HồNgọcCẩn Forum Index Ho Ngoc CanPortal
 FAQ  •  Search  •  Preferences  •  Usergroups  •  Register  •  Profile  •  Log in to check your private messages  •  Log in
Calendar 
View next topic
View previous topic

Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic
Author Message
saohom




Joined: 26 Aug 2009
Posts: 1947

blank.gif
PostPosted: Sun Jan 21, 2018 6:49 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Hãy xóa bỏ “biểu tượng bất chính” của các quan tham và cái "hố xí vĩ đại"

Dân Đen


(Danlambao) - Tòa “Keangnam Tây Bắc” là một “địa danh” ít người dân Việt biết đến. Thế nhưng nó đang gây sự chú ý đáng kể trên những trang báo sản cũng như lề dân. “Keangnam Tây Bắc” là một tòa nhà cao 7 tầng đang xây dở dang nằm sừng sững giữa vị trí hết sức nổi bật của huyện Mộc Châu, tỉnh Sơn La. Chủ nhân của nó là Tráng A Tàng, được biết đến với độ giàu có bậc nhất của địa phương. Ngoài “địa danh” nói trên, Tráng A Tàng còn sở hữu những ngôi nhà sang trọng cùng những siêu xe sang trọng như Lexus, BMW…

Ý tưởng xây dựng “tòa Keangnam Tây Bắc” xuất phát từ một chuyến đi Hà Nội làm ăn của Tàng. Ngưỡng mộ tòa tháp cao nhất của Việt Nam là Keangnam Landmark, Tang tuyên bố sẽ xây một công trình cao và sang trọng nhất nhì Tây Bắc để làm khách sạn. Tuy nhiên tòa “Keangnam giữa đại ngàn Tây Bắc” đang trong quá trình hoàn thiện thì Tráng A Tràng đã vướng vòng lao lý với tội danh buôn bán ma túy. Đến lúc này nhiều người mới biết đến Tàng là một tay buôn ma túy khét tiếng của vùng miền núi Tây Bắc.

Tráng A Tàng đã bị kết án vào tháng 8/2015. Tuy nhiên “di sản” của trùm ma túy vẫn “hiên ngang” đứng giữa đại ngàn Tây Bắc cùng nhiều điển tích thêu dệt tạo nên “địa danh” “tòa Keangnam Tây Bắc”. Cho đến ngày 14/1/2018, UBND huyện Mộc Châu thực hiện theo quyết định của UBND tỉnh phá hủy tòa nhà 7 tầng trị giá hàng chục tỷ trước sự chứng kiến của nhiều người dân tỉnh nghèo Sơn La. Mục đích nhà cầm quyền Mộc Châu, Sơn La san bằng tòa Keangnam của Tráng A Tàng nhằm xóa bỏ hoàn toàn “biểu tượng bất chính” của một trùm ma túy vùng Tây Bắc.

Việc phá hủy tòa nhà tiền tỷ của một tay buôn ma túy xem ra nhà cầm quyền Mộc Châu, Sơn La đã phần nào moi móc niềm tin của một bộ phận không trong quần chúng. Vì dẫu sao thì tòa nhà đó được xây dựng bằng những đồng tiền có được từ việc buôn “cái chết trắng” cho nhiều người. Nhưng xem ra “biểu tượng bất chính” Tráng A Tàng chẳng là gì so với những biệt thự, biệt phủ của nhưng con buôn chổi đót, của những kẻ làm thối móng tay, hay của những tên nuôi heo nhà sản.

Vì là người nhà sản nên những cán bộ đảng luôn siêng năng, cần kiệm theo tư tưởng đạo đức của con ma họ Hồ. Dẫu cho lương cán bộ chỉ đủ “sáng ra Ba Đình ăn phở, chiều về thành Hồ uống cà phê” nhưng các đảng viên nhà sản chưa khi nào đói khát. Tất cả quan chức nhà sản đều dồn quyết tâm vào việc trở thành “đầy tớ” để đè đầu cưỡi cổ ông chủ “nhân dân” mà đòi phục vụ. Bên cạnh đó, tính cách siêng năng chăm lo làm ít ăn nhiều đã khẳng định “đỉnh cao trí tuệ của loài khỉ động Ba Đình” nhà sản. Từ đó, ngoài việc sáng xách cặp táp đến cơ quan ngồi, chiều về dẫn “cơm đi ăn phở”, các đảng viên nhà sản không quên tối về chạy xe ôm, buôn chổi đót, hốt phân lợn đến thối móng tay.

Nhưng một khi đã sống và làm việc theo tư tưởng của con ma họ Hồ thì ách có ngày gặt hái thành công. Bằng chứng là hàng chục biệt thự, biệt phủ tiền tỷ của cán bộ nhà sản đã được xây dựng mà không cần quan tâm đến giấy phép của đám đồng chí, đồng rận. Từ bắc chí nam, không khó để tìm đến biệt thự của nguyên tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền hay biệt phủ siêu khủng của giám đốc sở Yên Bãi, Phạm Sĩ Quí v.v... Thành quả như thế là nhờ “ớn đoảng, ơn bác” mà quan chức cộng sản có được.

Nhưng khi cái đám đồng chí, đồng rận mà không phải đồng bọn ngứa tai, gai mắt dùng bàn tay thối bới móc mấy cọng chổi đót trong đống phân heo thì vỡ lẽ mọi chuyện. Chẳng có đoảng nào ban ơn, chẳng có thằng bác nào cho tiền để xây biệt thự, biệt phủ cả. Tất cả là do khả năng đục khoét dự án, cướp bóc của dân, tham nhũng ngân sách mà quan chức nhà sản mới có được sự giàu sang tột độ như ngày hôm nay. Vì thế những kẻ không phải đồng bọn đã bày ra cái trò thanh tra, thanh trừng nhằm cướp lại khối tài sản khủng mà bao năm làm đầy tớ của dân để vơ vét mới có được. Chúng làm thế chẳng qua cũng chỉ để thể hiện cái thói ghen ăn, tức ở tạo sự chia rẽ tình đồng chí đồng rận của đảng viên. Chúng đòi truy đến cùng nguồn gốc tài sản để thu hồi vì chúng cho rằng đồng rận, đồng bọn trong đảng trở nên giàu có một cách bất chính.

Mấy bữa nay chúng lại dùng lều báo của đảng lu loa phá hủy tòa nhà 7 tầng ở Tây Bắc để xóa bỏ hoàn toàn “biểu tượng bất chính”. Phải chăng chúng định dọn đường dư luận nhằm thực hiện ý đồ cưỡng chế biệt thự, biệt phủ của quan chức nhà sản đảng cộng nô. Nếu những kẻ đồng đảng nhưng không cùng đồng bọn muốn phá hủy hoàn toàn biệt thự, biệt phủ của đồng chí, đồng rận nhà sản thì trước tiên chúng phải ra Ba Đình để thực hiện âm mưu đó. Bởi lẽ “biểu tượng bất chính” lớn nhất của nhà sản cộng nô chính là động Ba Đình, nơi đang giam giữ cái xác khô của con ma họ Hồ. Và chính con ma họ Hồ là kẻ đã cướp chính quyền, sau khi chết còn cướp luôn cái hang Pắc Pó. Chưa hết, con ma họ Hồ còn giành giật cả ngàn hecta đất ở Ba Đình để xây cái động chứa xác cho mình nhằm củng cố “biểu tượng bất chính”.

Vậy nên làm ơn xóa đi những “biểu tượng bất chính” của đám quan tham. Và quan trọng hơn cả là phá hủy toàn bộ cái “biểu tượng bất chính vĩ đại” là cái lăng của cáo hồ DT.

19.01.2018
Dân Đen


   OfflinePersonal Gallery of saohomView user's profileSend private message
VuPhong



Age: 60
Joined: 01 Dec 2004
Posts: 2816

usa.gif
PostPosted: Thu Jan 25, 2018 4:01 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top



Image

Cảm ơn lòng yêu nước

Trần Quốc Việt



(Danlambao) - Chúng ta phải cảm ơn lòng yêu nước vì, xét cho cùng, chính lòng yêu nước của muôn vàn thế hệ tiền nhân đã sinh thành ra người Việt chúng ta hôm nay và non sông Việt Nam ngày nay. Không có sự hy sinh vô bờ bến của họ, dân tộc Việt Nam, may mắn nhất, là một dân tộc thiểu số hiện nay trên phần đất Trung Quốc mà xưa kia là Việt Nam. Còn tệ nhất là không còn người Việt nào vì tất cả họ đã bị đồng hóa hoàn toàn sau hàng ngàn năm đô hộ. Cha mẹ sinh ra ta nhưng chính lòng yêu nước của người Việt mới sinh thành nên chính hình hài, tâm hồn, văn hóa, tiếng nói đặc trưng của người Việt chúng ta.

Hôm nay người Việt trên thế giới nhớ về sự hy sinh của những người lính Việt Nam Cộng Hòa trong cuộc hải chiến Hoàng Sa vào ngày này năm 1974. Máu của họ đã tan vào đại dương nhưng tưởng như vẫn chảy thầm lặng và vô hình trong tâm tưởng chúng ta. Họ chính là một trong vô vàn nhưng thế hệ tiền nhân đã dâng mình cho sơn hà ấy. Vô danh hay hữu danh họ đều là những bậc anh hùng và anh thư xả thân để cho non sông và giống nòi Việt Nam trường tồn đến tận ngày nay

Những thế hệ người Việt hôm nay ở trong nước hay ở góc bể chân trời nào hãy soi mình vào gương để chung cuộc nhận thức rằng chính nhờ họ mà ta vẫn còn thấy ta là người Việt. Họ như những chiếc lá cháy lên lần cuối cùng để duy trì lớp than hồng yêu nước gìn giữ nên nước Việt Nam muôn đời bất khuất trước bao nhiêu cuộc xâm lược từ Trung Quốc. Tưởng nhớ họ là hãy quyết tâm nhận lấy trách nhiệm họ đã ký thác lại cho mình và hãy tiếp tục cuộc trường chinh sinh tồn in đậm dấu chân của biết bao nhiêu người Việt sẵn sàng chết cho quê hương và giống nòi được trường tồn.

Hãy cháy lên như họ để giữ lớp than hồng yêu nước không bao giờ nguội lạnh trong lòng người Việt. Thà chết cho lòng yêu nước Việt Nam ngày nay còn hơn kéo dài kiếp đời nô lệ dưới xiềng xích Bắc Thuộc ngày mai.

Nối tiếp con đường thấm đẫm máu của tiền nhân là trách nhiệm và sứ mệnh của từng người và từng thế hệ người Việt hôm nay và muôn đời về sau - những ai vẫn coi mình là người Việt.

20.01.2018

Trần Quốc Việt


Scorpio Gender:Male Cock OfflinePersonal Gallery of VuPhongView user's profileSend private message
nangchieu



Age: 65
Joined: 19 Apr 2009
Posts: 1792

canada.gif
PostPosted: Thu Feb 01, 2018 12:44 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top



Image

Một giai thoại nhỏ, một bài học lớn
Từ Thức


(Danlambao) - Văn phòng giám đốc đại học Harvard, một ngày cuối thế kỷ 19. Một cặp vợ chồng rụt rè xin gặp ông giám đốc.

Cô thư ký nhìn vẻ quê mùa của hai người khách, chiếc quần sờn gấu của ông và bộ quần áo bình dân của bà, trả lời: ông giám đốc rất bận, chỉ tiếp khách có hẹn. Đúng ra, ông chỉ quen tiếp những trí thức danh tiếng, những người gia thế, có vai vế trong xã hội.

Hai người khách nhất định xin được ở lại chờ, vì có chuyện muốn nói. Xế chiều, ông giám đốc Harvard mới hết khách, xách cặp ra về. Cặp vợ chồng xin được thưa chuyện vài phút.

Ông bà cho hay người con trai duy nhất của họ, sinh viên năm đầu của trường, vừa chết vì bệnh thương hàn, và muốn dựng một cái gì để tưởng nhớ đứa con.

Ông giám đốc thông cảm cái đau buồn của khách, nhưng trả lời: ông bà thử tưởng tượng, nếu mỗi gia đình có tang xây một mộ bia, bồn cỏ nhà trường sẽ thành một nghĩa trang.

Ông khách nói: chúng tôi không muốn xây mộ bia. Chúng tôi muốn nhân danh con, xây tặng một giảng đường, hay một nhà nội trú.

Ông giám đốc nhìn bộ quần áo bình dân, vẻ quê mùa của khách, mỉm cười: ông có biết xây một giảng đường tốn hàng trăm ngàn Mỹ kim?

Bà khách nhìn chồng, nhỏ nhẹ: Nếu chỉ có vậy, tại sao mình không dựng luôn một trường đại học?

Hai ông bà ra về. Ít lâu sau, trường đại học Stanford ra đời và trở thành một 3 đại học uy tín nhất thế giới. Ông giám đốc Harvard không biết mình vừa tiếp hai vợ chồng tỉ phú Stanford, vua xe lửa, sau này trở này trở thành Thống đốc California.

Trả lại cho xã hội


Giai thoại trên đây về Leland và Jane Stanford được kể đi kể lại, nói lên nhân sinh quan đặc biệt của người Tây Phương, nhất là ở những xứ ảnh hưởng văn hóa Tin Lành (1), với phương châm được dạy dỗ và thấm nhuần từ nhỏ: trả lại cho xã hội những gì đã nhận được của xã hội.

Khía cạnh văn hóa đó giải thích tại sao ở Hoa Kỳ và Bắc Âu có những nhà tỷ phú như Bill Gates, Warren Buffett, Zuckerberg dành những ngân khoản khổng lồ làm việc từ thiện, tài trợ những dự án có công ích, trong khi ở những xã hội khác, những người giầu có, nhất là mới giầu, chỉ biết khoe của, phung phí một cách lố bịch, nham nhở.

Những ông bà hoàng dầu lửa, keo kiệt, tàn nhẫn với gia nhân, nhất là di dân lao động, không biết dùng tiền bạc làm gì hơn là phòng tắm, cầu tiêu bằng vàng, xây cất những trường đua ngựa vĩ đại với bồn cỏ xanh giữa sa mạc, ở một xứ Hồi giáo cấm cờ bạc, cấm đánh độ.

Những tỷ phú Tàu xây lại lâu đài Versailles hàng trăm phòng cho hai vợ chồng với một cậu cả.

Những ông trời con, những cô bồ nhí của quan lớn ở Việt Nam làm thang máy bằng vàng, xây dinh thự xanh đỏ, Tây không ra Tây, Tàu không ra Tàu, lấy tiền gấp tàu giấy cho con thả chơi.

Những nhà độc tài Phi châu dựng lại nhà thờ Vatican giữa một biển nghèo đói, dùng máy bay riêng chở thợ may, thợ đóng giầy nổi tiếng từ Paris, từ Rome (Roma) tới may bộ quần áo giá cắt cổ thứ 200, hay áo lông (fourrure) cho các mệnh phụ sống ở những xứ nóng như lửa.

Hai tư duy khác nhau, đưa tới hai xã hội khác nhau: một bên thịnh vượng, tiến bộ, một bên nghèo đói, lạc hậu.

Từ kinh doanh tới việc nghĩa


Những nhà triệu phú Mỹ, khi kinh doanh, không ngần ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào để thành công, kể cả đánh gục đối thủ cạnh tranh, để chiếm độc quyền. Đó cũng là một khía cạnh của văn hóa Tin lành: không có mặc cảm với tiền bạc, với thương mại.

Đó là một yếu tố văn hoá, nhưng nó giải thích phần nào cho sự thành công kinh tế của những nước như Hoa Kỳ, Bắc Âu. Văn hoá Tin Lành đã tạo ra những xứ tư bản Tây Phương.

Người Tin lành không che dấu chuyện đã làm ra tiền, coi đó là dấu hiệu của thành công. Gặp người Mỹ, vài giờ sau biết họ lãnh bao nhiêu dollars mỗi năm, có bao nhiêu cái nhà, cái xe

Văn hoá Thiên Chúa giáo có mặc cảm với tiền bạc. Không bao giờ người Pháp nói về lương bổng của mình, ít khi phô trương, gần như muốn che dấu nếu thành công trong đời.

Người Mỹ áp dụng những phương pháp hữu hiệu để kinh doanh, để làm giầu, nhưng khi đã thành công rồi, nghĩ tới việc trả lại cho xã hội những gì đã nhận của xã hội.

Khi Bill Gates trình bày với vợ, con về dự án dùng trên 40 tỷ dollars cho Foudation Bill & Melinda Gates, và quyết định chỉ để lại cho mỗi người con 10 triệu (ít quá, khó thành công; nhiều quá, chỉ làm hư con cái), cả bà vợ và các con đều vui vẻ chấp nhận. Bởi vì họ được dạy dỗ, thấm nhuần văn hoá đó từ nhỏ.

Khi Bill Gates nói về dự án của mình, Warren Buffet đã hưởng ứng ngay, đóng góp phần lớn gia sản kếch sù cho Foudation Gates. Trên 50 tỷ phú, đa số là người Mỹ, đứng đầu là Zuckerberg, đã noi gương Bill Gates

Các trường đại học Mỹ hay Anh đều giầu có, với những ngân sách khổng lồ, ngang với ngân sách một quốc gia nhỏ, mà nhà nước không tốn một xu, bởi vì những cựu sinh viên khi đã thành công ngoài đời đều quay lại, tự nguyện đóng góp. Đối với họ, đó là một chuyện tự nhiên, khỏi cần ai kêu gọi. Không làm, mới là chuyện bất bình thường.

Đơn giản như vậy, nhưng đem áp dụng ở những nước khác, rất khó. Phải bắt đầu bằng sự thay đổi văn hóa, thay đổi tư duy. Và văn hoá, không phải chuyện một sớm một chiều. Đó là chuyện của hàng thế hệ.

Tinh thần "trả lại cho xã hội" giải thích tại sao vai trò của xã hội dân sự cực kỳ quan trọng trong các xã hội Tây Phương. Nó nhân bản hóa các xã hội tư bản.

Ở Hoa Kỳ chẳng hạn, tiêu biểu cho chế độ tư bản, nó xoa dịu những bất công của một xã hội cạnh tranh, mạnh được yếu thua. Đó là hai khuôn mặt mâu thuẫn của tư bản Tây Phương. Mâu thuẫn hay bổ túc lẫn nhau.

Những foundations tư nhân, nhan nhản khắp nơi, với những số tiền nhận được ở khắp nơi gởi giúp, trợ cấp học bổng, chữa bệnh, nghiên cứu khoa học, phát triển nghệ thuật văn hoá, giúp đỡ người nghèo, người sa cơ lỡ vận.

Truyền thống bác ái

Tại Pháp, nơi người Tin Lành chỉ chiếm trên dưới 3 %, cái tinh thần "trả lại cho xã hội" không mạnh như ở Hoa Kỳ hay các nước có văn hoá Tin Lành ở Bắc Âu. Những trường đại học lớn, uy tín nhất của Pháp, những năm gần đây kêu gọi các cựu sinh viên đã thành đạt đóng góp cho trường, nhưng kết quả rất khiêm nhượng.

Không phải một sớm một chiều người ta có thể tạo một truyền thống.

Mặc dầu vậy, tinh thần bác ái ăn sâu tại các nước Thiên Chúa giáo như Pháp, Ý, Tây Ban Nha (Espagne, Spain) đã thúc đẩy các xã hội dân sự hoạt động tích cực.

Tại Pháp chẳng hạn, tổ chức Resto du Cœur mỗi năm tặng thực phẩm, bữa ăn cho hàng triệu người. Emmaüs, một tổ chức thiện nguyện do linh mục Pierre lập ra không những giúp đỡ người nghèo, còn tạo công ăn việc làm cho hàng trăm người. Một trong những hoạt động của Emmaüs: nhận bàn ghế, TV, tủ lạnh, computers, quần áo cũ của thiên hạ gởi tặng, sửa lại, bán rẻ lấy tiền làm việc nghĩa. Nhân viên của Emmaüs đều là những người gọi là SDF (Sans Domicile Fixe, Không nhà không cửa, homeless), theo nguyên tắc dạy người ta câu cá hơn là cho tiền mua cá. Những người điều hành là những người có dư khả năng làm lương lớn trong các hãng tư, nhưng muốn làm việc công ích để đóng góp cho xã hội.

Từ gia đình tới xã hội

Người Tây Phương, có tinh thần cá nhân chủ nghĩa, nhưng không ích kỷ như chúng ta nghĩ.

Rất nhiều người tích cực và nghĩ đến người khác, coi việc giúp đỡ người khác, cải thiện xã hội là một bổn phận.

Người Việt hy sinh, nghĩ tới người khác nhiều hơn chính mình, nhưng "người khác" chỉ luẩn quẩn trong nhà, cha mẹ, vợ chồng, con cái, không ra khỏi ngưỡng cửa gia đình. Gia đình VN chặt chẽ, nhưng xã hội VN lỏng lẻo. Gia đình Tây Phương lỏng lẻo, nhưng xã hội của người ta chặt chẽ. Chữ liên đới, bác ái, huynh đệ không phải là những danh từ trống rỗng trên cửa miệng

Người Việt dành trọng tâm đời mình cho gia đình. Tai họa xẩy ra cho người thân làm tiêu tan luôn đời mình. Mất một người thân, cuộc đời kể như chấm dứt. Ngồi rầu rĩ thương thân, oán phận

Thái độ của người Tây Phương tích cực hơn. Họ nghĩ tới xã hội. Họ không bi quan yếm thế. Tại họa cá nhân không đánh gục họ, trái lại, trở thành một động lực khiến họ lao đầu vào việc cải tiến xã hội.

"Our children"

Hai ông bà Stanford, khi cậu con cưng chết, quyết định: từ nay, tất cả những đứa con California sẽ là con mình. "The children of California shall be our children".

Ở Pháp, những bà mẹ có con thơ ấu chết vì tai nạn xe hơi, thay vì ngồi than trời oán đất, hay oán thù người gây tai nạn, đã thành lập một hội rất thế lực, Ligue Contre La Violence Routière (Hội chống lại bạo lực lưu thông) hoạt động tích cực đòi quốc hội, chính phủ ban hành những luật lệ hạn chế vận tốc, kiểm soát, trừng phạt những người lái xe sau khi uống rượu, hút cần sa ma túy, mở những lớp về an ninh lưu thông, hỗ trợ các gia đình nạn nhân.

Các nạn nhân khủng bố lập những hội tương trợ các nạn nhân như mình. Một phụ nữ Pháp, thoát chết trong cuộc khủng bố Hồi giáo ở Paris, nói: chưa bao giờ tôi hạnh phúc hơn, vì có một gia đình trên 200 người.

Có người trong gia đình chết vì ung thư, họ lập những hội giúp bệnh nhân ung thư.

Những người cựu SDF, khi có công ăn việc làm, mở hội giúp những người vô gia cư.

Người có con chết vì ma túy, gia đình tan nát vì rượu chè, bỏ tiền bạc, giúp những người nghiện ngập. Họ làm việc đó tận tụy, âm thầm, coi như chuyện đương nhiên, ngạc nhiên khi có người ngạc nhiên trước các nghĩa cử đáng khâm phục đó

Những thí dụ đó nhan nhản, ở mỗi góc phố, đếm không xuể.

Thí dụ điển hình nhất là tổ chức Téléthon. Một số gia đình có con bị các thứ bịnh hiếm, không có thuốc điều trị vì không có hãng bào chế thuốc nào bỏ ra những ngân khoản khổng lồ để tìm kiếm, sản xuất thuốc cho một số rất ít bệnh nhân, đã thành lập Téléthon, mỗi năm vận động quyên góp được hàng trăm triệu euros. Với số tiền đang kể đó, họ lập tuyển dụng các y sĩ, các chuyên viên y khoa nổi danh, mở những laboratoires tối tân để nghiên cứu phương pháp chữa trị, tìm tòi thuốc men. Tiền đóng góp từ khắp nơi gởi về, thường thường là của những người lợi tức thấp, nhưng sẵn sàng giúp người thiếu may mắn hơn mình. Và những người hoạt động tích cực nhất là những người có con cái đã chết vì bạo bệnh, hoạt động để tránh cho người khác thảm kịch của chính mình.

Không quay đầu về quá khứ, tiến về phía trước, nghĩ đến việc cải thiện xã hội, đó là những yếu tố khiến xã hội Tây phương thành công. Cả về kinh tế lẫn chính trị. Bởi vì dân chủ không phải chỉ xây dựng trên giấy tờ, qua hiến pháp, bầu cử, luật lệ. Nó phải được thực thi, bảo vệ, nuôi dưỡng bởi xã hội dân sự.

Cha chung không ai khóc


Người VN hy sinh cho gia đình, đó là một đức tính đáng cảm phục. Đó là một điều may, khiến xã hội VN không hoàn toàn băng hoại. Hay xã hội đã băng hoại, nhưng vẫn còn những ốc đảo là hàng triệu gia đình, đang âm thầm cố thủ.

Người Việt hết lòng với gia đình, nhưng hoàn toàn thờ ơ với xã hội.

Phương châm của người Việt: vườn ai nấy rào. Người ta đốn cây, tôi mặc kệ, vì là cây ngoài đường. Người ta xẻ núi, phá rừng, xây chung cư, khách sạn, tôi ngoảnh mặt đi để tránh vạ lây. Hậu quả là VN được trời cho một giang sơn gấm vóc, ngày nay bị tàn phá một cách thô bạo. Nha Trang, Đà Lạt, Sapa…, những thắng cảnh tuyệt vời đang trở thành những đống xi măng, cốt sắt thô kệch, trước sự thờ ơ của mọi người. Cha chung không ai khóc.

Tại các nước Tây phương, các di tích lịch sử được bảo trì một phần lớn nhờ các foundations, các tư nhân. Ở VN, ngược lại, người ta biến của công thành của riêng, không nương tay tàn phá di sản của đất nước để làm giầu, để trục lợi.

Khi nào tình thương, sự liên đới, lòng bác ái, tinh thần trách nhiệm của người Việt ra khỏi ngưỡng cửa gia đình, lúc đó VN sẽ có một xã hội lành mạnh, lạc quan, tích cực. Đủ lành mạnh, lạc quan, tích cực, để xây dựng một chế độ dân chủ đích thực. Để xây dựng lại đất nước đang băng hoại.

(1) Bài này không có dụng ý ca ngợi đạo Tin Lành. Tôn giáo nào cũng có ưu và khuyết điểm, sẽ đề cập trong một bài tới

(Paris, tháng 1/2018)


Từ Thức


Capricorn  Dragon OfflinePersonal Gallery of nangchieuView user's profileSend private message
saohom




Joined: 26 Aug 2009
Posts: 1947

blank.gif
PostPosted: Mon Feb 05, 2018 5:30 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top



Image

Một nhân vật đáng kính nể


Lê Phan

February 3, 2018


Trong bài diễn văn về tình trạng liên bang đọc hôm tối Thứ Ba, 30 Tháng Giêng, Tổng Thống Donald Trump đã nhận là nhờ ông mà Hoa Kỳ đã có thành tích mạnh mẽ về tạo công ăn việc, lương bổng tăng, và mức thất nghiệp thấp nhất trong nhiều năm.

Trong khi đó, Tiến Sĩ Janet Yellen, người thực sự chịu trách nhiệm cho những thành quả này, đang chuẩn bị rời bỏ chức vụ là chủ tịch của Hội Đồng Dự Trữ Liên Bang, tức là thống đốc Ngân Hàng Trung Ương Hoa Kỳ.

Hôm Thứ Tư vừa qua, bà chủ trì phiên họp cuối của Ủy Ban Chính Sách của Ngân Hàng Trung Ương Hoa Kỳ, và hôm Thứ Sáu, 2 Tháng Hai, là ngày cuối của bà ở Ngân Hàng Fed.

Sáng Thứ Hai tới, ông Jay Powell – một nhân vật Cộng Hòa, một giám đốc ngân hàng đầu tư, và đương kim thành viên của Hội Đồng Fed – sẽ tuyên thệ nhậm chức lên thay thế bà.

Trong một thế giới công bằng hơn, bà Yellen đáng lẽ phải được mời tiếp thêm nhiệm kỳ bốn năm thứ nhì, như hầu hết các người tiền nhiệm thuộc nam giới của bà. Nhưng vào cuối năm ngoái, ông Trump đã quyết định thay thế bà.

Sau khi đã trải qua 14 năm ở Fed, và là người phụ nữ đầu tiên lãnh đạo ngân hàng trong suốt lịch sử 105 năm, bà Yellen – một giáo sư kinh tế học nổi tiếng thông minh với bằng tiến sĩ kinh tế của Đại Học Yale – ra đi với một thành tích đáng kính nể.

Khi nhận chức vụ chủ tịch, bà nhanh chóng chứng tỏ nắm vững những phương cách khéo léo về truyền thông và chính trị cần thiết để điều hành một định chế như Fed. Trong các bài diễn văn và ở các cuộc họp báo, bà giải thích sự suy nghĩ của Fed rõ ràng và cẩn thận, tìm đủ mọi cách để không sử dụng những danh từ chuyên môn vốn được các kinh tế gia thường dùng.

Các bạn đồng nghiệp thích bà nhưng họ cũng kính nể bà, và bà cũng đã được lòng một số những nhân vật quan trọng bên Cộng Hòa ở Quốc Hội. Nhờ vậy mà những kêu gọi mới đây, từ một số nơi của đảng Cộng Hòa, đòi tổ chức một cuộc kiểm toán Ngân Hàng Fed có tính xoi mói, đã bị bác bỏ.

Bà cũng chơi được cả với ông Trump, vốn cùng là người New York.

Bà Yellen lớn lên ở Brooklyn. Hồi Tháng Mười Một năm ngoái, khi ông Trump loan báo là ông sẽ chỉ định ông Powell thay vì giữ bà Yellen một nhiệm kỳ thứ nhì, ông đã tuyên bố “Bà là một người phụ nữ tuyệt vời vốn đã làm một công tác thật rất tốt.”

Lời tuyên bố đặt câu hỏi tại sao ông ta không giữ bà Yellen lại. Nó được rộng rãi giả định là chính trị đảng phái đóng một vai quan trọng: Bà Yellen là một người Dân Chủ, và Tổng Thống Barack Obama chỉ định bà năm 2013. Nhưng cũng còn có một lý do có thể khác. Ông Trump có thể tin là với Tiến Sĩ Yellen không còn tại chức, nó sẽ dễ dàng hơn cho ông “nhận vơ” một số những thành quả của bà.

Những thành quả này bao gồm việc trông nom cho một giai đoạn lịch sử tạo công ăn việc làm. Nhà bình luận Heather Long chỉ ra là “Dưới bà Yellen, mức thất nghiệp của Hoa Kỳ đã giảm xuống nhất trong tất cả các vị lãnh đạo Fed trong thời hiện đại.”

Vào Tháng Hai, 2014, khi bà Yellen nhậm chức, mức thất nghiệp là 6.7%; ngày nay mức thất nghiệp là 4.1%. Và gần ba phần tư sự giảm mức thất nghiệp này đến trước khi ông Trump nhậm chức.

Cũng phải ghi nhận thêm là, khi bà Yellen nhậm chức, hầu hết các kinh tế gia tin là một mức thất nghiệp dưới 5%, hay khoảng đó sẽ dẫn đến lạm phát. Những cuốn sách dạy kinh tế nói là nếu thất nghiệp xuống dưới một mức nào đó, giá cả sẽ tăng. Để chặn một vòng xoắn leo thang lạm phát, Fed phải can thiệp vào và tăng lãi xuất nhanh chóng – và một hành động như vậy sẽ có nguy cơ dẫn đến suy thoái.

Tiến Sĩ Yellen đã không chấp nhận lập trường máy móc này. Dẫn sự việc là nhiều triệu người đã không đi kiếm việc nữa trong và sau cuộc đại khủng hoảng năm 2007-2009. Bà lý luận là mức thất nghiệp là một thước đo không đủ cho tình trạng của thị trường lao động, và rằng có những thước đo khác, như là mức độ tham gia thị trường lao động, cũng cần phải được tính đến.

Còn gây tranh cãi hơn nữa, bà còn lý luận là có thể có những lợi ích quan trọng nếu Fed điều hành “một nền kinh tế áp lực cao,” trong đó mức thất nghiệp được giữ thấp và chủ nhân khó tìm người. Trong tình trạng đó, bà Yellen dự đoán, trong một bài diễn văn hồi năm 2016, là các công nhân vốn đã bỏ thị trường lao động sẽ bị lôi cuốn trở lại, các công ty sẽ có khuyến khích để đầu tư, nhu cầu nói chung của nền kinh tế sẽ cao hơn, và tăng trưởng lương cũng như năng suất – vốn đã mãi không tăng – sẽ tăng.

Các kinh tế gia thì bảo lập luận này đã trở lại với những lập luận của thời thập niên 1960 bởi một thế hệ các kinh tế gia theo trường phái Keynes. Với sự thăng tiến của trường phái tân cổ điển thì lập luận này không còn hợp thời trang nữa. Nhưng như bà Yellen đã nhận thấy, nó có thể giữ chìa khóa cho việc vượt ra khỏi các chiều hướng tăng trưởng chậm, đầu tư ở mức thấp, và lương bổng không tăng.

Kinh nghiệm của tám năm qua cho thấy là cần phải có một sự sụt giảm mức thất nghiệp đáng kể cho lợi tức trung điểm của các gia đình hồi phục sự mất mát mà họ đã chịu trong cuộc suy thoái. Chỉ khi thất nghiệp xuống đến dưới mức trước kia được coi là an toàn thì lương mới tăng hơn lạm phát. Bà Yellen đã chào đón phát triển này và tìm cách khuyến khích thay vì là làm thui chột tăng trưởng quá sớm. Ngay cả bây giờ, gần chín năm hậu cuộc hồi phục năm 2009, lãi suất của Fed mới chỉ có 1.5%. Với lạm phát cũng ở mức 1.5 (theo cách đo mà Fed lựa chọn) – dưới mức chính thức của Fed là 2%.

Nó cũng có thể lý luận là – và đã được lý luận như vậy – là với mức lạm phát thấp như vậy, Fed không có lý do tăng lãi suất, ngay cả từ từ. Tuy nhiên ngược lại người ta cũng có thể lý luận là chính sách của Fed đã dẫn đến một cuộc tăng trưởng kinh hồn của thị trường chứng khoán mà nay đang có vẻ trở thành một cái bong bóng. Biết cả hai sự chỉ trích này, bà Yellen đã rút lui kích thích kinh tế từng bước một.

Nhờ Tổng Thống Trump và bên Cộng Hòa, Fed nay đối diện với một thách thức mới, trong hình thức thêm một kích thích cho nền kinh tế bằng cắt giảm thuế nhưng là cắt giảm ngay tức thời rồi từ từ rút. Liệu Fed có nên theo đuổi lập trường hiện nay và tìm cách thích ứng với kích thích này hay không? Hay là nên tăng lãi xuất nhanh hơn.

Bà Yellen nay không còn phải đưa ra câu trả lời cho bài toán đó nữa. Cái bài toán nhức đầu đó nay sẽ là của ông Powell, người hẳn biết là bất cứ chỉ một dấu hiệu nào là Fed có một lập trường diều hâu hơn là sẽ bị tấn công bởi những tràng pháo kích Twitter từ tổng thống – kể cả sự có thể gây xáo trộn cho thị trường chứng khoán nữa.

Bà Yellen đáng được thêm một nhiệm kỳ nữa, nhưng bà thực sự đã ra đi thật đúng lúc.

(Lê Phan)


   OfflinePersonal Gallery of saohomView user's profileSend private message
saohom




Joined: 26 Aug 2009
Posts: 1947

blank.gif
PostPosted: Sat Feb 10, 2018 6:42 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

‘Văn hóa đảng thế a?’



Tuần qua Việt Nam vừa có một “sự kiện” nổi bật, đó là chuyện đá banh U23 thắng và thua trong trận chung kết Á Châu. Trong thể thao cũng như trên chiến trường quân sự, thắng bại vốn là lẽ thường tình. Thắng không kiêu mà bại không nản.

Trong trận bán kết tại Thường Châu- Trung Quốc, U23 Việt Nam mới thắng U23 Qatar 3-2 để vào trận chung kết mà thiên hạ mà thiên hạ đã la làng là: “kinh thiên động địa, vé chung kết lịch sử!” Trong túc cầu, thắng nhờ lối đá luân lưu sau khi hết giờ mà bất thắng bại một phần nhờ may rủi, cách dàn trận, giao banh, tấn công, phòng vệ của mỗi bên mới đánh giá được tài năng.

Thắng không kiêu, nhưng thắng được Qatar để vào trận chung kết Việt Nam đã kiêu, coi như đã “đặt Châu Á dưới chân.” Thiên hạ mang cờ đỏ xuống đường, cởi truồng, la hét, tung hô làm kẹt đường kẹt sá để đón mừng thắng lợi, không quên “như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng!” hay “Bác đang cùng với chúng cháu hành quân!”

Bại không nản, ở đây bại mà kiêu mới lạ!

Image
Người mẫu mặc bikini chụp hình với cầu thủ U23 trên chuyến bay của VietJet Ai


Thua Uzbekistan trong trận chung kết nhưng báo chí trong nước chạy “tít” lớn: “Có những thất bại vĩ đại hơn cả chiến thắng!”
Ghê chưa! Thiếu cả tinh thần thể thao, có thái độ rất mọi rợ, thanh niên Hà Nội đã xuống đường giương biểu ngữ chửi cầu thủ Uzbekistan là Sodorov, người đã chọc thủng lưới Việt Nam bằng những lời lẽ thô bỉ như sau:

– “ĐM thằng l… số 11 SIDOROV. Việt Nam vẫn vô địch không cần cúp!”

Cổ động viên Việt Nam quá khích đổ xô đến cầu thủ U23 Uzbekistan để bình luận chửi mắng, hăm dọa… tạo ra một hình ảnh vô cùng xấu xí, làm ảnh hưởng lớn đến tinh thần Việt Nam nói chung! (báo Kiến Thức.)

Không thắng trận chung kết, đám cờ đỏ cũng dàn hàng cả chục cây số để đón U23 Việt Nam về.

Báo chí chạy tin: “Chuyên cơ riêng đón U23 Việt Nam vinh quy bái tổ!” Ngay khi chuyến bay VJ269 chở đội tuyển U23 Việt Nam hạ cánh xuống phi đạo Nội Bài, hai xe cứu hỏa đã phun nước cầu vồng đặc biệt để chào mừng.

VietJet giành phần đi đón đoàn với một tốp gái bikini õng ẹo, khiến các cầu thủ trẻ tuổi đàn em, được đàn chị ôm tạo dáng, anh nào cũng ngượng ngùng, mặt sượng trân. Phải nói chủ nhân VietJet là đàn bà nên biết cái quý của đàn bà và yếu điểm của đàn ông, nhưng đem ra thi thố sở trường, nhưng ở đây coi bộ… không ổn. Báo chí và chính quyền đã lên tiếng bất đồng tình với kiểu đón tiếp này. Có người đã cho bà Thảo đang lấy “lỗ” làm lời!

(*) Nhà thơ Trần Mạnh Hảo ngứa mắt đã có thơ rằng:

“Cầu thủ đá bóng da
VietJet mời bóng thịt
Thỗn thện bày hàng ra
Xấu hổ toàn dân Việt.
Các nguyên thủ thế giới
Có đá bóng dâu mà
Cũng được mời bóng ấy
Văn hóa đảng thế a?”

Nhưng nghĩ xa hơn, cũng chẳng nên trách hay phạt gì bà VietJet đến 44 triệu đồng, quả là theo bảng xếp hạng vừa được Forbes công bố, bà Nguyễn Thị Phương Thảo, CEO của Vietjet Air, đã có năm thứ hai liên tiếp lọt top 100 phụ nữ quyền lực nhất thế giới. Bây giờ người ta mới nghĩ là bà biết sử dụng cái quyền lực ấy, nhưng thực tế là Việt Nam sau năm 1975, người ta đã biết dùng cái “sức mạnh mềm” chứ không phải đợi đến phiên bà hôm nay.

Câu chuyên đơn giản, ở trong rừng đói khát đã đành, ở miền Bắc XHCN với chế độ tem phiếu, gạo ăn đong, thịt mua lạng, thèm khát lâu ngày, vào Nam gặp lúc gạo trắng nước trong, ai cũng cố ăn cho bõ những ngày gian khổ! Nên mời một người ăn, cả nhà cùng đi, vô ý mời một anh công an phường đi nhậu thì hôm đó coi như đồn công an đóng cửa. Thứ nào sang, đắt tiền nhất thì gọi: thuốc ba con 5, cà phê sữa đá hột gà, thậm chí bún bò cũng bỏ hột gà cho ra vẻ… tay chơi!

Vậy thì cũng dễ hiểu thôi, về cái chuyện thiếu đàn bà, vì suốt năm, xa nhà chỉ có “Bác cùng chúng cháu hành quân.” Cái chuyện “thiếu, thèm” ấy thành ra quan trọng. Các nhà đầu tư, doanh thương ngoại quốc vào Việt Nam làm ăn, ký hợp đồng nên nhớ nguyên tắc làm việc, trước hết là bàn thảo hội họp tại chỗ, bước tiếp theo “liên hoan” bia bọt và cuối cùng phải là kết thúc bằng món… tươi mát. Cái này mới là đặc sản Việt Nam, rẻ nhất thế giới, mà đã có lần chủ tịch nước cũng đưa ra lời mời mọc.

Chỉ tội nghiệp cho thức uống cao sang là món “cà phê” bị lôi cuốn vào cái khoái thứ ba của con người trần tục, nên từ lúc “chân lý chói qua tim” cũng là lúc chúng ta có thêm đủ loại cà phê độc đáo, không phải là Columbia, Jamaica, Blue Mountain hay Bourbon, mà là Cà Phê Võng, Cà Phê Lều, Cà Phê Ôm…

Chỉ ở xứ này mới có việc như UBND thị xã Hồng Lĩnh-Hà Tĩnh cử 21 nữ giáo viên đi tiếp khách trung ương. Chỉ ở xứ này mới có chuyện mừng ngày gia nhập đảng có các em lên sân khấu mặc bikini trình diễn. Ngay ngày lễ khánh thành tượng Bác Hồ ngồi đọc sách trước Tòa Đô Chánh Sài Gòn cũ cũng được văn công ăn mặc diêm dúa múa men. Tiệm buôn điện khí cũng tuyển các cô bán hàng ăn mặc hở hang để câu khách, nhưng tuyên bố là để cho trẻ con học giới tính. Đón tiếp nguyên thủ quốc gia như Obama cũng có mấy cô yếm đỏ lăng xăng.

Nói ra thì tội cho danh tiếng phụ nữ Việt Nam, nhưng ở Việt Nam bây giờ coi bộ đàn bà hơi dư, phải “xuất khẩu” ra nước ngoài. Theo báo Đất Việt có 18,000 gái Việt ra nước ngoài hành nghề mại dâm mỗi năm, nhiều nhất là ở Malaysia, Singapore, Indonesia…

Ở trong nước thì “cái ấy” được đề cao và nhan nhản khắp nơi nên đất nước mới đi đến chỗ luân lý băng hoại, đạo đức suy đồi trụy như hôm nay. Không kể các vụ hiếp dâm mà nạn nhân hay thủ phạm là người lớn. Chính những vụ xâm phạm trẻ em và thủ phạm hiếp dâm đang còn tuổi vị thành niên mới là điều xót xa ở đây.

Xã hội Việt Nam và qua chuyện U23 vừa qua, chúng ta có dịp thấy thái độ hung hăng côn đồ, vô giáo dục của đám thanh niên và thấy thân xác phụ nữ Việt Nam đang là một thứ khá rẻ, tầm thường, phơi bày. Những chuyện này làm đỏ mặt những người đàn bà Việt Nam tử tế và xấu hổ cho những người đàn ông có liêm sỉ.

Nhưng đảng và nhà nước thì không?

Huy Phương


   OfflinePersonal Gallery of saohomView user's profileSend private message
VuPhong



Age: 60
Joined: 01 Dec 2004
Posts: 2816

usa.gif
PostPosted: Mon Feb 12, 2018 11:31 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Chào mừng Việt Khang đến Mỹ!


Huy Phương

Feb 11 at 10:29 PM


Những ngày giáp Tết, trong khi phi trường Tân Sơn Nhất, ngập đầy những “Việt kiều” hồ hởi, xênh xang về quê ăn Tết, thì ngược lại, có một thanh niên, lặng lẽ được công an Sài Gòn đưa lên một chuyến bay rời quê hương, ra đi định cư tại Hoa Kỳ. Thanh niên đó là nhạc sĩ Việt Khang, tác giả ca khúc “Anh Là Ai?” ca khúc đã làm rung động cộng đồng người Việt ở hải ngoại.

Việt Khang đã bị chính quyền CSVN bắt vào cuối năm 2011, bị kết án 4 năm tù vào ngày 30 Tháng Mười, 2012, được trả tự do vào ngày 14 Tháng Mười Hai, 2015 và bị quản chế hai năm, đã đến phi trường Los Angeles, California, lúc 1 giờ 20 chiều ngày 8 Tháng Hai, và được đông đảo đồng hương và giới truyền thông ra đón.

Cũng không phải tự dưng mà công an Cộng Sản tử tế tới nhà Việt Khang mời lên máy bay đi Mỹ. Nhạc sĩ Trúc Hồ và SBTN có sáu năm vận động cho Việt Khang, mở chiến dịch Thỉnh Nguyện Thư vào năm 2012, và sau đó đã âm thầm vận động với Thượng Nghị Sĩ John McCain để ông trực tiếp can thiệp, nêu trường hợp của nhạc sĩ này với Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ khi làm việc với CSVN.

Phải nói Việt Khang là hình ảnh của tuổi trẻ tinh hoa của tổ quốc với một lối tranh đấu, phê phán đặc biệt. Không giăng biểu ngữ, không xuống đường, không hô hào, chỉ với một bài hát, Việt Khang đã làm đánh động đến con tim và nỗi xót xa của hằng triệu người Việt tha hương, và làm chấn động cả bộ máy cầm quyền CSVN, nhất là giới công an, những người được Việt Khang gọi đích danh, chỉ mặt trong trong câu hát “Anh là Ai?” Rõ ràng là nhà cầm quyền đã phải kiêng nể. Việt Khang không có thế lực, không có dao súng trong tay, chỉ với một cây đàn và những nốt nhạc, đã làm cho cường quyền phải sợ hãi. Dập tắt nỗi sợ hãi này, chúng đã dùng thứ vũ khí muôn đời của mọi chế độ độc tài là cảnh sát, dùi cui, tòa án và cuối cùng là nhà tù. Có một thời đại nào trong lịch sử Việt Nam, tồi tệ và hèn hạ như hôm nay, khi mà một câu hát chống Tàu xâm lược, lại làm cho chính quyền lo sợ, bắt bớ, trù dập tác giả như trường hợp của Việt Khang?

Nhưng nhà tù không bưng bít dập tắt được lời hát yêu nước này, bài hát này đã bay qua những đại dương, những cánh đồng, vượt qua những biên giới để đến trên môi những em thơ, trong lồng ngực của tuổi trẻ yêu nước đang hướng về quê hương, về hình ảnh Việt Khang sau những song sắt của nhà tù.

Báo Nhân Dân Hà Nội đã lên án cho rằng “mục đích hành động của một số người đang nhân danh dân chủ để gây rối loạn xã hội, cản trở sự phát triển đất nước.” Vậy thì nếu có cơ hội, Việt Cộng không ngần ngại đẩy những nhà tranh đấu dân chủ trong nước ra đi, dù là đến một đất nước tự do, giàu sang, không phải chịu cảnh lưu đày, trước là được tiếng nhân đạo, sau là loại bỏ ảnh hưởng của những nhà tranh đấu này ở trong nước.

Việt Khang không phải là nhà tranh đấu dân chủ cho Việt Nam đầu tiên đến Hoa Kỳ, trước đây đã có những nhân vật như Đoàn Viết Hoạt, Đoàn Thanh Liêm, Nguyễn Chí Thiện, Hoàng Minh Chính, Tạ Phong Tần, Trần Khải Thanh Thủy, Mục Sư Nguyễn Công Chính, Cù Huy Hà Vũ, Đỗ Thị Minh Hạnh, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Chính Kết… Trong này có những người như Đỗ Minh Hạnh được sang Áo thăm mẹ, đi một vòng sang Úc, cuối cùng trở về Việt Nam. Ông Hoàng Minh Chính sang Mỹ chữa bệnh, đã về lại Việt Nam. Trong trường hợp này thì Nguyễn Chính Kết đến Mỹ bằng con đường tự chọn, không phải do CSVN cho phép ra đi.

“Những nhà tranh đấu ra hải ngoại có dễ dàng tranh đấu hiệu quả hơn ở trong nước hay không?” Đó là sự băn khoăn của nhiều người khi nghe tin một người bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền trong nước, “bị” hay “được” ra đi. Tôi đã có dịp đặt câu hỏi này với nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, nhà thơ này cho rằng, ra hải ngoại việc tranh đấu thuận lợi hơn, nhờ không khí tự do, gần gũi với truyền thông thế giới.

Câu trả lời của một người khác, đã hoạt động trong cộng đồng lâu năm là “không!”

Nhân vật này nêu lý do, trừ một vài trường hợp đặc biệt, như Giáo Sư Đoàn Viết Hoạt và Luật Sư Đoàn Thanh Liêm, dễ hội nhập với đời sống mới, ít lo đến sinh kế, có nhiều mối liên kết với cộng đồng và các nhân vật ngoại quốc. Phần lớn các nhà tranh đấu ra nước ngoài khó hội nhập với đời sống mới, một mặt phải lo cho cuộc sống áo cơm, lo ăn, lo mặc, chịu cảnh nhà thuê, nên một số đành thúc thủ, im hơi lặng tiếng vì “lực bất tòng tâm.”

Đó là chưa nói đến sự đánh phá, vùi dập, bôi xấu của nhiều phe phái, Cộng Sản hay không Cộng Sản, tại hải ngoại hay được yểm trợ từ các thế lực trong nước mà trường hợp của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện là rõ nét nhất. Ông bị vu cáo là “Nguyễn Chí Thiện giả,” “ăn cắp thơ,” thậm chí bọn đánh phá, táng tận lương tâm, đã gắn cho ông cái tội xấu xa, là đã hành nghề “chủ động đĩ!”

Một số khác có thành kiến hiểm độc, kết án các nhà tranh đấu có gốc gác là bộ đội như Điếu Cày, công an như Tạ Phong Tần… là đối lập cuội, khổ nhục kế. Nếu khổ nhục kế mà phải dùng đến cái chết của mẹ già như trường hợp Tạ Phong Tần, thì bọn vu oan, giá họa này đúng là bọn “ngậm máu phun người!” Nói chung không có nhà tranh đấu nào sau một vài năm còn giữ được khí tiết và hoạt động hữu hiệu cho đất nước!

Phải chăng vì vậy mà Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế, một người bất đồng chính kiến tại Việt Nam, đã ba lần bị tù tội, với tổng cộng thời gian trên 20 năm, mặc dầu được quốc ngoại can thiệp cho ra đi, đã chọn con đường ở lại tranh đấu cùng với đồng bào trong nước.

Hải ngoại đã có bao nhiêu bài báo, bao nhiêu cuộc phỏng vấn, bao nhiêu bản nhạc bài thơ, bao nhiêu đêm thắp nến cho những nhà tranh đấu, nhưng chúng ta đã tiếp đón những người này với thái độ như thế nào, khi họ ra hải ngoại, được hít thở bầu không khí tự do như chúng ta,?

Thay vì một vòng hoa tri ân, chúng ta gửi đến họ những quả trứng thối!

Nhiều người cho rằng việc đánh phá những người tranh đấu từ trong nước khi ra hải ngoại là chủ trương của Cộng Sản, nhưng tham gia công việc “giết người chẳng lọ gươm dao” này hôm nay lại là những người thường vỗ ngực cho mình là người chống Cộng ở hải ngoại.

Đó là hình ảnh một miếng thịt tươi được vứt xuống một hầm cá sấu, và chính quyền cộng sản trong nước luôn luôn tìm cách đẩy họ ra khỏi nước để nhờ tay người khác giết họ để khỏi bị mang tiếng là đao phủ thủ!

Việt Khang! Em là nhà tranh đấu trẻ tuổi nhất phải bỏ nước ra đi đến định cư tại Mỹ. Tôi tin rằng em có đủ thời gian để làm lại cuộc đời và đủ sáng suốt chọn con đường tranh đấu hữu hiệu cho mình đối với quê hương. Em được mọi người yêu thương vì lời hát của em đã bay đến tận mọi nhà, trong và ngoài nước!

Điều cốt yếu là mong sao, qua bao nhiêu nghịch cảnh, lòng em vẫn giữ được ngọn lửa tranh đấu và yêu nước, ngọn lửa ấy sẽ là mồi lửa châm bùng lên, đốt tan bóng tối cho những thế hệ như chúng tôi, được thấy quê nhà trong một ngày vui trọn vẹn.

Huy Phương


Scorpio Gender:Male Cock OfflinePersonal Gallery of VuPhongView user's profileSend private message
nangchieu



Age: 65
Joined: 19 Apr 2009
Posts: 1792

canada.gif
PostPosted: Yesterday at 4:51 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Câu hỏi đầu năm

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Ông Lê Nin ở nước Nga
Mà em lại thấy rất là Việt Nam
Cũng vầng trán rộng thênh thang
Y như trán Bác mênh mang đất trời

Trần Đăng Khoa


Những câu vè thượng dẫn xuất hiện vào cuối thập niên 60 (của thế kỷ trước) khi tác giả còn được vinh danh là thần đồng thơ, và là “người phát ngôn cho thế hệ trẻ em thời chiến.” Thời chiến rồi qua. Thời gian, cũng như thời thế – tiếc thay – lại không đứng về phía ông Trần Đăng Khoa và ông Lê Nin nên (dần dà) từ vỉa hè Hà Nội lại phát sinh ra những câu đồng dao mới:

Ông Lê Nin ở nước Nga
Cớ sao lại đứng vườn hoa nước này
Ông vênh mặt, ông chỉ tay:
Tự do hạnh phúc chúng mày còn xa
Kìa xem gương của nước Nga
Bảy mươi năm lẻ có ra đếch gì!


Khi mà thành quả của Cuộc Cách Mạng Tháng Mười chả “ra đếch gì” thì phần số cha đẻ của nó – tất nhiên – cũng phải rơi vào cảnh truân chuyên:

Ðang trên Quảng Trường Ðỏ ở Moscow, tôi chựng người lại khi bắt gặp một hình dáng người rất quen mà không thể nhớ liền được là ai? Người đàn ông thấp người, mặc bộ đồ đại lễ, đầu đội chiếc mũ kếp pi – tất cả cùng màu đen, đút tay vào túi quần với khuôn mặt trầm tư…

Bắt gặp cái nhìn của du khách, ông liền nở nụ cười, giơ tay vẫy vẫy mời chào: “Chụp hình kỷ niệm đi. Chỉ 100 rub thôi, hay $2 đô la Mỹ cũng được!”

Tôi vừa lắc đầu vừa phá lên cười vì nhận ra người “quen quen” ấy: Lenin. Hiển nhiên, chính xác hơn, là người đóng vai Lenin... Trong thời gian lang thang xung quanh điện Kremlin, tôi còn gặp mấy “Lenin” nữa, cũng đang mời chào du khách chụp hình...

Tôi bỗng nhớ lại thời điểm đứng ở Quảng Trường Ðỏ, vỗ vai nói với người đóng giả Lenin:“Nếu không có Lenin thật thì anh đã không phải làm Lenin giả để kiếm sống như vầy. Nước Nga xứng đáng nhiều lần hơn thế này. (Phương Đoàn – “Nước Nga ‘Gồng Mình’ Để Tồn Tại,” Người Việt 12/23/2015).

Tác gỉa của đoạn văn thượng dẫn, xem chừng, không có mấy thiện cảm với Lê Nin (thật) và tôi e là ông hơi chủ quan khi đánh giá quá thấp về nhân vật này. Tuy Lê Nin phải lê la kiếm ăn ngay tại Moscova (và bị đập mẻ đầu, vỡ trán ở nhiều nơi khác) nhưng di sản của Cuộc Cách Mạng Tháng Mười vẫn còn được giới lãnh đạo Việt Nam vô cùng tôn trọng và sùng kính – theo như tin loan của báo Nhân Dân, số ra ngày 05 tháng 11 năm 2017:

Sáng 5-11, tại Trung tâm Hội nghị quốc gia (Hà Nội), Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Quốc hội, Chủ tịch nước, Chính phủ, Ủy ban T.Ư MTTQ Việt Nam và TP Hà Nội tổ chức trọng thể Lễ kỷ niệm 100 năm Cách mạng Tháng Mười Nga (7-11-1917 – 7-11-2017)... Đọc diễn văn kỷ niệm, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh: Cách mạng Tháng Mười Nga đã “làm rung chuyển thế giới” phá tan một mảng lớn trong hệ thống chủ nghĩa tư bản, đế quốc, mở ra một thời đại mới trong lịch sử nhân loại.… đã sáng tạo ra một kỷ nguyên mới của nước Nga...

Thế nước Nga của “kỷ nguyên mới” hiện nay ra sao?

Xin xem tiếp tường trình của nhà báo Phương Đoàn, từ Moscova:

Một điểm đặc biệt của chợ trời Nga là bày bán rất nhiều những gì thuộc về “tàn tích, tàn dư” thời Xô Viết. Chân dung các lãnh tụ Cộng Sản như Lenin, Kark Marx… nằm la liệt giữa những đống xoong nồi lủng củng, giữa đám đất lầm bụi… khiến người xem thoáng có những suy tưởng so sánh chua xót, mỉa mai và hài hước về lý tưởng cao xa và thực tế trần trụi. Những lá cờ nhung màu đỏ thêu chỉ vàng ca ngợi về những thành quả của Chủ Nghĩa Xã Hội với những câu khẩu hiệu đanh thép, tự tin về sự bất diệt của Marx-Lenin… giờ nằm lăn lóc trên các tấm ni lông sơ sài đặt trên mặt đất. Một quá khứ đầy hoang tưởng.

Thảo nào mà giới lãnh đạo CSVN hay bị mắng mỏ là cái đám chuyên... “ăn mày dĩ vãng!” Khi mà tương lai rất mịt mờ, và hiện tại đang vô cùng rất bấp bênh thì xoay ra đi ăn mày dĩ vãng – theo thiển kiến – cũng là một cách mưu sinh có thể thông hiểu và thông cảm được.

Chỉ có điều đáng nói là họ đã đi quá xa khi giong cờ, nổi trống, linh đình kỷ niệm chiến thắng 50 năm tổng tiến công xuân Mậu Thân, vào ngày 31 tháng 1 năm 2018 vừa qua. Cái thói quen “ăn mày” khiến họ có khả năng “ăn mừng” ngay giữa lúc quốc tang.

- Hoàng Phủ Ngọc Tường: Với tư cách là một đứa con của Huế, đã ra đi và trở về, ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu Thân. Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng.

- Mạnh Kim: Mậu Thân là chiến trường khốn nạn nhất trong cuộc chiến Việt Nam.

- Chế Lan Viên: Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng/Chỉ một đêm, còn sống có 30.

- Song Chi: Việc ăn mừng sự kiện Mậu Thân chứng tỏ đảng cộng sản hoàn toàn không thay đổi từ nhận thức đến thái độ, hành động và hoàn toàn “thất nhân tâm” đối với đại đa số người dân Việt ở cả hai miền, trong và ngoài nước.

- Lê Công Định: “Tôi thấy thật sự là vô lương tâm và không thể hiện lương tri của con người bình thường, cho thấy họ không hoàn toàn có một ý định nào gọi là hòa giải và hòa hợp dân tộc cả.

- Phạm Trần: Ăn Tết bằng xương máu Mậu Thân thì hòa giải, hòa hợp với ai?

- Ngô Nhân Dụng: Tổ chức kỷ niệm Tết Mậu Thân là Nguyễn Phú Trọng và đảng Cộng Sản đã thách thức người dân Việt khắp nước!

Sau thách thức Mậu Thân lại đến thách thức xây nghĩa trang ngàn tỷ. Trang BBC nhận định là nhà đương cuộc Hà Nội đã khiến cho… dư luận dậy sóng:

Nguyễn Thị Hậu: Sao lo cho người sẽ chết “an nghỉ” mà lại làm người sống không thể “an cư”?

Trương Huy San: Một chính thể giành được chính quyền bởi những người theo ý tưởng “thế giới đại đồng”, không lẽ, từ tem phiếu đến “nơi an nghỉ” đều phân chia đẳng cấp.

Trương Duy Nhất: Khốn nạn hơn vạn lần khốn nạn ở chỗ: Nó qui hoạch cho cả vợ/chồng, khi chết cũng được vào đây, bất kể vợ/chồng họ là ai làm gì. Nhiều người chưa chết, đã nghe thiên hạ đào mồ cuốc mả rồi.

Nhân Thế Hoàng: Tiền thuế của dân mà nó làm như của cha của mẹ nó để lại, muốn xài sao thì xài.

Dư luận, trong cũng như ngoài nước, cứ tha hồ mà dậy sóng. Sóng gió trong những tách nước trà nào có ảnh hưởng chi đâu. Giới lãnh đạo CSVN (chắc chắn) sẽ còn tạo ra nhiều thách thức ngang ngược và bạo ngược khác nữa, trong những ngày tháng tới, như họ đã từng làm từ hơn hai phần ba thế kỷ qua. Câu hỏi đặt ra là dân tộc này sẽ còn cam chịu để cứ bị tiếp tục “thách thức” thêm bao lâu nữa?

Tưởng Năng Tiến


Capricorn  Dragon OfflinePersonal Gallery of nangchieuView user's profileSend private message
Display posts from previous:      
Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic

View next topic
View previous topic
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum
You cannot attach files in this forum
You cannot download files in this forum


All times are GMT

Board Security

31632 Attacks blocked
Powered by phpBB2 Plus, Artikelverzeichnis and Webkatalog based on phpBB © 2001/6 phpBB Group :: FI Theme :: Mods and Credits