HồNgọcCẩn Forum Index Ho Ngoc CanPortal
 FAQ  •  Search  •  Preferences  •  Usergroups  •  Register  •  Profile  •  Log in to check your private messages  •  Log in
Calendar 
View next topic
View previous topic

Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic
Author Message
macco



Age: 63
Joined: 17 Jan 2005
Posts: 3265

canada.gif
PostPosted: Sat Feb 10, 2018 6:32 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Tên cướp một tay!



Hồi xưa, cái máy đánh bạc này bên Mỹ gọi là “slot machine”, là cái máy có cái khe để đút đồng một đô bằng kim loại vào. Cầm cái cần kéo xuống, nó quay ro ro rồi dừng lại. Kết quả hỏng có gì thì đút thêm một đô nữa! Cứ thế mà chơi cho tới tán gia bại sản.

Nên tiếng Úc gọi cái “slot machine” này là: “one armed bandit”; nghĩa là tên cướp chỉ có một cánh tay.

Bây giờ thì kỹ thuật “video game” tân tiến hơn; khỏi gạt cái cần gì ráo trọi. Đút tiền giấy vô, tối đa là tờ 50 đô, bấm cái nút là xong. Cạn tiền của mình mà cũng cạn luôn tình nghĩa đôi ta!

Nghe Johnny, thằng bạn Úc đòi bỏ vợ; tui hỏi lý do thì nó nói: “Tháng rồi, một tối, vợ nó đi đâu đó tới khuya lơ khuya lắc mới về. Nó nằm ngáy “o o” như chết. Sáng ra thấy con vợ nằm ngáy kế bên và khe rún của nó đầy những đồng một đô la!”

Tình đã mười năm, một ngày cũng nghĩa; tay cắt tay bao nỡ mà ruột cắt ruột bao đành; nên tao cho em cơ hội thứ hai: “Giữa máy kéo và anh… em chọn ai?”
Thì em thỏ thẻ rằng: “Dĩ nhiên là anh rồi! Vì cái máy kéo nó đâu biết hun hít gì đâu hè? “

Vậy mà tuần rồi, tối em lại đi đâu hỏng biết! Khuya tao đang ngủ thì em “sexy trăm phần trăm” bước vào buồng ngủ.

Tao giựt mình tỉnh giấc, thấy em không còn quần áo gì ráo, nên tao la lên: “Bộ bữa nay em lại thua hết ráo rồi hả?”

***

Mới đọc báo nè thấy một ông Mít bên Canada đi sòng bài chơi kéo máy 20 xu trúng được 1.8 triệu đô. Tay cầm cái “check” bự tổ bố cười hô hố, cười rạng rỡ, hở hết cả hai hàm răng.

Ối cái trò quảng cáo “mại dô, mại dô” của mấy sòng bài dụ khi dân chơi nhào vô để chết đây mà.

Tuy nhiên cái trò đánh bạc bằng kéo máy này coi vậy cũng phiền phức lôi thôi cò bót; làm ông Tòa phải bù đầu suy nghĩ coi phải xử làm sao cho nó công bằng!

Chuyện rằng Ly Sam là người Mỹ gốc Việt, sinh năm 1953 tại Cà Mau, chủ một nhà hàng lớn ở tại Sài Gòn.

Ngày 25, tháng Mười, năm 2009, chú Sam đến khách sạn Sheraton Sài Gòn cúng nạp 300USD cho máy và thua hết 299,5USD. Nghĩa là chỉ còn có 50 xu Mỹ. Chú Sam tức quá, dọng máy nghe cái rầm. Ai dè máy “tò le tí le” báo Chú Sam thắng 55,5 triệu USD.

Chú Sam bấm cái cóc chơi thêm một ván 5 đô nữa và bị thua nên dừng chơi.

Chú Sam đã chụp lại hình máy báo trúng thưởng và lập biên bản với sự chứng kiến, ký tên của nhiều khách hàng làm chứng.

Nhưng khách sạn Sheraton không chịu trả thưởng; chỉ trả lại 300 đô Mỹ trong lần chơi đó với lý do là máy “trục trặc, gục gặc” gì đó.

Chú Sam cự nự: “Ê! Người chơi thua thì là máy bình thường; còn khi người chơi thắng thì là “sự cố” hả?” Nên Chú Sam đi thưa chủ sòng ra Tòa sơ thẩm.

Bốn năm sau, Tòa xử chủ sòng phải trả cho Chú Sam 55 triệu đô Mỹ.

Nhưng chủ sòng lại kháng cáo. Coi bộ chú Sam chờ được chung 55 triệu đô này chắc râu dài tới rún cũng hổng chừng!

Mà hỏng phải tại Sài Gòn đâu, bên Mỹ cũng rứa! Em Veronica Castillo, 42 tuổi, người Portland, tiểu bang Oregon, trúng cái lô độc đắc tới 8 triệu đô mà sòng bài đâu có chung.

Chủ sòng cũng nói máy trục trặc, chớ trúng jackpot, giải cao nhứt chỉ có 20 ngàn đô hè. Nên em nạp vào 100 đô, lúc máy trục trặc em còn 80 đô, chủ sòng trả lại cho em 80 đô thôi!

Tức quá, em đang kiếm luật sư để đưa nó ra Tòa. Hỏng biết chừng nào mới xử đây?

***

Trong lúc hai tay chơi này chờ coi Tòa xử để mình có đổi đời thành đa triệu phú đô Mỹ hay không thì người Úc dễ thương của tui đã thua, đang thua và tiếp tục thua máy kéo. Thua xái bái xài bai! Thua tối tăm mặt mũi!

Úc gọi máy kéo đánh bạc là “pokies”. Chỉ trừ Tây Úc là chỉ cho chơi máy kéo trong sòng bài mà thôi. Còn những tiểu bang khác đi đâu cũng thấy, ngã đường nào cũng có những tên cướp một tay chờ bà con mình, như con thiêu thân mê ánh đèn chớp nháng và tiếng nhạc giục lòng, người nhét tiền vô, nhét tiền vô để cướp.

Dân số nước Úc chưa tới 24 triệu người mà có tới 196 ngàn máy kéo. Bạn đến quán rượu, câu lạc bộ thể thao, hội quán cựu quân nhân đều gặp những tên cướp cụt tay này hết ráo.

Trong khi Hoa Kỳ, dân số gấp 15 lần mà số máy kéo chỉ bằng 1/5 của Úc.

***

Giống như đang xài “heroin” hoặc “cocain” hay bị thôi miên vậy. Pokies được các chuyên gia hàng thượng thặng lập trình hình ảnh, âm thanh, ánh sáng để mỗi lần bấm nút, não của dân chơi tiết ra một chất làm sảng khoái như người nghiện xì ke vậy. Rồi sau đó là lột sạch tiền của những con thiêu thân bay vào ánh sáng.

Một bà cụ người Úc, 69 tuổi, tàn một cơn ác mộng kể lại rằng: “Khi tôi đến một quán rượu ở Melbourne, Australia, nơi có hàng trăm máy kéo, tôi bị mắc vào lưỡi câu ngay lập tức.

Mới đầu thì thấy rất là vui. Rồi tôi chơi máy kéo suốt cả đêm thứ Hai, thứ Ba, và thứ Tư khoảng 6 tiếng; từ 10 giờ rưỡi đêm tới 4 giờ sáng.

Tôi bị mê hoặc bởi những ánh đèn lấp lánh rực rỡ, nhạc, tiếng của những vòng quay. Tât cả mọi thứ trên máy kéo được thiết kế để dụ khị mình. Thua mà cứ tưởng mình thắng.

Thế rồi tôi thua hết cả tiền hưu trí, phải bán cả xe, ra ngân hàng cầm cố nhà để vay tiền, đôi khi mượn tiền qua thẻ tín dụng nhưng không thể trả đúng hạn tiền lời lên đến 40% năm. ”

Rồi một em Úc khác tên là Kate ghiền chơi kéo máy suốt 13 năm. Thua hơn 500 ngàn đô. Thấy là quá đủ, tính lao xe vào gốc cây tự sát; nhưng vì có tới 6 đứa con nên em kịp suy nghĩ lại.

Chuyện ghiền này có thể xảy ra cho bất cứ một ai. Đàn ông cũng như đàn bà; già cũng như trẻ. Có học hàm, học vị, tưởng là khôn giàn trời mây cũng dính chấu luôn.

Một nữ giáo sư trường đại học chơi máy kéo chỉ trong vòng 18 tháng, em thua tới 230 ngàn đô.

“Bây giờ thì nhận ra là đã muộn! Mình không phải chỉ mất tiền mà mất luôn tư cách, mất cả sự bình an trong tâm hồn. Vì mình đang dối gạt, chồng, con, bè bạn và những người thân yêu khác.

Tôi thường xuyên mất ngủ! Cuối tuần là cảm thấy hoàn toàn kiệt sức.

Tôi thấy mình bị chấn thương tâm lý nhưng không dừng lại được cho đến khi gia đình tan vỡ!”

***

Thực vậy: Mỗi ngày có một người Úc lỡ vướng vào vòng đổ bác tự tử.

Không tự tử thì bị hao mòn về thể chất lẫn tâm thần.

Về thể chất thì bị cao máu, cao đường, cao mỡ, rối loạn tiêu hóa! Về tâm thần thì bị trầm cảm, lạc lối, tuyệt vọng, muốn tự sát.

Rồi bạo hành gia đình, chồng quánh vợ; vợ quánh chồng. Đôi khi giết nhau vì tiền bảo hiểm nhân thọ hoặc cướp bóc của thiên hạ đến nỗi phải sa vào vòng lao lý.

Ông bà mình nói: “Cờ bạc là bác thằng bần; cửa nhà bán hết tra chân vào cùm!” Hỏng có sai đâu!

Nên có chuyện vầy nè: Một người chồng nói đi nhậu với bạn bè nhưng về trễ tới 4 tiếng đồng như đã hứa với em yêu.

“Anh đi đâu tới giờ này mới về hả?” “Tui đi chơi máy kéo!”

“Chơi máy kéo hả? Gom quần áo rồi cút ra khỏi cái nhà này cho khuất mắt tui!”

“Em cũng gom quần áo đi! Vì nhà này giờ đây không còn thuộc về đôi ta như trước nữa!”

Có người hỏi: “Bí quyết chơi kéo máy để một giờ kiếm được 100 đô?”

“Dễ ợt hè! Cứ nạp 20 tờ 50 đô, tổng cộng là 1000 đô vô máy!”

Thua một ngàn đô một giờ là cũng bằng 40 giờ cày ná thở, một tuần lương cu li sau thuế; nhưng có người một giờ dám thua tới 1498 đô.

(Nên cầm tiền mà đốt cho sôi nồi chè đậu xanh như Hắc công tử Bạc Liêu hồi xưa để khoe giàu với người đẹp, nếu so lại chẳng ra cái đinh gì?)

Vì một lần bấm nút là mất hết 5 đô, nếu ở tiểu bang Victoria; mất tới 10 đô ở NSW. Một lần chơi có thể thua tới 7500 đô Úc, hơn ba cây vàng 3 số 999; nghĩa là hơn cả hai tháng lương.

Một người Úc một năm bổ đồng thua tới 990 đô Mỹ chiếm chức vô địch. Tân Gia Ba thua 650 đô Mỹ chiếm á quân và Ireland 500 đô về hạng 3. Nước Mỹ với thiên đường cờ bạc Las Vegas chỉ về hạng 7.

Năm 2015, Úc thua tới 22 tỉ 735 triệu đô; Chia đều đầu dân Úc, dù có chơi hay không, mỗi người thua là $1,241đô 86 xu

Do vấn nạn cờ bạc, xã hội Úc một năm thiệt hại tới 4.7 tỉ đô thì rõ ràng kỹ nghệ cờ bạc là một cách kiếm tiền rất sai lầm mà sao chánh phủ Úc từ tiểu bang cho cho tới Liên bang nín khe vậy cà?

Chẳng qua chánh phủ Úc cũng “ghiền” kéo máy! Toàn nước Úc thu thuế cờ bạc một năm 5 tỉ 8. Tiểu bang Victoria và NSW, mỗi đứa kiếm được 2 tỉ từ tiền thu thuế mà hỏng ai càm ràm gi ráo. Dân chơi càng chơi, càng thua nhiều thì thuế thu càng nhiều! Hỏi chánh phủ không “ghiền” máy kéo sao được nè?!

Mặc cho những người Úc tranh đấu chống nạn cờ bạc kêu gào thảm thiết: “Làm cái gì đi chớ!”

Nhưng chánh phủ các tiểu bang chịu trách nhiệm về chuyện cờ bạc giả bộ đui, giả bộ điếc!

***

Thế nên bà con mình ơi! Không ai cứu mình thì mình phải tự cứu mình thôi. Ai lỡ chơi rồi đừng chơi nữa. Còn ai chưa chơi thì đừng có học cách kéo máy mà chi!

“Đây là lần đầu tiên tôi đến sòng bài. Tôi tìm vận may bằng cách chơi máy kéo. Nhưng tôi không biết nó vận hành ra làm sao?

Tôi hỏi một em nữ nhân viên sòng bài nhờ chỉ dẫn. Em chỉ cho tôi cách nạp tiền vào rồi nhấn một cái nút. Những vật trên màn hình nó quay vòng vòng chưa tới ba giây rồi ngừng lại! Thiệt là dễ ợt hè. “Nhưng lúc nào tiền sẽ phát trở ra?”

Nàng cười tươi như hoa nở, mắt hướng về cái máy rút tiền phía tường đối diện, thỏ thẻ rằng: “Ở cái ATM!”

Thấy hôn! Đút đầu vô là chết chắc.

Happy New Year! “Năm mới chúc mừng nhớ đừng chơi kéo máy nhe bà con!”

đoàn xuân thu.


Scorpio Gender:Female Horse OfflinePersonal Gallery of maccoView user's profileSend private message
kalua




Joined: 22 Apr 2012
Posts: 710

PostPosted: Mon Feb 12, 2018 6:02 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

Image

Tại sao tạp dề của Starbucks có màu sắc khác nhau?


Starbucks là một thương hiệu cà phê nổi tiếng trên thế giới. Hãng cà phê Starbucks có trụ sở chính ở Seattle, Washington, Hoa Kỳ;
ngoài ra, hãng có hàng ngàn cửa hàng lớn nhỏ khắp mọi nơi trên thế giới.


Nhưng hôm nay chúng ta không bàn tới kinh doanh của Starbucks mà tôi sẽ nói về một điều rất nhỏ có lẽ trước giờ bạn chưa từng chú ý tới.
Đó chính là chiếc tạp dề của nhân viên trong quán Starbucks. Có 3 loại được phân theo màu sắc,
ấn tượng nhất có lẽ là những nhân viên mang tạp dề màu xanh, đây cũng là đội ngũ đông đảo nhất trong các cửa hàng Starbucks.
Logo nàng tiên cá trên chiếc tạp dề là một biểu tượng, ngụ ý họ đã được công ty tiếp nhận và đào tạo bài bản
nên hoàn toàn có đủ khả năng phục vụ các thượng khách.

Image

Một số ít nhân viên đeo tạp dề màu đen, đó là những bậc thầy về cà phê (CoffeeMaster).
Họ đại diện cho sự khích lệ và vinh dự cao nhất của hãng. Hàng năm, chính phủ sẽ tổ chức một cuộc thi tuyển chọn “đại sứ cà phê ”.
Những nhân viên này sẽ trau dồi những kiến thức phong phú nhất về cà phê, sáng tạo ra những hương vị cà phê mới độc đáo
theo yêu cầu của khách hàng để tham dự cuộc thi. Ngoài phần thi viết, họ còn phải vượt qua phần thi đối đáp.
Có thể nói, những người tham dự cuộc thi đều là những bậc thầy hàng đầu trong những người tài năng.

Image

Những CoffeeMaster sau khi xuất sắc vượt qua cuộc thi, tuy không được tăng lương, nhưng đối với họ, vinh quang đó không gì sánh được.
Nếu bạn có cơ hội gặp được họ trên phố, nhất định phải nhớ chào hỏi, làm quen; còn nếu bạn có hứng thú với việc pha chế café,
có thể mời họ giúp bạn làm mẫu một vài kiểu pha. Chắc chắn họ sẽ rất vui vẻ nhận lời.

Image

Ngoài 2 loại màu sắc trên, chiếc tạp dề màu cà phê có lẽ là hiếm thấy nhất trong chuỗi cửa hàng của Starbucks.
Nó còn được gọi bằng cái tên đặc biệt “đại sứ cà phê” (CoffeeAmbassador). Đúng như tên gọi, để đạt được cảnh giới đó là điều không hề dễ dàng.
Họ đều đi lên từ nhóm đeo tạp dề đen, là đại diện cho đội ngũ Starbucks trên toàn thế giới.
Họ có cơ hội đi đến các vùng đất của cà phê để thăm quan, tìm hiểu.

Chỉ là chiếc tạp dề với những màu sắc khác nhau nhưng ý nghĩa lại không hề đơn giản đúng không?
Nếu một ngày nào đó bạn đến một cửa hàng của Starbucks và bắt gặp một nhân viên đeo tạp dề đen,
đừng bỏ qua cơ hội thưởng thức café do người đó pha chế nhé!

Quỳnh Chi


   OfflinePersonal Gallery of kaluaView user's profileSend private message
kalua




Joined: 22 Apr 2012
Posts: 710

PostPosted: Tue Feb 13, 2018 5:35 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

CHUYẾN TAXI CUỐI CÙNG CỦA ĐỜI NGƯỜI



Lái xe taxi ở một thành phố lớn như New York, chắc chắn sẽ có rất nhiều những trải nghiệm thú vị và ngoài dự tính. Tài xế đưa khách từ chỗ này đến chỗ khác, phải đối diện với nhiều loại người và những yêu cầu đa dạng khác nhau.

Một ngày nọ, một tài xế taxi ở New York nhận được cuộc gọi xe từ một vị khách kỳ lạ, trải nghiệm lần này gây ấn tượng sâu sắc với anh, khiến anh xúc động rất lâu và anh đã chia sẻ trải nghiệm này trên mạng.

Tôi nhận được cuộc gọi đến một địa chỉ nọ để đón khách. Sau khi đến nơi, tôi bấm còi, nhưng không có ai ra. Tôi gọi điện thoại, nhưng cũng không gọi được, tôi bắt đầu hơi mất kiên nhẫn.

Đây là chuyến cuối cùng mà tôi phải đón vào buổi trưa, sắp đến giờ nghỉ rồi. Tôi gần như đã từ bỏ, chuẩn bị lái xe rời đi. Nhưng sau cùng tôi lại nghĩ, hay là ở lại một chút.

Tôi đợi một lúc thì xuống xe bấm chuông cửa. Không lâu sau, tôi nghe thấy có tiếng nói yếu ớt của một người già vang lên: “Xin đợi một chút!”

Tôi đợi ở ngoài một lúc thì cửa mới từ từ mở ra. Tôi nhìn thấy một bà cụ với dáng người nhỏ bé đứng sau cánh cửa, tôi đoán ít nhất cụ đã 90 tuổi rồi. Trên tay cụ kéo theo một cái vali nhỏ.

Tôi liếc mắt nhìn vào nhà và kinh ngạc phát hiện ra cảnh tượng bên trong. Ở đây dường như không có ai sống cả, đồ nội thất đều được phủ vải, bốn bức tường trống trơn, không có đồng hồ, đồ trang trí, hình ảnh hoặc tranh, không có gì cả.

Tôi chỉ nhìn thấy một cái thùng ở góc nhà, bên trong đều là hình ảnh và đồ lưu niệm cũ.

Bà cụ nói: “Cậu trai trẻ, có thể phiền cậu giúp tôi mang vali lên xe không?”

Tôi để vali vào trong cốp xe, sau đó quay lại đỡ cánh tay của bà cụ, đưa bà bước chầm chậm xuống lầu rồi lên xe. Bà cụ cảm ơn tôi.

Tôi nói: “Là việc cháu nên làm mà…”

Bà cụ cười nói: “Ồ, cậu thật sự rất tốt.”

Bà ngồi vào xe rồi đưa cho tôi một tờ giấy có ghi địa chỉ và yêu cầu tôi đừng đi đường trong trung tâm thành phố.

Tôi nói với bà: “Nhưng như vậy thì chúng ta sẽ phải đi đường vòng ạ”.

Bà trả lời tôi: “Không sao cả, bà cũng không vội. Nơi bà cần đến là viện dưỡng lão.”

Lời bà nói khiến tôi hơi bất ngờ.


Tôi nghĩ thầm: “Viện dưỡng lão chẳng phải là nơi người già chờ đến ngày ra đi hay sao?”

Bà cụ nói tiếp: “Bà không có người thân. Bác sĩ nói bà không còn nhiều thời gian nữa rồi.”

Khoảnh khắc đó, tôi quyết định tắt đồng hồ đếm hành trình. Tôi hỏi bà: “Vậy cháu nên đi thế nào ạ?”

Kết quả là suốt hai tiếng sau đó, chúng tôi đi rất nhiều vòng ở vùng ngoại ô thành phố.

Trên xe, bà cụ chỉ cho tôi thấy tiệm ăn mà bà từng làm việc. Chúng tôi đi qua rất nhiều nơi khác nhau, căn nhà mà bà sống cùng chồng lúc còn trẻ và cả phòng khiêu vũ mà bà từng đến. Khi đi ngang qua những con đường nào đó, bà cũng sẽ nhờ tôi lái chậm lại, bà hiếu kỳ nhìn ra ngoài qua cửa sổ và yên lặng không nói gì cả.

Chúng tôi gần như đi lòng vòng suốt cả buổi chiều đến chập tối, cho đến khi bà cụ nói: “Bà mệt rồi, chúng ta đến nơi cần đến đi”. Trên đường đến viện dưỡng lão, chúng tôi đều không nói câu gì.

Viện dưỡng lão nhỏ hơn tôi tưởng tượng. Sau khi đến nơi, có hai y tá bước ra đón chúng tôi. Họ đẩy một cái xe lăn, tôi thì chuyển hành lý của bà cụ. “Tổng cộng bao nhiêu tiền vậy cháu?”, bà cụ vừa hỏi vừa mở ví tiền.

Tôi trả lời: “Miễn phí ạ”. Bà cụ lại nói: “Nhưng cháu cũng phải nuôi gia đình mà”. Rồi tôi cười nói: “Sẽ còn những hành khách khác nữa mà bà”.

Tôi gần như không kịp suy nghĩ, cứ thế ôm lấy bà cụ. Bà cũng ôm chặt lấy tôi: “Cháu đã khiến một người gần như sắp bước đến cuối đời cảm thấy vô cùng hạnh phúc, cảm ơn cháu!”. Bà cụ nói thế và mắt bà đỏ hoe.

Tôi bắt tay tạm biệt bà. Trên đường quay về, tôi nhận ra mình đang đi lòng vòng không mục đích. Tôi không muốn nói chuyện với bất cứ ai cả, cũng chẳng có tinh thần để đón khách. Tôi cứ mải suy nghĩ, nếu như ban đầu tôi không đợi bà cụ? Nếu khi đó tôi không tìm thấy và lái xe bỏ đi thì bà cụ phải làm sao đây chứ?

Bây giờ khi tôi nhớ lại ngày hôm đó, tôi vẫn tin rằng tôi đã đưa ra một quyết định quan trọng và chính xác.

Trong cuộc sống, chúng ta cứ mãi luôn bận rộn tất bật. Chúng ta phải làm những việc “quan trọng” hơn, nhanh hơn, hiệu quả hơn.

Nhưng bà cụ đã khiến tôi thật sự hiểu được khoảnh khắc yên tĩnh mà đầy ý nghĩa đó. Đồng thời cũng khiến tôi cảm thấy đau lòng với sự cô độc và buồn bã của chuyến đi cuối cùng trong cuộc đời của bà.

Chúng ta phải dành thời gian để tìm hiểu bản thân mình, tận hưởng cuộc sống của mình. Chúng ta nên kiên nhẫn chờ đợi trước khi vội vàng bấm còi. Sau đó, có lẽ chúng ta sẽ thấy được việc thật sự quan trọng.


Ngọc Trúc biên dịch


   OfflinePersonal Gallery of kaluaView user's profileSend private message
macco



Age: 63
Joined: 17 Jan 2005
Posts: 3265

canada.gif
PostPosted: Yesterday at 5:14 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Già Sao Cho Sướng


Già thì khổ, ai cũng biết. Sanh bệnh lão tử! Nhưng già vẫn có thể sướng. Muốn sống lâu thì phải già chớ sao! Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép. Cái sướng đầu tiên của già là biết mình… già, thấy mình già, như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì coi hổng được.

Mỗi ngày nhìn vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt, bên vành môi, những món tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác… mà không khỏi tức cười! Quan sát nhìn ngắm mình như vậy, ta mới hiểu hai chữ “xồng xộc” của Hồ Xuân Hương:

“Chơi xuân kẻo hết xuân đi.

Cái già xồng xộc nó thì theo sau!” .

Có lẽ nữ sĩ lúc đó mới vào lứa tuổi 40! Thời ta bây giờ, 40 tuổi lại là tuổi đẹp nhất. Phải đợi đến 80 mới gọi là hơi già. Trong tương lai, khi người ta sống đến 160 tuổi thì 80 lại là tuổi đẹp nhất! Tuy vậy, thực tế, già thì khó mà sướng. Con người ta có cái khuynh hướng dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra còn sướng thì khó biết! Một người luôn thấy mình… sướng thì không khéo người ta nghi ngờ hắn có vấn đề… tâm thần! Nói chung, người già có ba nỗi khổ thường gặp nhất, nếu giải quyết được sẽ giúp họ sống “trăm năm hạnh phúc”:

* Một là thiếu bạn!

Nhìn qua nhìn lại, bạn cũ rơi rụng dần… Thiếu bạn, dễ hụt hẫng, cô đơn và dĩ nhiên… cô độc. Từ đó dễ thấy mình bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu mình! Quay quắt, căng thẳng, tủi thân. Lúc nào cũng đang như:

“Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài nghe ngày tháng dần qua…!”

(Thế Lữ).

Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó, nhất là những ai “cùng một lứa bên trời lận đận”… Gặp đựơc bạn tâm giao thì quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua được!

Để giải quyết chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các phòng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng tánh khí, có dịp làm quen với nhau. Người già tự giới thiệu mình và nêu “tiêu chuẩn” người bạn mình muốn làm quen. Nhà tư vấn sẽ “matching” để tìm ra kết quả và làm… môi giới…Dĩ nhiên môi giới cho họ kết bạn. Còn sau này họ thấy tâm đầu ý hợp tiến tới hôn nhân (nếu còn độc thân) thì họ ráng chịu! Đó là chuyện riêng của họ. Ngày trước, Uy Viễn tướng công mà còn phải than:

Tao ở nhà tao tao nhớ mi
Nhớ mi nên phải bước chân đi
Không đi mi bảo rằng không đến
Đến thì mi hỏi đến làm chi
Làm chi tao có làm chi đựơc
Làm được tao làm đã lắm khi…

Nguyễn Công Trứ

Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể “chat”, “meo” với nhau chia sẻ tâm tình, giải tỏa stress… Thỉnh thoảng tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trực tiếp gặp gỡ, trao đổi, dòm ngó, khen ngợi hoặc… chê bai lẫn nhau. Khen ngợi chê bai gì đều có lợi cho sức khỏe! Có dịp tương tác, có dịp cãi nhau là sướng rồi. Các tế bào não sẽ đựơc kích thích, được hoạt hóa, sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm việc năng nổ, tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưu thông, hơi thở trở nên sảng khoái, rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandosterone), một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ!

…Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ niệm xưa… Rồi dạy các cụ vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng… Tổ chức triển lãm cho các cụ. Rồi trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm … văn nghệ!

* Cái thiếu thứ hai là thiếu… ăn !

Thực vậy. Ăn không phải là tọng là nuốt là xực là ngấu nghiến …cho nhiều thức ăn! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử! Trong cuộc sống hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hãi, lo âu, bực tức; ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn thì nuốt sao trôi? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn lo thì phản xạ nuốt bị cắt đứt! Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lựơng phần lớn là do sợ bệnh, kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm! Nói chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử:

Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên…”
(Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn mệt ngủ liền…)

Trần Nhân Tông

“Listen to your body”. Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói… thèm ăn cái gì thì nó đang cần cái đó, thiếu cái đó! Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa ! Chuyện của ngàn năm, đâu phải một ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở còn thơ! Người già có thể thích những món ăn…kỳ cục, không sao. Đừng ép! Miễn đủ bốn nhóm: bột, đạm, dầu, rau…Mắm nêm, mắm ruốc, mắm sặc, mắm bồ hóc, tương chao… đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt…là được. Cách ăn cũng vậy. Hãy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể đựơc. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm “hư” các cụ! Cũng cần có sự hào hứng, sảng khoái, vui vẻ trong bữa ăn. Con cháu hiếu thảo phải biết … giành ăn với các cụ. Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử.

* Cái thiếu thứ ba là thiếu vận động !

Già thì hai chân trở nên nặng nề, như mọc dài ra, biểu không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, sưng lên, xương thì mỏng, giòn, dễ vỡ, dễ gãy…! Ấy cũng bởi cả một thời trai trẻ đã “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…” (TCS)! Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ dễ làm các cụ ráng quá sức chịu đựng, lâm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy… lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trước TV!. Có một nguyên tắc “Use it or lose it!” . Cái gì không xài thì teo! Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên “đầu thì to mà đít thì teo”. Thật đáng tiếc!

Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang thì đi cầu thang ngày mươi bận rất tốt. Đi vòng vòng trong phòng cũng được. Đừng có ráng lập “thành tích” làm gì! Tập cho mình thôi.. Từ từ và đều đều… Đến lúc nào thấy ghiền, bỏ tập một buổi … chịu hổng nổi là được! Nguyên tắc chung là kết hợp hơi thở với vận động. Chậm rãi, nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng… kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp với hơi thở. Đó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh… ! Vận động thể lực đúng cách thì già sẽ chậm lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…Tóm lại, giải quyết đựơc “ba cái lăng nhăng” đó thì có thể già mà… sướng vậy!

Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc.


Scorpio Gender:Female Horse OfflinePersonal Gallery of maccoView user's profileSend private message
Display posts from previous:      
Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic

View next topic
View previous topic
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum
You cannot attach files in this forum
You cannot download files in this forum


All times are GMT

Board Security

31632 Attacks blocked
Powered by phpBB2 Plus, Artikelverzeichnis and Webkatalog based on phpBB © 2001/6 phpBB Group :: FI Theme :: Mods and Credits