lưu tâm nhất là cả trong bộ CA cũng chia năm xẻ bảy, cũng tham nhũng, bè phái, thậm chí có cả CA an ninh tình báo được đặc cử đi kinh tài cho các sếp, như Vũ Nhôm, được mệnh danh là mafia của ngành, hoạt động hàng nhiều chục năm, đi mây về gió khắp cùng thế giới, giờ này mới lộ diện do bị truy tố tội “làm lộ bí mật nhà nước”. Hiện giờ đương sự đang bị Singapore bắt giữ trên đường tẩu thoát, tạo nên một vụ trọng án mang tính quốc tế, có cả Sing, Đức, VC và TC cùng dính vào, vì tính trầm trọng và nguy hiểm của nó, bởi Vũ nhôm đang mang theo những “tài liệu bí mật cực kỳ quan trọng”, chắc hẳn có dính đến cả Tàu cộng và VC trong việc bán buôn với nhau mảnh đất hình chữ S của dân tộc VN, và vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Đức, nhưng quan trọng nhất là vụ tình báo của TC, VC trải đầy ở Âu châu hay ở Mỹ, như báo chí đã nêu! Vũ Nhôm đã xin tỵ nạn ở Đức, sẵn sàng làm chứng vụ tình báo VC bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, và còn có thể là các “điệp vụ” khác của CS Tàu, Việt trên thế giới, vì Vũ Nhôm là thượng tá an ninh tình báo của tổng cục 5 VC! Phen này thì bình vỡ tan tành, chuột chạy tứ tung rồi!

Tà quyền CS VN có “lên đồng” như ngày hôm nay thì mọi người mới thấy rõ được bản chất thật của họ mà họ đã quyết giấu giếm bấy lâu, bây giờ đã được phơi bày rõ ra trước bàn dân thiên hạ: thực chất đó là một bọn mafia, bọn khủng bố, tội phạm giệt chủng, kẻ thù của cả nhân loại!

Trước tình thế hôm nay, ăn thì cũng chẳng còn gì để ăn, vì ngân khố đã trống rỗng, nợ công phải trả nhưng không còn tiền, đến nỗi phải đánh cướp lẫn nhau, và cuộc sống thì đầy nguy hiểm đe dọa, các ông bà đảng viên tính nước cờ gì cho mình đây? Trong riêng tư xin hỏi thật các ông bà CS: Các vị có sợ phải thở không khí ô nhiễm đầy độc hại không, nếu không thì các vị làm sao có riêng bầu khí sạch để thở, dù có đầy quyền và tiền? Các vị có sợ ăn phải cá tôm, hải sản gây ung thư bởi Formosa và nhiệt điện xả thải ra biển? Các vị có sợ thực phẩm, rau quả của nước mình bị Tàu cộng thu mua rồi tẩm độc, bán cho người Việt chúng ta dùng? Nhà nước đem các nông, thủy sản của VN đi xuất khẩu sang Âu, Mỹ đều bị trả về, và lại đem bán cho dân với giá cao mà bảo đó là “đồ ngoại nhập”, các vị có tiền thường ăn “đồ ngoại”, thì đồ ngoại là đó! Các vị có sợ đồng bằng Cửu Long, vựa lúa của chúng ta bị tiêu hủy vì Tàu chặn nguồn nước, và nhà máy LEE & MAN xả độc? Chúng ta sẽ hết gạo ăn, sẽ cạn nguồn lương thực, thực phẩm! Tàu cộng đang đổ tràn vào VN các thứ nhu yếu phẩm đó, và đã được tẩm đầy độc chất để giệt chủng dân ta, liệu các vị có thoát được không? Và cuối cùng, thì đảng của các vị đã rước giặc Tàu vào tràn ngâp đất nước, các vị có muốn làm nô lệ bọn giặc Tàu dã man này không? Chạy đi đâu? Ai chứa chấp các vị? Cả thế giới đã ghê sợ người CS các vị lắm rồi! Mà đảng cũng đâu cho các ông bà đảng viên ôm tiền của mà ra khỏi nước? Các ông bà phải ở lại để “chia sẻ ngọt bùi” với đảng chứ! Nếu mai này dân có nổi lên thì các đồng chí đã cùng ăn phải cùng chịu với nhau chứ! Vũ Huy Hoàng ra phi trường tẩu thoát thì bị tóm lại, Trịnh Xuân Thanh trốn thoát cũng bị lôi về, Đinh La Thăng, Nguyễn Tấn Dũng và các tay CS đầu sỏ khác, có nước tự do nào chứa chấp không? Chứa để cho dân họ nổi loạn mà đòi hành tội các vị sao? Hỡi các đảng viên CS, một tương lai đen tối, một bầu trời đại họa đang sẵn sàng đổ xuống trên đầu các người! Các người muốn lo thân thì hãy kịp rút chân ra khỏi vũng nhơ tội lỗi mà các người đã làm, may ra các người còn có cơ mà thoát được lưới trời bủa vây, dân tộc hài tội! Riêng ông TBT đảng CS NPTrọng, hãy nhìn gương của tên độc tài Rumani Ceaucescu để mà tìm lối thoát cho mình!

Thưa các ông bà đảng viên, quân đội, công an và các kẻ theo đóm ăn tàn CS! Giờ phút này ai có thân thì hãy lo! Con đường tốt nhất là hãy quay đầu lại với dân nước, hãy trở về với chính nghĩa dân chủ và tự do để còn có cơ hội sống, và sống làm người! Toàn dân VN sau hàng gần thế kỷ bị CS gông cùm và khủng bố, không còn nhân quyền, nhân phẩm, cả đời sống trong lo âu và uất hận, nay không thể ngồi im nữa để chờ CS giao toàn lãnh thổ cho quân Tàu ác ôn vào năm 2020 đâu. Thử hỏi có nơi đâu, ở nước nào mà người dân biểu tình chống kẻ đầu độc môi trường, kẻ ngoại xâm, thì lại bị “chính quyền” cản trở đánh đập như ở VN không? Đó là TÀ QUYỀN chứ chính quyền gì! Bắt bớ hành hung người yêu nước là kẻ bán nước chứ là gì nữa? Đừng gán cho dân là “thế lực thù địch”, vì chính CS là thế lực thù địch của dân! Đừng gọi những người yêu nước là “phản động”, chính CS bán nước buôn dân mới là phản động! Chính các người là kẻ chuyên khủng bố dân lành để bắt dân phải cúi đầu không dám chống cái ác, cái tà là CS!

Các ông bà CS nào khôn ngoan và còn chút lương tâm, hãy dừng ngay tội ác, dừng cách sống bất nhân mà quay về cùng với người dân chúng tôi để chung tay cứu nước, cứu con cháu mình, để dân tộc VN được trường tồn, đất nước VN được sánh vai cùng các nước văn minh tiến bộ, và người dân VN được sống trong an bình hạnh phúc như niềm mơ ước bấy nay.

Xin Thượng Đế rủ lòng thương dân tộc VN, và xin Hồn Thiêng Sông Núi phù hộ độ trì cho đất nước sớm thoát khỏi ách CS bạo tàn; cũng xin đừng để cảnh máu đổ đầu rơi trên quê hương chúng con nữa! Năm mới xin cầu chúc sự an bình và muôn ơn lành cho dân nước.

2/1/2018
Con Cháu Lạc Hồng


   OfflinePersonal Gallery of kaluaView user's profileSend private message
MatVit




Joined: 02 Sep 2011
Posts: 644

blank.gif
PostPosted: Sun Jan 07, 2018 5:24 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

Không nên đùa về bom nguyên tử
Ngô Nhân Dụng



Ngày Thứ Sáu, chính quyền Nam Bắc Hàn đã đồng ý sẽ gặp nhau trong tuần tới, sau khi ông Kim Jong Un chấp nhận sẽ gửi một đoàn lực sĩ tham dự Thế Vận Hội mùa Đông ở Pyeongchang thuộc miền Nam trong tháng tới.
Các quyết định trên diễn ra sau khi Tổng Thống Nam Hàn Moon Jae-in điện đàm với Tổng Thống Mỹ Donald Trump ngày Thứ Năm, đồng ý quân đội hai nước ngưng tập trận ngoài khơi Hàn Quốc trong thời gian Thế Vận Hội. Mấy năm qua, ông Kim Jong Un vẫn tố cáo những các cuộc thao diễn quân sự này là để chuẩn bị tấn công Bắc Hàn.

Ông Kim Jong Un đã ngỏ ý nối lại cuộc đối thoại Nam Bắc trong bài diễn văn ngày đầu năm Dương Lịch. Hai ngày sau, Bắc Hàn chịu tái lập đường “điện thoại nóng” giữa hai nước Cộng Sản và quốc gia tại vùng Phi Quân Sự, sau khi đã bị cắt gần hai năm. Trong hai năm đó, ông Kim Jong Un đã nhiều lần thí nghiệm bom nguyên tử, hỏa tiễn liên lục địa, đe dọa tấn công miền Nam và dọa phóng bom sang Mỹ. Tổng Thống Moon Jae-in luôn tỏ ra bình tĩnh, ôn hòa, chừng mực, trước thái độ và ngôn ngữ hung hăng của bạo chúa miền Bắc.

Tổng Thống Donald Trump ngay lập tức đã thông báo cho công chúng Mỹ biết công trạng của ông giúp đưa tới biến cố hòa hoãn ở Hàn Quốc. Ông “tuýt” rằng: “… Có ai nghĩ rằng các cuộc đối thoại giữa Nam và Bắc Hàn có thể xảy ra nếu tôi không tỏ ra mạnh mẽ và sẵn sàng sử dụng tất cả sức mạnh của chúng ta chống lại miền Bắc?” Ông viết thêm: “Ngốc, nhưng nói chuyện vẫn tốt hơn!”

Tháng Mười năm ngoái, khi Ngoại Trưởng Rex Tillerson tỏ ý sẵn sàng nói chuyện với ông Kim Jong Un, Tổng Thống Trump đã “tuýt” khuyên ông Tillerson đừng phí thời giờ nói chuyện với “Thằng bé Hỏa Tiễn,” một biệt hiệu ông đặt cho ông Kim Jong Un.

Trong ngày Thứ Sáu, sau khi công bố cuộc đối thoại Nam Bắc sắp tái diễn, ông Moon Jae-in đã tiếp một phái đoàn Hội Cao Niên, trấn an rằng chính phủ ông sẽ tăng cường khả năng quân sự để bảo vệ thể chế tự do dân chủ của dân chúng Đại Hàn Dân Quốc: “Tôi sẽ thúc đẩy đối thoại để gìn giữ hòa bình trên căn bản một khả năng quốc phòng hùng mạnh.”

Trong ngày lễ khai mạc lực sĩ hai miền có thể sẽ diễn hành chung, khai mạc ngày 7 Tháng Hai, 2018, dưới bảng hiệu một Hàn Quốc thống nhất.
Trong bài diễn văn đầu năm vừa qua, ông Kim Jong Un khoe đang có một “nút bấm nguyên tử” để phóng hỏa tiễn sang lục địa Mỹ Châu. Ngày hôm sau Tổng Thống Trump đã “tuýt” ngay câu trả lời: “Lãnh tụ Bắc Hàn mới khoe rằng ‘Nút nhấn nguyên tử lúc nào cũng sẵn sàng trên bàn giấy’ của hắn ta. Có ai trong cái chế độ đói khát thiếu thức ăn của hắn hãy báo cho hắn biết rằng tôi cũng có cái nút nhấn nguyên tử, nhưng nó to hơn và mạnh hơn cái của hắn, và nút nhấn của tôi chạy được!”

Câu “tuýt” có tính chất chế nhạo, khôi hài này có vẻ không cần thiết. Vì từ nửa thế kỷ nay thế giới đều biết sức mạnh kho vũ khí hạch tâm của nước Mỹ, kể cả nhà độc tài mập mạp của một nước nguyên tử tí hon. Ông Trump đã quen “tuýt như vậy” từ khi nhậm chức tổng thống. Mặc dù lối nói hài hước này không thích hợp khi nhắc đến thứ vũ khí có thể giết hàng triệu người trong chốc lát và sẽ gieo họa cho cả nhân loại trong nhiều thế hệ với các chất phóng xạ lưu cữu trong bầu khí quyển.

Nhà bình luận Peggy Noonan, trên nhật báo Wall Street Journal, một tờ báo luôn luôn nghiêng về phía đảng Cộng Hòa, đã cảnh cáo rằng những điều Tổng Thống Trump “tuýt” vừa rồi rất nguy hiểm và có hại.

Thứ nhất, khi nêu ra khả năng một cuộc đánh và trả đũa bằng bom hạch tâm trên mạng xã hội, ông tổng thống làm cho người ta không còn thấy chiến tranh nguyên tử là một điều cấm kỵ cần tránh xa. Thứ nhì, nói đùa cợt về chiến tranh nguyên tử khiến người ta thấy chuyện đó có thể xảy ra và được chấp nhận dễ dàng hơn, một điều mà các vị tổng thống Mỹ trong nửa thế kỷ qua đều đồng ý phải tuyệt đối tránh.

Peggy Noonan nhận xét rằng, khoe khoang về sức mạnh như thế làm cho người ta nghĩ vũ khí hạch tâm cũng không khác gì các thứ vũ khí bình thường; trong khi bản chất chúng khác hẳn.

Bà Peggy Noonan nhắc đến hai vị tổng thống Mỹ, John F. Kennedy và Ronald Reagan khi nói đến vũ khí hạch tâm.
Ngày 13 Tháng Mười, 1986, sau khi ký thỏa ước giảm bớt vũ khí nguyên tử với nhà lãnh đạo Xô Viết Mikhail Gorbachev tại Reykjavik, thủ đô Iceland, ông Ronald Reagan tuyên bố: “Tôi đến Reykjavik với quyết tâm thương lượng tất cả các điều kiện, trừ hai điều: quyền tự do và tương lai của chúng tôi. Tôi tin rằng điều này có thể tìm được con đường thương thuyết. Cửa đã mở, mối đe dọa của vũ khí hạch tâm có thể được giải trừ.”

Ngày 22 Tháng Mười, 1962, Tổng Thống John F. Kennedy lên ti vi báo cho dân chúng biết Nga Xô đã đưa hỏa tiễn tới Cuba, có thể đe dọa nước Mỹ, ông nói: “Chúng ta sẽ không liều lĩnh chấp nhận cái giá của một cuộc chiến tranh nguyên tử hoàn toàn vô ích, biết rằng sau cuộc chiến đó ngay những thành quả chiến thắng cũng tan thành tro bụi.”

Tháng Sáu, 1963, ông Kennedy nói với sinh viên Đại Học American University: “Chúng ta đi tìm một nền hòa bình như thế nào? Không phải là một thứ Hòa Bình Mỹ Quốc (Pax Americana) được áp đặt trên thế giới bằng vũ khí. Không phải là một nền hòa bình trên những nấm mồ và an ổn cho những nô lệ. Tôi muốn nói một nền hòa bình chân thực, thứ hòa bình khiến trái đất này là nơi đáng sống, nó giúp các dân tộc phát triển và mọi người nuôi hy vọng xây dựng tương lai cho con cháu sống cuộc đời tốt đẹp hơn. Không phải chỉ cho người Mỹ nhưng cho tất cả mọi người trên thế giới …”
Năm 1987, Tổng Thống Reagan cũng nói với ông Gorbachev, sau khi ký hiệp ước tài giảm vũ khí hạch tâm, rằng: “Tôi vẫn lắng nghe một câu tục ngữ cổ của người Nga. Tôi chắc ông tổng bí thư cũng nghe quen câu đó, tôi xin lập lại nhưng chỉ sợ tôi phát âm không đúng. Câu châm ngôn khôn ngoan nói rằng, ‘Dovorey no provorey’ – tin, nhưng phải kiểm chứng!”
Ông Gorbachev đáp: “Phiên họp nào ông cũng nhắc lại câu đó!” Reagan cười: “Bởi vì tôi thích câu đó.” Hai người cùng cười.

Bà Peggy Noonan thuật lại những câu chuyện trên và kết luận: “Đó là cung cách của các vị tổng thống Mỹ khi nói chuyện bom hạch tâm: thẳng thắn, sát sự thật, và rõ ràng minh bạch. Chúng ta người Mỹ không bao giờ muốn thấy thứ vũ khí đó được dùng lại.”

Bà nhận thấy Tổng Thống Donald Trump không theo thái độ nghiêm trang đó và ông sử dụng một thứ ngôn ngữ nguy hiểm, có thể khiến mối nguy tính toán sai lầm gây chiến tranh nguyên tử dễ xảy ra hơn. “Tổng Thống Trump muốn chọc đúng tim đen một tên lãnh tụ bệnh hoạn. Nhưng có nên chọc đúng tim một tên bệnh hoạn khi biết hắn xưa nay chỉ thích phóng hỏa tiễn dọa người ta hay không?”

Chúng ta biết Tổng Thống Nam Hàn Moon Jae-in là người tỉnh táo và nghiêm trang hơn. Ông đối xử với ông Kim Jong Un với cung cách chín chắn và kiên nhẫn của người lớn trước thái độ hung hăng vô ý thức của một đứa trẻ. Ông đủ cương quyết dù rất mềm mỏng. Ông đã nhiều lần nhấn mạnh nếu Mỹ muốn đánh Bắc Hàn thì phải hỏi ý kiến chính phủ Nam Hàn trước. Và chính phủ Mỹ chưa bao giờ từ chối. Ông Moon Jae-in đúng là một người lớn.
__._,_.___


   OfflinePersonal Gallery of MatVitView user's profileSend private message
TheLang



Age: 59
Joined: 30 Oct 2008
Posts: 1826

france.gif
PostPosted: Tue Jan 09, 2018 3:03 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Ai bảo Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng "liêm khiết"?

Bạn đọc Danlambao -


Những vụ khởi tố, bắt giam được tiến hành bởi cả cơ quan cảnh sát điều tra, cơ quan an ninh điều tra ở Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN) thời gian vừa qua thực sự là kinh hoàng, rúng động dư luận xã hội Việt Nam. Nhưng thực sự đằng sau những trò này là gì và nguyên nhân từ đâu?

Như ta biết, sự chỉ trích công khai nghiêm trọng đối với ông Đinh La Thăng, một trong những nhà lãnh đạo cao cấp là chuyện hiếm có đối với Việt Nam. Trước đây, khi ông Đinh La Thăng lên tiếng tán thành việc cựu Thượng nghị sỹ Mỹ Bob Kerry được bổ nhiệm làm Chủ tịch Hội đồng Tín thác Đại học Quốc tế Fulbright, ủng hộ công đoàn tổ chức đình công, và lớn tiếng trong buổi làm việc với Tập đoàn Cục 6 Đường sắt Trung Quốc, tổng thầu EPC dự án đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông, một số cơ quan truyền thông coi Đinh La Thăng như là người “kế tục” đường lối “cải cách”, “thân Mỹ” của ông Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng gần đây chính ông Đinh La Thăng và một số quan chức trở thành củi khô, bị bắt và đem ra xét xử.

Một số ít người không có thông tin thì cho rằng đây là kết quả đấu tranh chống tham nhũng do ông Nguyễn Phú Trọng phát động.

Nhưng tuyệt đại đa số cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức trong hệ thống chính trị, doanh nghiệp nhà nước, doanh nghiệp tư nhân, phóng viên báo chí... đều cho rằng đây là cuộc chiến tranh giành lợi ích, tranh đoạt lợi ích, vì lợi ích của PVN là rất lớn.

PVN là mảnh đất mầu mỡ nhất mà uỷ viên bộ chính trị nào cũng muốn người của mình nắm phần trong đó. Những năm trước PVN nộp về ngân sách hàng trăm ngàn tỉ, có lúc chiếm đến 1/4 ngân sách quốc gia. Chính vì thế việc ông Nguyễn Phú Trọng tấn công vào tập đoàn dầu khí PVN được sự ủng hộ một số phe phái. Một kiểu mượn gió bẻ măng hay cháy nhà vào hôi của.



Nếu chống tham nhũng sao ở Tập đoàn điện lực Việt Nam, Tập đoàn than-khoáng sản Việt Nam, Tổng công ty xi măng Việt Nam, Tổng công ty xăng dầu Việt Nam... đầy rẫy sai phạm, vi phạm, mức độ tham nhũng, ăn tàn phá hại còn nghiêm trọng hơn cả ở PVN sao không thấy điều tra, xử lý mà chỉ xử lý ở PVN mà thôi!

Ban đầu mọi người nói, cứ có Thủ tướng mới thì lãnh đạo PVN cũ bị bắt, Thủ tướng nào cũng muốn PVN ở trong tay. Ông Phan Văn Khải nghỉ, Nguyễn Tấn Dũng lên thay, dàn lãnh đạo PVN bị bắt giam hàng loạt; ông Nguyễn Tấn Dũng nghỉ, ông Nguyễn Xuân Phúc lên thay thì dàn lãnh đạo PVN bị bắt giam là đương nhiên.

Mọi lời đàm tiếu, căm ghét, oán giận của dư luận đều đổ dồn lên ông Nguyễn Xuân Phúc. Chỉ đến khi công bố quyết định Chủ tịch tập đoàn PVN mới, mọi người mới vỡ lẽ, những kẻ tay chân của ông Nguyễn Phú Trọng như Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hòa Bình cũng chỉ là người đổ vỏ; người ăn ốc chính là Nguyễn Phú Trọng.

Ông Nguyễn Phú Trọng ra lệnh cho ông Nguyễn Xuân Phúc, ông Trương Hòa Bình chỉ đạo Công an bắt, truy sát bằng hết lãnh đạo PVN, được coi là tàn dư của Nguyễn Tấn Dũng. Rồi sau đó, Nguyễn Phú Trọng ấn định người thân tín là Trần Sỹ Thanh (cựu Bí thư tỉnh ủy Lạng Sơn, cựu Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TƯ) về làm Phó Ban Kinh tế Trung ương, Chủ tịch PVN, mặc dù ông Trần Sỹ Thanh không được đào tạo, không hiểu biết gì về dầu khí, bất chấp điều đó đi ngược lại nguyện vọng của hầu hết tập thể cán bộ công nhân viên PVN. Nếu ai phản đối đều bị hăm doạ đưa hồ sơ các cá nhân cho ông Nguyễn Phú Trọng, Trương Hoà Bình và Trần Quốc Vượng xử lý.

Bí thư của một tỉnh miền núi thì biết gì về chuyện sản xuất kinh doanh mà giao cho tập đoàn hàng trăm ngàn tỉ? Không khéo nay mai lại phá thêm một mớ, rồi lại đi tù, vì cuộc chiến phe nhóm.

Nhìn vào Bùi Vạn Thuận, Nguyễn Hùng Dũng mới thấy công cuộc “làm trong sạch” PVN của Nguyễn Phú Trọng chỉ là trò đánh bóng tên tuổi bản thân mình. Nguyễn Xuân Sơn, Đinh La Thăng,.. đã bị ông Nguyễn Phú Trọng dùng vào canh bạc khác đầy thâm hiểm.

Tình trạng một tập đoàn chủ lực kinh tế đất nước, ảnh hưởng rất lớn đến ngoại giao với các nước lớn và chủ quyền quốc gia… nhưng nửa năm trời không có người đứng đầu chỉ vì không đưa được đệ tử mình lên. Người ta dễ nhận thấy những phe phái thi nhau củng cố thế lực trong cuộc tương tàn, còn lợi ích của đất nước chả là cái gì.

Sẽ còn nhiều vụ đấu đá, nhiều kẻ bị đem ra xét xử và những kẻ lãnh đạo các bộ ngành thì dè chừng cảnh giác, chỉ lo soi mói tìm chỗ hở của đối phương. Còn việc chung của đất nước chẳng còn ai làm vì sợ bị đâm lén sau lưng. Có một điều đặc biệt là, cứ tranh giành, xâu xé như thế này thì ông Nguyễn Phú Trọng là người được lợi nhất, vì nếu không muốn trở thành củi khô thì được sự ủng hộ của ông Tổng Nguyễn Phú Trọng.

Thậm chí, bi kịch không chỉ ở những quan chức ngày đêm tranh đoạt quyền lực, mà bi kịch còn ở chỗ những người dân Việt Nam đang bị những tên bồi bút lừa mị, định hướng, rồi dùng đảng để trừng phạt trước khi đem ra xét xử.

Kể từ nay, PVN đã trở thành một phần “máu thịt” của Ban kinh tế trung ương, đã nằm trọn vẹn trong tay Tổng bí thư. Thủ tướng chỉ nắm phần xác, phần hồn, phần tiền thì thuộc về Tổng Bí thư. Nếu thất bại thì Thủ tướng chịu trách nhiệm (do chịu trách nhiệm điều hành chung); nếu thành công thì Tổng Bí thư hưởng! Theo kiểu câu ca dân gian thường nói: Mất mùa là tại thiên tai Được mùa thì tại thiên tài Đảng ta!

Từ khi thành lập đến nay, lần đầu tiên, PVN không còn là sân chơi riêng của Thủ tướng nữa; hàng chục tỷ USD, hàng trăm ngàn tỷ đồng của PVN nằm trong tay Tổng Bí thư, do Tổng Bí thư chỉ đạo.

Vì thế, giới đại gia thương trường thường dặn dò nhau: Ai muốn xin dự án ở PVN đừng qua số 1 Hoàng Hoa Thám nữa, mà sang số 4 Nguyễn Cảnh Chân nhé. Đừng gặp anh Dũng mà gặp anh Ngoạt nhé!

Ai bảo Tổng Bí thư liêm khiết?

Bạn đọc Danlambao


Scorpio Gender:Male Dog OfflinePersonal Gallery of TheLangView user's profileSend private message
kalua




Joined: 22 Apr 2012
Posts: 698

PostPosted: Wed Jan 10, 2018 7:28 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Chết mẹ bộ chính trị!

Tư nghèo



(Danlambao) - Xin lỗi bà con! "Bức xúc" quá nên Tư tui phọt bậy dzăng chương chợ cá. Cha nội Đinh Thăng ra tòa La kiểu này thì có phải chết mẹ bộ chính trị của Tư tui hông: Cái dzụ cho thèng em Xây lắp dầu khí PVC dzớt đẹp dự án nhà máy Nhiệt điện Thái Bình núm bờ tu là do "chủ trương của bộ chính trị", mấy cha nội đó biểu sao tui làm y chang như vậy mà.

Chưa hết, khi tòa hỏi là "có nắm được năng lực tài chính và kinh nghiệm của PVC không mà lại chỉ định thầu cho đơn vị này" thì chú Đinh La Đang Giảm lại tống vào bộ cá tra thứ gì cũng ăn của tui là "do chủ trương của bộ chính trị"!

Vậy thì hổng có đứa nào nắm được năng lực tài chính cái con... mụ vợ gì cả cho nó phiền. Cứ chủ trương tạo cơ hội để đớp là xong.

Mà đứng đầu bộ cá tra là đứa nào? Đứa nào phải chịu trách nhiệm trước tàn đảng, tàn dân, tàn đời cái tội chủ trương gây nên thiệt hại 119 tỉ đồng này?

Hê!!!!!! Lú!!! Dọt đâu lẹ vậy cha nội! Đứng lại nói chuyện thêm chút chút mà!!! Thèng Thăng nó không lôi đầu Lú ra để mà khai ngấy đâu!

Ngược lại, chú Thăng đã lôi đầu chú Phỉnh ra mà đỗ thừa xã hội chủ nghĩa rằng chính đồng chí Phỉnh đã chỉ đạo khởi công xây dựng Nhà máy Thái Bình sớm sớm một chút, sớm xây thì mới sớm cất (tiền dzô túi). Nhưng tui thấy thực hiện liên doanh tổng thầu mất thời gian, ăn chia hơi lộn xộn, còn tổng thầu sẽ nhanh, gọn, khỏe và... giàu. Nên tui xin cha nội Chú Phỉnh - cũng đang nằm trong bộ chính trị, cho PVC là tổng thầu.

Thôi rồi Phỉnh ơi! Coi bộ thời gian "được" làm đồ tử tế chắc không còn bao lâu. Chuẩn bị tẩu tán tài sản và đóng thuyền vượt biên... bán chính thức đi Chú.

Riêng với Bộ Cá tra thì Tư tui théc méc: tính sao đây mấy cha!? Cái gì mấy cha cũng đòi lãnh. Lãnh đạo, lãnh chúa, lãnh lương, lãnh tiền, lãnh công... thứ gì cũng đòi lãnh. Nhưng tới lúc lãnh đạn thì cha nào, mẹ nào cũng né, chui mẹ xuống hố xí Ba Đình trốn hết là sao? Thiệt là hèn với giặc và ác với... nhau! Hu hu hu... He he he...

10.01.2018

Tư nghèo


   OfflinePersonal Gallery of kaluaView user's profileSend private message
nangchieu



Age: 65
Joined: 19 Apr 2009
Posts: 1779

canada.gif
PostPosted: Sat Jan 13, 2018 11:17 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

Image

Bắt Tổng cục trưởng Cảnh sát Phan Văn Vĩnh
là Nguyễn Phú Trọng có thể nắm được những hoạt động mờ ám
của Nguyễn Tấn Dũng và Trần Đại Quang


Vũ Đông Hà


(Danlambao) - Phan Văn Vĩnh là đàn em thuộc phe cánh của nguyên Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang.

Ngày 8/4/2011 Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Tấn Dũng ủy quyền cho Trần Đại Quang bổ nhiệm quyền Tổng cục trưởng cho Thiếu tướng Phan Văn Vĩnh. Vào năm 2016, dưới trướng của Vĩnh có đến 11 tổng cục phó: Đỗ Kim Tuyến, Đồng Đại Lộc, Nguyễn Văn Ba, Nguyễn Huy Đức, Nguyễn Công Sơn, Trần Trọng Lượng, Trần Văn Vệ, Nguyễn Phi Hùng, Nguyễn Phong Hòa, Lê Tấn Tảo và Nguyễn Duy Ngọc.

Sau đó 4 tháng, ngày 2/8/2011, trước Quốc hội, Nguyễn Tấn Dũng đề cử Trần Đại Quang làm Bộ trưởng Bộ Công an. Cùng với Vĩnh, Quang và nhiều đàn em công an khác được thăng tướng theo từng đợt, Nguyễn Tấn Dũng xây dựng "chủ quyền" của mình trong Bộ Công An.

Với nhiệm vụ "quản lý, điều hành về công tác Phòng, chống Tội phạm trong và ngoài nước", Phan Văn Vĩnh nắm rõ hầu hết những hoạt động phi pháp của các đồng chí "phe ta" lẫn "phe địch" trong những dịch vụ làm ăn trái phép của các quan tham, giữa các quan tham và đại gia.

Image
Trần Đại Quang và đàn em thân tín Phan Văn Vĩnh tại Vietcombank.
Hình từ vietcombank.com


Trần Đại Quang và Phan Văn Vĩnh cùng quê quán Hà Nam Ninh và quyết định tất cả các vụ án cho đến nhân sự. Cộng thêm với 2 đàn em Viện Phó Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối cao, cũng từ lò Nam Định, là Trần Công Phàn - phụ trách án hình sự và Bùi Mạnh Cường - phụ trách án kinh tế, mọi quy trình từ khởi tố, điều tra, đến xét xử, kết tội (hay không được khởi tố, điều tra, xét xử, kết tội) nằm trong tay Trần Đại Quang.

Sau Đại hội đảng XII, Nguyễn Tấn Dũng bị đá văng ra khỏi hệ thống quyền lực. Trong bối cảnh thương lượng chính trị và cán cân lực lượng giữa các phe phái còn tương đối ngang ngữa vào thời điểm đó, Đinh La Thăng và Trần Đại Quang được lọt vào Bộ Chính trị và Trần Đại Quang được cho vào ngồi ghế hữu danh vô thực: Chủ tịch nước.

Đến nay, số phận của Đinh La Thăng tương đối đã được định rõ: bị đá văng ra khỏi Bộ Chính trị, mất ghế Bí thư thành Hồ, bị còng ra tòa, trở thành "bị cáo" với mức án đề nghị 15 tù giam (1).

Đối với Trần Đại Quang, vào ngày 17/8/2016, đàn em thân tín của Nguyễn Phú Trọng là Phạm Minh Chính, Trưởng ban Tổ chức Trung ương ký ban hành văn bản 13-TB/TW - Thông báo Kết luận của Ban Bí thư về việc xác định tuổi của đảng viên - để đặt vấn đề cán bộ đảng viên khai lại tuổi và quyết định không xem xét tuổi mà đảng viên đã điều chỉnh nhưng sẽ dựa vào tuổi của đảng viên đã khai trong hồ sơ gốc lý lịch đảng viên khi vào đảng (2).

Viên đạn 13-TB/TW đi về hướng Trần Đại Quang là người đã sửa đổi năm sinh cho trẻ hơn.

Giữa những lằn đạn bắn ra từ phía phe Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang "mất tích" kể từ ngày 25 tháng 7 sau khi gặp gỡ Thư ký của Hội đồng An ninh Nga Nikolai Patrushev. Hơn 1 tháng sau, ngày 28/08/2017 Trần Đại Quang mới xuất hiện lại trong bản tin tiếp Đại sứ Cuba tại Việt Nam là ông Herminio López Díaz vừa kết thúc nhiệm kỳ.

Về phần Phan Văn Vĩnh, trước tình hình phe địch siết chặt vòng vây, để tìm cách gỡ gạc và bắn tín hiệu muốn ngã về phe Nguyễn Phú Trọng, ngày 19.10.2016, bên lề hội thảo quốc tế về công tác truy nã tội phạm, Phan Văn Vĩnh tuyên bố "khẳng định việc truy tìm Trịnh Xuân Thanh sẽ gặp những khó khăn nhất định nhưng Bộ Công an sẽ bằng mọi cách để tìm ra." (3)

Tuy nhiên, đã quá muộn. Ngày 20/04/2017 các báo lề đảng đưa tin Bộ trưởng Công an Tô Lâm thi hành Quyết định 515/QĐ-TTg của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và giao quyền Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát cho Trung tướng Trần Văn Vệ (4).

Không một bản tường trình nào nhắc đến tên kẻ vừa rời chức vụ là Trung tướng Tổng cục trưởng Phan Văn Vĩnh. "Người hùng chống tội phạm" được truyền thông lề đảng cho lên mây ngày nào đã bị đá văng khỏi ghế không kèn không trống. Trước đó, nguyên cả năm 2017, không có một bản tin chính nào của lề đảng đưa tin hoạt động của đồng chí tổng cục trưởng, người đã bị Tổng bí thư xếp vào dạng phe địch - ngoài trừ sự kiện đăng đàn gỡ gạc qua chuyện Trịnh Xuân Thanh.

Sau khi hạ bệ Trần Đại Quang, loại trừ Phan Văn Vĩnh, vào ngày 21/9/2017 Nguyễn Phú Trọng, lần đầu tiên trong lịch sử đảng nhảy vào ngồi trong Đảng ủy Công an Trung ương, trở thành một công an, đứng trên đầu Tô Lâm và nắm đầu Bộ Công an.

Ngày 12.01.2018, blogger Lê Nguyễn Hương Trà thông tin trên Facebook cá nhân là Phan Văn Vĩnh bị bắt vào chiều 11.01.2018 sau khi đã bị khám xét văn phòng gần 1 tháng trước (5).

Thông tin cựu Tổng cục trưởng Cảnh sát bị bắt trở thành tin nóng trên mạng. Chỉ trong vòng vài giờ, Pháp luật Online đăng bài Không có chuyện 'Đã bắt Trung tướng Phan Văn Vĩnh’. (6):

"Thiếu tướng Lương Tam Quang - Chánh Văn phòng Bộ Công an khẳng định: "Hiện chưa có thông tin gì về việc khởi tố này. Đây là thông tin không có căn cứ, cơ sở gì".

Một lãnh đạo Tổng cục Cảnh sát cho biết thêm: Thông tin này là tin đồn, không có căn cứ."

Nhận định về việc này:

- Lê Nguyễn Hương Trà là một Facebooker nổi tiếng, đã từng bị bắt giữ vào tháng 10/2010 vì bị cho là "đã viết bài trên blog có nội dung sai sự thật, gây ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của một số cá nhân và cơ quan Nhà nước." Vào tháng 4/2011, cho rằng hành vi phạm tội của Lê Nguyễn Hương Trà "thuộc trường hợp ít nghiêm trọng chỉ cần giáo dục, răn đe, có nhân thân tốt và nơi cư trú rõ ràng nên VKSND Tối cao đã đình chỉ vụ án của bà này." (7)

Với vị trí của mình và những am hiểu về chế độ, xác suất Lê Nguyễn Hương Trà bịa ra tin động trời về một Trung tướng công an bị bắt là rất thấp. Từ đâu Lê Nguyễn Hương Trà có được tin này? Đó là chuyện riêng của một blogger độc lập.

Về những tuyên bố của 2 lãnh đạo công an thì:

- Khẳng định của Thiếu tướng Lương Tam Quang "Hiện chưa có thông tin gì về việc khởi tố này" không đồng nghĩa với việc khẳng định Phan Văn Vĩnh không bị bắt. Bị bắt nhưng chưa thông tin hay ông Lương Tam Quang không nhận được thông tin thì sao?

- "Đây là thông tin không có căn cứ, cơ sở gì". Hoặc "thông tin này là tin đồn, không có căn cứ". Đúng! vì nó đến từ người dân, không phải là thông tin chính thức của giới chức thẩm quyền. Nhưng giải thích của 2 trùm công an chỉ đủ để xét lại giá trị của nguồn tin chứ không là bằng chứng để bác bỏ nguồn tin hay để chứng minh 100% Phan Văn Vĩnh không bị bắt.

Image
Trò "khẳng định chưa có thông tin" cũng không mới. Bộ trưởng Tô Lâm cũng đã "khẳng định" vụ Trịnh Xuân Thanh "đầu thú":



Do đó, xác suất cao là Phan Văn Vĩnh đã bị bắt. 2 lãnh đạo công an phải lên tiếng phủ nhận theo kiểu nửa vời, không dám tuyên bố rõ ràng - "chúng tôi khẳng định Phan Văn Vĩnh không bị bắt" - là vì bài bản dọn đường cho việc công bố chính thức chưa xong, "quy trình làm việc" giữa cơ quan an ninh điều tra A92 và Phan Văn Vĩnh chưa ngã ngũ để có quyết định sơ khởi về nội dung, cách dùng ngôn từ, kết tội dành cho "bị can, bị cáo" này sẽ được trình làng ra sao cho hợp với chiến lược chung của chiến dịch.

Việc bắt Phan Văn Vĩnh cũng là bước "hợp lý" trong trong tiến trình truy cùng diệt tận phe đồng chí địch của Nguyễn Phú Trọng. Phải bắt Phan Văn Vĩnh để qua "điều tra, truy tố", Nguyễn Phú Trọng và đàn em mới có thể thực hiện tiến trình đi từ khủng bố hăm doạ sang chiêu dụ, khoan hồng. Có thế thì tên cựu Tổng cục trưởng cảnh sát mới phải khai và làm chứng hết những tội phạm của đàn anh Nguyễn Tấn Dũng và Trần Đại Quang mà Vĩnh là người nắm rõ hơn ai hết.

13.01.2018

Vũ Đông Hà

danlambaovn.blogspot.com


Capricorn  Dragon OfflinePersonal Gallery of nangchieuView user's profileSend private message
Display posts from previous:      
Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic

View next topic
View previous topic
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum
You cannot attach files in this forum
You cannot download files in this forum


All times are GMT

Board Security

31619 Attacks blocked
Powered by phpBB2 Plus, Artikelverzeichnis and Webkatalog based on phpBB © 2001/6 phpBB Group :: FI Theme :: Mods and Credits